Lịch: Update liên tục hàng ngày.
Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)
————————————————————
Biên dịch viên: Khạc Khạc
Chương: 7
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Cái gì, sao anh lại nói chuyện thô thiển thế…!”
Dù không nhìn thấy, nhưng dường như khóe môi của Lee Woo Shin đang nhếch lên một đường dài.
―Nhắm mắt lại và suy nghĩ một chút xem nào. Nếu tôi trở thành mục tiêu của một cơ quan tình báo nước ngoài khác, tôi sẽ lập tức về nước và giết cậu với phó giám đốc đầu tiên.
“Dạ?!”
Na Won Chang giật nảy mình đến mức mông nảy cả lên.
―Trong cục còn ai biết mặt tôi ngoài hai người nữa không? Kể cả khi thân phận không bị bôi đen, thì càng ít người biết thông tin về tôi càng tốt cho những lúc thế này. Xử lý một thể cho tiện. Tất nhiên, thứ tự ra đi sẽ theo kính lão đắc thọ.”
Câu đó… đâu phải dùng trong hoàn cảnh này đâu nhỉ? Won Chang nuốt nước bọt cái ực.
―Thế nên mỗi ngày chịu khó đi bộ 10 phút đi. Làm sao mà giết thằng nhãi hai mươi tuổi sung sức lại dễ hơn giết người hơn năm mươi được.
“Hự…….”
―Tôi cố tình nói vòng vo đấy, để kiểm tra xem cậu có nuốt trôi cái trọng điểm không. Tôi chẳng tin bố con thằng nào sất, dù là cấp trên hay đồng nghiệp. Thế mà cậu vẫn muốn tiếp tục làm việc với tôi à? Lưu ý điểm này rồi đề xuất lại đi.
“À……. Đội trưởng……. Vậy chúc anh có chuyến du lịch dài ngày thật thoải mái ạ.”
―Ừ.
Giọng nói trầm ấm vang lên kèm theo ý cười.
―Sống cho yên ổn để tôi không phải tìm đến cậu. Cũng đừng tìm tôi.
Khác với vẻ nhẹ nhàng toát ra từ giọng điệu thong dong, sống lưng Won Chang lạnh toát.
Anh ta vừa là kẻ giả làm trai bao cười lả lơi để lột đồ phụ nữ, vừa là sát thủ lạnh lùng cắm thẳng kim tiêm vào tim kẻ phản bội ngay sau đó.
Điệp viên Black nói nghe thì sang mồm, nhưng xét cho cùng thì đó là những kẻ được nhà nước cấp giấy phép giết người.
“À, còn một việc nữa ạ……!”
―Xong xuôi hết rồi mà sao lắm mồm thế?
Nhìn xem, anh ta lại trở nên nhạy cảm và sắc sảo ngay lập tức.
Đôi mắt với mống mắt màu xám nhạt ẩn sau lớp kính áp tròng đen kia những lúc thế này chắc sắc bén như dao cạo.
Dù thực tế cậu chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt đó. Không, liệu có ai từng nhìn thấy chưa nhỉ?
Won Chang gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, vội vàng nói tiếp.
“Hình như Cú yêu đội trưởng thật lòng đấy ạ.”
―…….
Hơi thở từ người đàn ông đang đầy vẻ bực dọc bỗng dưng tắt ngấm. Cú là mật danh ám chỉ Han Seo Ryeong.
“Thực ra cách đây một tháng đồn cảnh sát ở khu đó loạn cả lên. Người ta bảo Cú đến với bộ dạng dính đầy máu và khăng khăng đó là máu của chồng mình. Rồi cô ấy báo án mất tích khiến mấy cảnh sát trực ban hôm đó được phen hú vía. Vì thế nên việc tìm kiếm diễn ra nhanh hơn dự kiến rất nhiều. Chỉ cần chậm một chút thôi là suýt nữa để lại dấu vết rồi. Chuyện này không biết là may mắn, hay là…”
―…Máu?
Đúng lúc đó, giọng nói khàn đặc chen vào.
“Dạ?”
―Máu gì?
“Kiểm tra thì thấy chỉ là máu của cô ấy thôi ạ. Nhưng trong CCTV ở đồn cảnh sát thì thấy máu me be bét cả mặt mũi. Thấy cảnh đó cảnh sát sợ chết khiếp luôn mà.”
―…….
“Đội trưởng? Anh có đang nghe không?”
―Nói tiếp đi.
“À, vâng…! Vì báo cáo mất tích được xử lý nhanh hơn dự kiến nên danh tính giả cũng bị lộ tẩy ngay. Em cứ tưởng ít nhất cũng phải mất hai ngày chứ. Mà không biết sao Cú lại nghĩ ra cách đó, em cũng bất ngờ thật.”
―…….
“Em có lưu lại video đấy, anh có muốn xem không?”
Và rồi sự im lặng bao trùm. Khi sự im lặng kéo dài, bản năng mách bảo Won Chang rằng mình vừa lỡ lời.
“Đ, đội trưởng?” Cậu gọi anh một cách thảm thiết nhưng quả nhiên không có tiếng trả lời. Chỉ nghe thấy tiếng nghiến răng ken két văng vẳng bên tai. Lòng bàn tay cậu bắt đầu đổ mồ hôi.
―Trong vòng 3 giây, hãy sủa ra lý do tại sao tôi phải xem cái video làm tôi mất hứng đó.
Giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ khiến Won Chang lắp bắp “Ơ… cái đó, là…”. Cho đến khi Lee Woo Shin chỉ ra, chính cậu cũng không hiểu tại sao mình lại hỏi câu đó.
Won Chang vò đầu bứt tai vẻ bối rối. Đối mặt với cấp trên đang lạnh nhạt đáng sợ hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.
Trong khi đó, Lee Woo Shin đếm ngược từ ba, giọng nói đều đều không chút cảm xúc. Giọng điệu hoàn toàn mất đi vẻ đùa cợt, trở nên sắc bén rõ rệt.
―Thằng điên nào lại đi lục lọi đống hồ sơ đã vứt đi khi mọi chuyện đã kết thúc hả. Kể từ khoảnh khắc lệnh rút quân được ban xuống, Cú đã bị tống vào máy hủy tài liệu rồi. Hiểu hay không?
“Em xin lỗi…!”
―Hiểu hay không.
“Em hiểu rồi ạ…!”
―Đừng có ảo tưởng nửa vời, cũng đừng có trao tình cảm lung tung.
“……Em xin lỗi.”
Có vẻ như điều đó đã bị lộ rồi. Nhục nhã muốn chết đi được…. Won Chang càng cúi gằm mặt xuống.
Nhưng con người mà, hắn được dạy rằng nảy sinh tình cảm với mục tiêu mình theo dõi trong thời gian dài là chuyện tự nhiên. Đó là phần hắn đã nhận thức rõ và cảnh giác trong quá trình huấn luyện.
Hóa ra bây giờ mình lại rơi vào cái bẫy đó sao…! Sự giác ngộ muộn màng ập đến với Won Chang. Chẳng hiểu sao gáy hắn nóng bừng lên.
―Na Won Chang, cậu nghĩ những gì tôi làm là kết hôn thật đấy à?
Tuy nhiên, Lee Woo Shin lại hơi khác biệt ở điểm này. Dù quen biết một ngày hay mười năm, anh ta cũng không trao chút tình cảm nào cho con người.
Ngay cả với người phụ nữ đã từng đầu gối tay ấp mà anh ta còn lạnh lùng thế kia. Nghĩ đến việc anh ta nói sẽ giết cả phó giám đốc đã quen biết mười năm không chút do dự, cậu chợt thấy lạnh sống lưng.
―Cú chỉ là mục tiêu, và vai diễn tôi nhận tình cờ lại là ‘chồng’ thôi. Nhiệm vụ không có hồi kết giờ mới xong, sao cậu cứ phải bới móc cái thứ chán ngắt đó lên làm gì? Đừng nhìn lại, cũng đừng bận tâm nữa.
Lee Woo Shin mắng mỏ như thể hoàn toàn không thể hiểu nổi.
―Đừng bảo là cậu cắn rứt vì tôi chơi gái nhà lành nhé? Cậu đang nhầm lẫn nên mới hành xử như thế này đúng không, Won Chang.
“Dạ, k-không phải ạ…!”
Aizz, cái mồm, cái mồm này…! Won Chang tự vả vào miệng mình.
―Thế thì chỉ cho tôi chỗ nào đào tạo điệp viên mà không dạy về tình dục xem. Để anh cậu đưa cậu đến đó nhập học. Bé Won Chang nhà ta là mầm non cần phải lớn lên một cách có lương tâm và trong sạch mà, đúng không?
Lời mỉa mai của anh khiến cậu nóng mặt, nhưng Na Won Chang nhanh chóng lấy lại tinh thần.
“Không phải, không có đâu ạ…!”
―Hiểu rồi thì đừng có nhắc đến một chữ liên quan đến Cú trước mặt tôi nữa.
Giọng nói nãy giờ vẫn đầy vẻ chế giễu bỗng trở nên vô cảm.
“V…!”
Ngay lúc đó, tút, tín hiệu bị ngắt trước.
Chắc là anh ấy khó chịu lắm…. Đương nhiên rồi, mình hành xử nghiệp dư quá mà….
Người trực tiếp thực hiện nhiệm vụ còn chẳng vương vấn hay luyến tiếc gì với nhiệm vụ đã kết thúc.
Won Chang gục đầu xuống bàn phím thở dài. Rồi cậu tháo chiếc tai nghe như sắp làm tai chảy máu ra, thả lỏng người.
Cậu lặng lẽ chào tạm biệt khuôn mặt đang cười của Cú lần cuối rồi tắt màn hình.
Như vậy, ‘Chiến dịch Bird Box’ kéo dài khoảng 2 năm rưỡi đã kết thúc.
Thế giới đảo ngược.
Giữ khớp háng và vai thẳng hàng, dồn lực vào đầu ngón chân. Seo Ryeong đang trồng cây chuối dựa vào tường, trừng mắt nhìn xuống sàn nhà.
Kể từ khi hạ quyết tâm nhất định phải bắt được chồng, à không, phải để anh ta bắt được mình, việc đầu tiên Seo Ryeong làm là phục hồi cơ thể suy nhược.
Cô ăn uống đầy đủ những bữa cơm từng bỏ bê nhiều ngày, và chăm chỉ điều trị mắt. Nhờ đó, thị lực của cô đã phục hồi đến mức không còn gặp khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày.
“Hù… hù…….”
Cảm giác trọng lượng cơ thể dồn đều lên hai cánh tay thật đáng mừng. Đã bao lâu rồi cô mới có lại cảm giác điều khiển cơ thể theo ý muốn thế này, cuối cùng mọi thứ dường như đang trở về đúng vị trí.
“Ư……!”
Nhưng mỗi khi nhớ lại cuộc hôn nhân hạnh phúc chỉ là phim trường và là âm mưu xảo quyệt của ai đó, trước mắt cô lại trắng xóa.
Seo Ryeong mất thăng bằng, ngã xuống sàn và cuộn tròn người lại. Với cô, đó là điều chân thực hơn bất cứ thứ gì, là thế giới duy nhất….
“Kim Hyun……. Kim Hyun…….”
Tiếng rên rỉ bật ra qua kẽ răng.
Nhưng mỗi lần đau đớn như thế, cô lại nghiến răng đứng dậy, đứng trước bức ảnh cưới.
Bức ảnh được phóng to và treo đầy tự hào khi chuẩn bị đám cưới, khi cử hành hôn lễ―.
Hóa ra là cái khung ảnh trống rỗng.
Dấu vết lừa dối đầu tiên cô nhận ra sau khi phục hồi thị lực chính là cái khung ảnh lớn này. Chỉ là một đạo cụ lố bịch, trơ trọi mỗi cái khung.
Kim Hyun đã mang bộ mặt thế nào khi nhìn thấy tôi vui sướng nhận lấy cái khung ảnh mà không hề hay biết gì.
Thật sự…… chẳng buồn cười chút nào.
“Kim Hyun, thằng chó đẻ này.”
Dù có lục tung điện thoại lên thì bộ sưu tập trống rỗng cũng chẳng có tác dụng gì.
Giá mà cứ thỉnh thoảng chụp vài tấm ảnh trong điện thoại dù mắt không nhìn thấy….
Vợ mà không biết mặt chồng.
Không biết mặt mà đòi tìm.
Seo Ryeong cảm thấy ngạt thở vì bế tắc, nhưng cô không muốn bỏ cuộc ở đây.
Cứ thế, cô bắt đầu lên kế hoạch cho những việc sắp tới.
“Tội phạm… muốn được tư vấn nghĩa là sao cơ…”
Đôi mắt sắc sảo của Chan Na đảo liên hồi như gặp bão. Đó là một buổi chiều bầu trời trong xanh và thời tiết đẹp lạ thường.
“Tại tôi chẳng có mối quan hệ nào trong lĩnh vực này cả.”
Không còn cách nào khác, Seo Ryeong đã liên lạc với Chan Na, nhân viên trung tâm thám tử.
Ban đầu Chan Na bối rối khi nhận điện thoại, nhưng rồi cô nàng hỏi han đủ thứ và vui vẻ đồng ý gặp mặt, nói rằng dù sao cũng cứ canh cánh về vị khách hàng này. Và rồi…….
“Tôi đã đi khảo sát thử Cầu Thống Nhất cổng Nam ở Paju và sông Imjin rồi. Tôi muốn xin lời khuyên xem liệu chỉ cần mang theo mì gói, ngô và áo mưa là đủ chưa. Tìm hiểu thì thấy bảo trộm thuyền đánh cá là tốt nhất. Ngoài ra tôi cũng đang cân nhắc khu vực Ganghwa, Incheon nữa.”
💬 Bình luận (0)