Lịch: Update liên tục hàng ngày.
Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)
LOPPYTOON
Biên dịch viên: Khạc Khạc
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
CHƯƠNG 14
"Tôi đã xem qua sơ yếu lý lịch của cô. Người giới thiệu lại là Trưởng nhóm Tình báo Jung Pil Gyu cơ đấy?"
Gã đàn ông cất lời, giọng điệu xen lẫn vẻ ngạc nhiên trông thấy.
"Dù sao thì đây cũng là suất tiến cử, nên vị trí này coi như đã an bài, buổi gặp mặt hôm nay chỉ mang tính hình thức thôi."
"Vâng."
"Sau khi kết hôn, cô ở nhà làm nội trợ suốt nhỉ."
Gã gõ gõ xấp hồ sơ trên tay như đang gõ cửa, nhanh chóng hỏi:
"Thế cô có rành chuyện giặt giũ, rửa bát không?"
"……."
Seo Ryeong chỉ trầm ngâm nhìn gã. Nhưng có vẻ câu trả lời của cô cũng chẳng quan trọng lắm, gã thanh tra phỏng vấn nhanh chóng chuyển chủ đề, lầm bầm như đang tự nói với chính mình.
"Cô từng làm hộ lý ngay từ lúc mới trưởng thành cơ à... Vậy chắc chăm sóc người bệnh cũng khéo."
"Người bệnh sao?"
"Thì... ở đây bọn họ bị thương suốt, thỉnh thoảng lại nổi điên, lại còn phải tiêm chích liên tục, tính ra cũng kha khá bệnh nhân thôi..."
Lời lẽ hời hợt trôi tuột khỏi miệng gã đàn ông chẳng mang chút nhiệt tình nào.
"Từng làm bà nội trợ toàn thời gian thì chắc nấu ăn cũng tạm..."
"Không đến nỗi tệ đâu."
Quả thực đó là những kỹ năng duy nhất cô có, nên mấy câu hỏi thiếu thành ý kia chẳng mảy may khiến cô bận tâm.
Đe dọa Jung Pil Gyu để tống được bản thân vào đây chỉ là bước đầu, đoạn đường tiếp theo cô sẽ phải tự mình xoay sở.
Làm chuyện xấu cũng cần có kế hoạch và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Seo Ryeong chỉ cần nín thở, liếc mắt quan sát, vểnh tai nghe ngóng và học hỏi, từng bước vạch ra phương hướng để dụ dỗ chồng mình lộ diện là đủ.
Giây phút cơ hội đến, cô sẽ vồ lấy nó bằng bản năng.
"Tóm lại là cô cứ giặt giũ, nấu nướng và rửa bát là được. Trừ việc khối lượng công việc là khổng lồ ra thì chẳng khác mấy việc nhà cô vẫn hay làm đâu..."
"……."
"Dù sao thì máy móc cũng lo hết ấy mà. Chỗ chúng tôi cũng đang khát nhân lực trẻ, chào mừng cô gia nhập."
Đôi lông mày của cô khẽ giật.
Tất nhiên, Tập đoàn Blast không chỉ thuê mỗi lính chiến đấu đặc nhiệm. Những kẻ cả đời chưa từng bóp cò súng, đừng nói là ra chiến trường, vẫn đang nhởn nhơ làm việc ở các bộ phận hành chính hay kế toán.
Trong đó, tổ hậu cần phụ trách lái xe, cơm nước, rửa bát, giặt giũ chính là nơi Seo Ryeong sẽ gắn bó sắp tới.
Gã đàn ông lật giở bản sao sổ tiết kiệm một cách qua loa rồi gập tài liệu lại.
"Vậy thứ Hai cô chính thức đi làm nhé, từ giờ trăm sự nhờ cô chăm lo cho anh em đội viên. Đồ huấn luyện mà chất đống là bốc mùi kinh khủng lắm, cô nhớ thu gom cho đúng giờ. Chuyện ăn uống cũng cậy nhờ cô cả đấy."
"Vâng."
"Cuối cùng công ty mình cũng có một 'bà nội trợ' trẻ tuổi...! Bọn thanh niên đôi mươi thường chê mấy việc này, nên các cô các thím ở đây toàn ngoài năm, sáu mươi cả."
Gã vừa ngâm nga hát vừa quay lưng đi. Seo Ryeong khẽ cất lời, chặn gã đàn ông đang định chuồn đi.
"Nhân viên ở đây đa số là quân nhân, vậy chắc hẳn trong này cũng có nhiều 'đồ chơi' lắm nhỉ."
"……À vâng, thì... Đội trang bị vẫn đang quản lý an toàn mấy thứ đó. Sao thế? Cô sợ à?"
Tên phỏng vấn cười cợt nhả, làm như thấy dáng vẻ đó của Seo Ryeong đáng yêu lắm.
"Không phải, tôi chỉ nghĩ anh nên ngậm miệng lại thì hơn."
"……Hả?"
"Anh không thấy sợ sao?"
Seo Ryeong chằm chằm nhìn gã bằng khuôn mặt lạnh tanh. Câu nói trống không chẳng chủ ngữ nghe mập mờ rợn gáy, nhưng dường như đọc được điều gì đó từ ánh mắt sắc lạnh kia, mặt gã đàn ông bất chợt đỏ gay.
Seo Ryeong, kẻ mang mộng trở thành tội phạm, đã bước những bước đầu tiên trên con đường ấy dưới thân phận một bà cô làm việc nhà.
Chặng đường phía trước vẫn còn xa, xa lắm.
"Mẹ kiếp, mệt vãi lồn. Chết mất thôi..."
"Rốt cuộc tên đội trưởng mới tới là thằng quái nào mà chương trình huấn luyện lại ra nông nỗi này?"
"Mở mồm ra là sặc mùi lính tráng, ngậm miệng lại rồi lo mà tắm rửa đi."
Âm thanh ồn ào văng vẳng từ cuối hành lang ập đến gần tựa như một cơn sóng. Chửi thề rủa sả văng rào rào sau mỗi câu nói, đan xen cùng những tiếng rên rỉ ỉ ôi.
Phòng thay đồ vốn dĩ trống trơn thoắt cái đã chật ních những gã đàn ông vạm vỡ.
Đó là tốp đội viên cuối cùng trong lịch trình buổi sáng. Vừa kết thúc bài huấn luyện thể lực, đám lính của Blast ùa vào, cơ bắp thân trên cuồn cuộn nổi bần bật.
Những bộ đồng phục đẫm mồ hôi bị vứt xó, vẽ thành những đường parabol rồi hạ cánh chuẩn xác vào thùng giặt.
Mãi đến khi toàn bộ lính tráng đã chui tọt vào phòng tắm, đèn báo hiệu phòng thay đồ trống mới bật sáng. Seo Ryeong nhìn chằm chằm vào nút bấm vừa chuyển xanh, sau đó đẩy cửa bước vào.
Bài huấn luyện kéo dài suốt cả buổi sáng khiến thùng đồ giặt đầy ắp như sắp trào ra ngoài. Cô túm lấy tay cầm kéo mạnh, bánh xe dưới đáy thùng lộc cộc lăn bánh. Dẫu đã đeo chiếc khẩu trang y tế mỏng manh, mùi mồ hôi chua loét vẫn xộc lên nồng nặc đến nghẹt thở.
Thấm thoát cũng đã một tháng kể từ ngày cô bắt đầu làm việc tại Tập đoàn Blast.
Seo Ryeong tất tả đi lại trong bộ đồng phục giản dị, thắt tạp dề ngang hông. Đó là quãng thời gian bận rộn tối tăm mặt mũi để làm quen với công việc.
Ngày ba bữa, cô phụ bếp trưởng nấu ra một lượng thức ăn khổng lồ, giặt giũ đồ huấn luyện cho đám lính. Rồi cả việc phân loại quần áo đã sấy khô theo bảng tên và trả lại tận tay bọn họ, tất thảy đều đến tay cô.
Bộ phận hậu cần phần lớn toàn người lớn tuổi, nhân sự lại mỏng. Vỏn vẹn mười mấy con người phải gồng gánh lo liệu mọi chuyện cơm nước sinh hoạt cho cả một đạo quân đánh thuê tư nhân.
Cứ cái đà này thì đến bao giờ mới bắt cóc được gã phó giám đốc và tìm ra chồng mình đây... Một tiếng thở dài khẽ khàng lọt thỏm sau lớp khẩu trang.
Seo Ryeong liên tục xoay bả vai nhức mỏi, rảo bước xuống nhà ăn. Cô vừa bước vào bếp, một bà cô trùm mũ và đeo khẩu trang vệ sinh kín mít đã đon đả cất lời.
"Seo Ryeong à, chưa ăn cơm đúng không?"
"Cháu chuẩn bị ăn đây ạ."
"Thế nán lại chút, để tôi dọn nốt cái này vào rồi mình cùng ăn."
Bà cô hất hàm ra hiệu về phía thùng rác thực phẩm bỏ bên ngoài. Seo Ryeong định ngồi xuống lại thôi, đáp "Để cháu dọn cho ạ," rồi quay ngược trở ra ngoài phòng bếp.
Đúng lúc cô tìm thấy đôi găng tay cao su, xỏ vào và bắt đầu dọn dẹp đống đồ ăn thừa rơi vãi bừa bãi.
"Nghe đồn Đội An ninh Đặc nhiệm dạo này đang thiếu người đấy."
Seo Ryeong giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, liếc mắt về phía phát ra âm thanh.
Đội An ninh Đặc nhiệm. Cái tên dạo gần đây liên tục trở thành chủ đề bàn tán trên cửa miệng đám đội viên.
Hồi mới vào làm ở Blast, Seo Ryeong từng tình cờ đụng mặt Channa. Lúc đó cô suýt chút nữa đã bật ra chuyện mình dùng kế đe dọa Jung Pil Gyu để lẻn vào đây, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Thay vào đó, cô vờ hỏi Channa — người đang lẩm bẩm tự kỷ "Với nhan sắc của chị thì ắt hẳn phải có một anh đồng chí nào đó chống lưng rồi...!" — xem dạo này cô nàng đang làm việc ở bộ phận nào. Vừa nghe hỏi, cô nàng đã đứng hình, ậm ừ ngậm chặt miệng.
"Thì... em chỉ có thể tiết lộ là thằng cha đội trưởng mới đúng là một cục cặn bã..." Cô nàng đảo mắt liên hồi rồi co giò tẩu thoát. Kể từ dạo ấy, Seo Ryeong không giáp mặt Channa thêm lần nào nữa.
"Rốt cuộc bọn nó làm cái quái gì mà tiền lương trừ sạch phụ cấp rủi ro rồi vẫn ôm trọn cả trăm củ mỗi đứa thế?"
"Chắc phải có lý do nên mới được trả chừng đó."
"Không, dẫu có thế đi chăng nữa. Bọn nó ăn bạo hơn cả đám bị phái sang Châu Phi cơ mà. Bận trước mấy thằng sang Ukraine với Myanmar cũng có được bú liếm cỡ đó đâu. Đệt mợ, rốt cuộc là đi thực địa ở cái xó nào cơ chứ...! Má nó, cái lũ được mỗi cái mã ngoài bóng lộn, ai biết được chúng nó tới đó chui rúc hầu hạ giữa hai chân thằng nào. Mẹ kiếp, nội bộ chia nhau hốc đống tiền...!"
Gần đây, đi đâu Seo Ryeong cũng nghe lỏm được những lời bàn tán xì xầm về chủ đề này. Tuy nhiên, chi tiết công việc của Đội An ninh Đặc nhiệm tuyệt đối được giữ kín, và đây là lực lượng tinh nhuệ bậc nhất chỉ kết nạp thành viên thông qua săn đầu người.
Phải chăng vì lẽ đó mà cứ mỗi lần vô tình nghe đám nhân viên kháo nhau, cô lại cảm nhận được cả sự tò mò xen lẫn lòng đố kỵ hằn học.
"Thắc mắc thế thì sao mày không tự mình chui vào đó thử xem."
"Mày móc mỉa tao đấy à?"
"Không, ai biết được tên mày chả nằm lù lù trong danh sách chiêu mộ. Bớt gato đi rồi hốc cơm cho lẹ vào. Cứ hở ra là suy diễn lung tung."
Lời nói dửng dưng buông thõng chẳng biết đã chạm phải nọc nào, gã lính đang nhai cơm bỗng dưng quăng mạnh chiếc thìa. Âm thanh kim loại va đập vào khay thức ăn rồi rơi loảng xoảng xuống nền nhà nghe chói tai vô cùng.
"Gato... mày nói cái đéo gì?"
Mặt gã đàn ông thoắt cái đỏ gay đến tận mang tai, đôi mắt vằn vện tơ máu trừng trừng ghim chặt lấy kẻ đối diện.
Seo Ryeong đang gom đồ ăn thừa vào chung một thùng, động tác chợt khựng lại, dời mắt nhìn về phía bọn họ.
Trông mong gì nữa... giá mà bọn họ nộp khay cơm sớm sớm cho rảnh nợ.
Cuộc trò chuyện vốn dĩ chẳng có gì to tát, tiếng bấc tiếng chì cứ thế leo thang, rồi cuối cùng bùng nổ thành màn túm cổ áo nhau cấu xé.
"―Cứ hễ nhắc tới Đội Đặc nhiệm là mày lại tỏ vẻ khinh khỉnh dìm hàng, tao nghe ngứa tai lắm rồi đấy. Cứ phải ngồi nghe mấy lời rác rưởi đó khiến tao có cảm giác mình cũng biến thành thằng giẻ rách như mày, tao cay lắm rồi…!"
"Địt mẹ, mày đang chửi thằng nào ghen ăn tức ở hả?"
Hai gã đàn ông to như gấu lao vào vật nhau, chiếc bàn ăn dài rung bần bật. Đám nhân viên hành chính nãy giờ còn nán lại vội vàng tản ra lánh nạn, Seo Ryeong khẽ rụt người, chỉ biết trừng mắt chớp chớp.
Lại dở chứng rồi, lại dở chứng rồi. Mấy bà cô trong bếp thò đầu ra ngó, điệu bộ như thể chuyện này chả có gì đáng ngạc nhiên.
Cùng lúc đó, những chồng khay thức ăn cao ngất ngưởng bắt đầu nghiêng ngả lao về phía này.
"Mẹ kiếp, đứa nào cứ há mồm nhắc đến Đội Đặc nhiệm là trợn trắng mắt lên thế hả!"
"Thằng chó này, nhờ phúc của tao mày mới được vào đây ngồi mát ăn bát vàng, mày có tư cách đéo gì mà lên mặt? Thằng mạt rệp xuất ngũ về quê không chốn nương thân được tao cưu mang là ai hả con chó...! Mày mà không có tao thì giờ này đang gù lưng chạy shipper mòn kiếp rồi con ạ!"
"Có phải một hai ngày đéo đâu, chướng tai gai mắt lắm rồi! Nho còn xanh thì bớt bớt cái miệng lại, trông hèn hạ lắm con ạ!"
"Mày tưởng cứ tỏ ra thanh cao là xong chuyện à?"
"Thế con chim mày bé tí xíu, chỉ được cái võ mồm thì hay ho lắm sao?"
"Thằng chó chết này!"
"Gato thì cứ mở mồm ra mà thừa nhận, cứ phải dùng ba cái trò bẩn thỉu dìm người khác xuống mới chịu cơ...!"
Vụt một cái — Bốp! Đầu của một gã ngoặt hẳn sang một bên sau cú đấm như trời giáng. Khởi đầu của một trận chó cắn chó mạt hạng chính thức bắt đầu.
💬 Bình luận (0)