Chương 0:
Mở Đầu
Mở Đầu

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 0

Tiêu đề: Mở Đầu

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

MỞ ĐẦU

 

 

"Cháu biết tại sao mình lại đến đây."

Cô bé nói câu đó với gương chẳng có chút cảm xúc nào.

Bị nhốt trong căn phòng chật hẹp suốt ba ngày, chưa được tắm rửa tử tế đã bị tống lên chiếc xe thùng rung lắc dữ dội.

Bụng đói cồn cào như thể ruột gan bị khoét rỗng, miệng đắng ngắt như ngậm thuốc, nhưng mắt vẫn mở trừng trừng đến cùng.

Dù bị ném vào nơi có bốn bức tường dán giấy có vẻ ấm áp này đã khá lâu, nhưng cái gáy cứng đờ của cô bé vẫn chẳng chịu thả lỏng chút nào.

Chỉ trừng mắt nhìn vị bác sĩ mặc blouse trắng, tay bóc lớp da môi khô nứt đã đóng vảy.

"Cháu đánh nhau với đám ở trại trẻ nhưng chỉ mình cháu là lành lặn. Cháu cũng không khóc nữa..."

"Ra là vậy."

Bác sĩ cặm cụi viết gì đó bằng cây bút màu bạc.

"Nhưng trông cháu cũng bị thương và đau lắm đấy."

"Cái này ạ? Chẳng sao đâu ạ."

Vết thương cỏn con này thật sự chẳng là gì. Thế nên bác sĩ cứ làm quá lên với vết sẹo bé tí này làm cô thấy buồn cười. Bác sĩ này chắc là yếu ớt lắm đây...(nghĩ thầm)

"Mấy đứa bị cháu đánh còn bị thương nặng hơn nhiều cơ."

"Cháu đánh mấy đứa?"

"Năm đứa ạ."

"……."

"Một đứa bị cháu bẻ tay, một đứa bị quật ngã. Cháu còn đá vào mông, siết cổ, và gạt chân nữa."

Cô bé vừa nói vừa gập từng ngón tay lại. Giọng điệu bình thản đến lạ lùng.

"......Ra là vậy. Thế thấy các bạn khóc, cháu cảm thấy thế nào?"

"Buồn cười ạ."

"Tại sao lại buồn cười nhỉ?"

Tay bác sĩ bắt đầu viết nhanh hơn. Cô vẫn không rời mắt khỏi cây bút bạc đang di chuyển không tiếng động kia mà nói tiếp.

"Vì mấy đứa ngốc đó cứ khóc lóc kêu đau. Đúng là đồ ngốc. Chuyện đó không phải để khóc mà là để chịu đựng. Có thế mới khỏe hơn chứ. Người ta bảo xương gãy rồi lành lại sẽ càng cứng hơn mà."

"……."

"Cháu cố tình dùng cành cây đánh vào cẳng chân để xương cứng hơn đấy. Làm thế thì sau này cẳng chân sẽ cứng như sắt cho xem."

Lần đầu tiên trên gương mặt trơ lì ấy thoáng hiện vẻ tự hào.

"Cháu nghe nói mấy người đánh võ đài cũng tập luyện như thế. Cháu cho bác xem chân cháu nhé?"

"Lớn lên cháu muốn trở thành võ sĩ à?"

"Không ạ."

"Vậy sao cháu lại tập luyện như thế?"

"……."

Dù không thể hiện biểu cảm nhưng đứa trẻ đang líu lo như chim non bỗng ngậm chặt miệng. Cô nghiêng đầu như thể chưa từng nghĩ đến câu hỏi này bao giờ.

Bác sĩ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cô bé có thể tự trả lời.

Mà dạo này trại trẻ mồ côi cũng dạy múa sao? Dáng người mảnh mai và tư thế đứng đó trông cứ như tiểu thư con nhà giàu. Đường nét khuôn mặt nhỏ nhắn, hàng mi dày và dài, đúng là một đứa trẻ xinh như búp bê.

"Vì cháu không thể bỏ."

"Ý cháu là sao?"

"......Là thứ duy nhất cháu có. Bây giờ cháu không còn mẹ, cũng chẳng còn cha. Cũng không có quê hương nữa. Nếu cháu từ bỏ nó, vậy thì cháu sẽ cô đơn lắm. Cháu không muốn như vậy."

 Dù câu trả lời có chút mơ hồ nhưng bác sĩ đã hiểu ngay lập tức.

"Vậy nên cháu rất trân trọng những thứ thuộc về mình."

Chính vào lúc ấy, đôi mắt vốn khô khốc thiếu sức sống bỗng rực lên một khao khát mãnh liệt.

"Dù bây giờ cháu chưa có gì, nhưng sau này khi lớn lên, nếu có một thứ thực sự quan trọng, cháu sẽ dốc hết mọi thứ của mình vì nó. Cháu sẽ trân trọng nó, sẽ yêu thương nó thật nhiều."

"Cháu ngoan lắm."

"Thế nên cháu sẽ tuyệt đối không buông tay đâu."

"Hử?"

Bác sĩ đang viết gì đó lên tập hồ sơ bỗng ngẩng đầu lên chậm một nhịp. Cuộc trò chuyện bắt đầu đi chệch hướng từ khoảng đó.

"Vì đó là của cháu."

"……."

"Cháu sẽ không bao giờ để nó rời khỏi cháu. Nếu nó bỏ đi, cháu sẽ bắt về, nếu chạy trốn, cháu lại bắt về tiếp để nó chỉ được ở bên cạnh cháu thôi."

Trong đôi mắt đói khát của đứa trẻ chứa đựng sự thèm muốn sôi sục.

Trời đất.... Vị bác sĩ phải gắng sức lắm mới kiềm chế không đưa tay lấy trán mình.

"Cháu à, dù có thích ai đến đâu, cháu cũng không thể bắt ép người khác thuộc về mình."

"Tại sao ạ?"

Cô bé ngây thơ nghiêng đầu.

"Con người hay tình yêu đều không thể giành lấy từ một phía được. Giờ cháu chưa hiểu được đâu, nhưng yêu thương thật sự không phải là chiếm giữ đâu."

"Nhưng cháu chỉ muốn đúng một thứ thôi. Cháu muốn có một thứ của riêng cháu mà sẽ không bao giờ biến mất. Một thứ duy nhất trên đời này thuộc về cháu."

Đứa trẻ bướng bỉnh, và cũng cùng đường đến nhường ấy. Khao khát được yêu thương đến mức ám ảnh. Có lẽ vì bị thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, bản năng của cô đã tự biết tìm kiếm điều mình cần. Sự nhạy bén ấy chẳng khác gì một kẻ đi săn.

Bác sĩ đặt bút xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt non nớt đang dao động.

“Vậy thì cháu phải học cách để làm được điều đó.”

"Cách gì ạ?"

“Học cách để sau này, khi cháu gặp được người cháu yêu quý, cháu sẽ không phạm sai lầm. Nếu dùng cách quá thô bạo, đối phương sẽ sợ hãi đấy. Đôi khi chỉ một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể khiến cháu đánh mất người mình yêu mãi mãi.”

Cô bé đưa bàn tay nhỏ nhắn lên che mặt. Chỉ nghĩ đến việc ai đó rời xa mình thôi cũng khiến ngực cô quặn thắt như bị đâm xuyên qua. Không được… không thể để mất thêm nữa...

“Vậy nên, cháu phải luôn cẩn thận khi đối xử với người khác.”

Hài lòng với phản ứng của đứa trẻ, bác sĩ thong thả nhấp một ngụm trà.

"Thế nếu cháu đánh vào cẳng chân của mình thêm nữa thì sao ạ?"

Phụt—! Người đàn ông phun hết ngụm trà ra ngoài, làm ướt cả cằm và quần áo. Nhưng cô bé chẳng hề bận tâm, chỉ mở to đôi mắt lấp lánh chờ câu trả lời.

"Cháu đâu thể đánh thứ quan trọng của mình được, nhỡ đâu chân nó khỏe lên rồi lại chạy trốn khỏi cháu thì sao."

"……!"

"Cháu phải mạnh lên. Để dù nó có bỏ đi thì lúc nào cháu cũng bắt lại được."

Trên gương mặt trống rỗng như tờ giấy trắng suốt buổi bỗng thoáng hiện một nét kỳ lạ. Không hẳn là nụ cười, nhưng khóe miệng cô lại hơi giật nhẹ và nhếch lên. Một nụ cười có chút méo mó.

"Cháu sẽ bắt nó về."

Trong mắt đứa trẻ đọng lại sự cố chấp và hơi quái đản.

Sau cuộc gặp đầu tiên đó, đứa trẻ tên Han Seo Ryeong cứ mỗi tháng lại đến đây một lần.

Đánh nhau liên miên đến mức chẳng ngày nào trên người không có vết bầm tím.

Rồi một ngày, cô bộc lộ năng khiếu thể dục dụng cụ, liên tục giành giải trong các cuộc thi. Thế nhưng đến trung học, vì một sự cố mà cô phải bỏ học và thi trượt đại học.

Đến khi trưởng thành và rời khỏi trại trẻ mồ côi, cô buộc phải lao vào công việc để kiếm sống.

Những buổi tư vấn vẫn tiếp tục, đôi khi qua điện thoại nếu không thể gặp mặt trực tiếp.

Cứ thế, tập giấy tờ ghi chép dày cộm bao quát cả cuộc đời một đứa trẻ đã trở thành chính cuốn sách ghi lại cuộc đời của Han Seo Ryeong.

Bằng nỗ lực không ngừng để vượt qua thiếu thốn, Seo Ryeong cuối cùng cũng trở thành một người trưởng thành bình thường. Cô lấy chứng chỉ massage nhờ những kỹ thuật học được từ thể dục dụng cụ và làm nhân viên chăm sóc tại trung tâm điều dưỡng.

Công việc tuy vất vả, nhưng lương tháng ổn định, giúp cô sống một cuộc đời bình thường. Và cô nói rằng mình hài lòng với điều đó.

Nhưng cuộc đời vốn dĩ là thứ không thể đoán trước được.

"Bác sĩ à, tháng sau cháu kết hôn rồi ạ."

Đứa trẻ tìm đến sau mấy năm vắng bóng giờ đang cầm trên tay chiếc gậy gấp dành cho người mù.

Thế nhưng nét mặt lại tươi tỉnh vô cùng, cứ như đã có trong tay cả thế giới này vậy.

Một sức sống chưa từng thấy khi còn nhỏ giờ đây tràn ngập trên khuôn mặt cô. Seo Ryeong khẽ cười, chìa ra một tấm thiệp cưới thoang thoảng hương hoa..

Cuối cùng con cũng tìm được người đó rồi đúng không!

Bác sĩ kinh ngạc thốt lên. Đôi mắt cô hơi ửng đỏ vì xúc động.

Vậy thì, chúc con hạnh phúc nhé.

Nhưng rồi sau đám cưới, cô hoàn toàn biến mất, và lần tiếp theo ông nhìn thấy cô—

Là trên bản tin thời sự lúc 9 giờ tối.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.