Chương 13

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

LOPPYTOON


Biên dịch viên: Khạc Khạc

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.



 

CHƯƠNG 12

 

Các điệp viên Black không bao giờ để lại giấy tờ chính thức, nhưng thực tế Lee Woo Shin là hòn đá tảng của Cục Tình báo Nước ngoài do Phó Giám đốc thứ nhất lãnh đạo.

 

Đội hỗ trợ hiện trường giúp việc cho hắn thay đổi tùy theo nhiệm vụ, nhưng riêng Lee Woo Shin thì luôn là bất biến.

 

Thành viên duy nhất thuộc Đội 1 không chính thức của Cục Tình báo Nước ngoài chỉ có mình Lee Woo Shin.

 

“Ngay cả trong thời gian cá nhân tôi cũng không làm gì nếu không có mặt nạ silicon. Chắc chẳng có thằng điên nào làm quá lên như tôi đâu nhỉ.”

 

―…….

 

Thấy Phó Giám đốc im lặng, hắn cười khẩy đầy thích thú.

 

“Tôi cứ tưởng là bệnh nghề nghiệp nhưng bệnh viện bảo là chứng ám ảnh cưỡng chế đấy. Bảo là giờ không chữa thì sau này sẽ thành thằng dở hơi tự cào rách mặt mình. À― thảo nào dạo này đêm nào cũng thấy con ma vô diện nhìn mình chằm chằm ghê chết đi được.”

 

Khác với giọng điệu than vãn sướt mướt, hắn chỉ cười khúc khích không thành tiếng. Đầu lưỡi đỏ liếm nhẹ qua khóe môi đang nhếch lên. Dáng vẻ đó trông nhẹ tênh và đầy vẻ bất cần đời.

 

“Với cả đằng nào cũng chẳng làm gián điệp thêm được nữa đâu. Tôi xăm hình rồi.”

 

―Cái gì?

 

Về nguyên tắc, cơ thể của điệp viên Black phải hoàn toàn sạch sẽ. Đó là luật bất thành văn nhằm giữ cơ thể ở trạng thái ‘giấy trắng’ để không bị nhận diện là ‘một cá nhân cụ thể’.

 

Đặc biệt, vì họ phải tạo ra những nhân vật giả tưởng bằng cách thêm hoặc bớt các đặc điểm nhận dạng, nên từ kiểu tóc, độ dài móng tay cho đến những vết sẹo đều được tính toán kỹ lưỡng.

 

Thế mà một điệp viên Black như vậy lại xăm hình lên người……! Đây là hành động phá vỡ điều cấm kỵ. Phó Giám đốc cố nén sự dao động và hỏi lại.

 

―……Xăm vĩnh viễn hay tạm thời?

 

“Vĩnh viễn.”

 

―……Thằng ranh con, không sao. Sẹo còn che được thì cái hình xăm cỏn con ăn thua gì.

 

“Tôi xăm ở dương vật.”

 

―……Cậu nói lại xem nào.

 

“Nghe rõ mồn một rồi sao còn bắt người ta nói lại cái chuyện xấu hổ ấy chứ?”

 

Thấy hắn trả lời trơn tru, Phó Giám đốc nghiến răng ken két. Lee Woo Shin thừa biết bà ta đang nghĩ gì nhưng vẫn vui vẻ bồi thêm.

 

“Từ giờ không được tùy tiện lôi ‘của quý’ ra dùng nữa thì biết làm sao đây?”

 

―Hùuu…… Sẹo còn che được thì cái hình xăm cỏn con ăn thua gì…….

 

“Nhưng chắc chắn không làm tình với mục tiêu được nữa đâu.”

 

―……!

 

“Ai mà vuốt ve hay ngậm vào mồm mút là phát hiện ra ngay đấy.”

 

―……Lee Woo Shin, cái thằng điên này!

 

Phó Giám đốc nhịn mãi cuối cùng cũng hét lên như sấm nổ.

 

Màng nhĩ bị tra tấn bởi giọng hét chói tai nhưng Lee Woo Shin chỉ khẽ cau mày, rồi bật cần gạt nước với vẻ mặt khá là vui vẻ. Hắn nhìn gạt nước di chuyển kèn kẹt trên tấm kính chắn gió khô khốc và cười sảng khoái.

 

“Cậu xăm cái gì lên thân thể thuộc về quốc gia hả? Xăm cái gì, ở đâu? Cậu điên rồi à?”

 

“Đến nước này thì tôi cũng bắt đầu lú lẫn không biết bà là Phó Giám đốc hay là má mì nữa đây.”

 

―Câm mồm, thằng chó này!

 

Cấp trên của hắn rõ ràng là người tài giỏi nhưng lại có phần cứng nhắc.

 

Bà ta quan niệm mọi điệp viên đều là tài sản quốc gia nên không được tùy tiện làm bị thương hay hành hạ cơ thể, nhưng ngược lại cũng cho rằng họ phải hy sinh thân mình vì đại cục.

 

Nhân viên tình báo được yêu cầu phải có tính cách kép: vừa là công dân gương mẫu, trung thực, người yêu nước, đồng thời cũng phải có khả năng làm những việc bẩn thỉu như theo dõi, giám sát, lừa lọc, đe dọa, ám sát, nghe lén.

 

Phó Giám đốc coi tiêu chuẩn mâu thuẫn đó là tín ngưỡng cả đời, và trong Chiến dịch Bird Box, bà ta cũng bắt buộc phải đưa tình dục vào. Bởi vì bản thân việc tiếp cận một người phụ nữ cô đơn và mệt mỏi đã là một sự lừa dối dựa trên sự hấp dẫn giới tính.

 

Tất nhiên Lee Woo Shin đã tiếp nhận điều đó một cách lạnh lùng. Dù là loại nhiệm vụ này, hay việc để phụ nữ mút mát đến mức da thịt nhăn nheo, tất cả đều là lần đầu tiên trong đời hắn.

 

―Cậu định bỏ thật đấy à? Cậu làm cái trò khùng điên này vì muốn nghỉ thật sao? Không phải ai khác mà là cậu ư?

 

“Thế bà tưởng bấy lâu nay tôi nói đùa chắc.”

 

―Cậu làm sao mà bỏ được chứ.

 

“Không trả lại mặt cho tôi thì thôi nhé. Tôi sẽ tự mình cầu siêu cho mấy tên đã chết.”

 

Phó Giám đốc đương nhiên không tin Lee Woo Shin, kẻ đang dùng chuyện từ chức để gây sức ép. Bởi vì hắn…….

 

―Cậu…… giờ không cần tài liệu đó nữa à? Cậu đã trụ lại đến tận bây giờ chỉ vì cái đó cơ mà. Định bỏ cuộc thế này sao?

 

Giọng nói đang cười cợt châm chọc bỗng im bặt. Trong đôi mắt nãy giờ vẫn lấp lánh vẻ tinh nghịch, một sự chán chường sâu thẳm không đáy trào dâng.

 

Gương mặt vô cảm nhanh chóng để lộ sự trần trụi gai góc. Sự mệt mỏi khủng khiếp đọng lại như nước cống đen ngòm. Đó mới là gương mặt thật mà hắn đã giấu kín dưới lớp vỏ bọc.

 

“Tôi không bỏ cuộc.”

 

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn vệt máu khô đóng vảy trên mu bàn tay mình.

 

Điều kiện để Lee Woo Shin trở thành điệp viên Black của Cục Tình báo là một tài liệu mật cấp cao nhất. Cấp trên của hắn lúc đó là Trưởng đoàn cấp 2 Joo Seol Heon khi chiêu mộ hắn đã lập một giao kèo ngầm là sẽ tìm cách lấy tài liệu đó cho hắn.

 

Nhưng ngay cả khi bà ta thăng tiến như chưa từng thấy, qua chức Cục trưởng và giờ trở thành Phó Giám đốc trẻ nhất, bà ta vẫn không thể tiếp cận tài liệu đó. Trừ khi bà ta trở thành Giám đốc Cục Tình báo Quốc gia.

 

“Chỉ là mười năm trôi qua rồi, tôi mới là người biến thành con ma vô diện trước thôi.”

 

―……Vẫn còn đùa được à?

 

“Sống hầu hạ Cú như thế mà vẫn thất bại còn gì.”

 

Giọng nói mang theo nụ cười nhạt thếch nhưng lại sắc bén như dao cứa. Chiến dịch thành công nhưng thành quả chẳng đáng là bao. Manh mối duy nhất là Chim Cú giờ đã trở nên vô dụng.

 

“Không có chỗ xả cơn giận này nên tôi làm loạn một tí, bà thấy ngứa mắt thế cơ à?”

 

―……Ra là cậu đang trút giận lên tôi đấy hả. Thằng ranh con mất dạy này…….

 

Phó Giám đốc lẩm bẩm không giấu được sự mệt mỏi. Lee Woo Shin nhìn thoáng qua có vẻ nhẹ nhàng nhưng bên trong lại xảo quyệt và hèn hạ vô cùng. Hắn là bậc thầy trong việc cười cợt trơ trẽn chọc tức người khác.

 

“Đằng nào không phải Phó Giám đốc thì cũng là Won Chang thôi. Nhưng dù sao cũng phải kính lão đắc thọ chứ.”

 

Khi hắn khẽ nheo đôi mắt sâu thẳm lại, chiếc xe đang chạy ngon lành bỗng rung lên bần bật, khói bắt đầu bốc lên từ nắp capo.

 

A, mẹ kiếp…. Cuối cùng thì câu chửi thề cũng phát ra từ khuôn mặt đang cười cợt nhả.

 

“Tôi không phúng viếng được nhiều đâu. Thôi tôi cúp đây―”

 

Ngay lúc hắn định tấp chiếc xe hỏng vào lề đường và tháo tai nghe ra.

 

―……Được rồi, được rồi! Nghỉ đi, nghỉ cũng được!

 

Phó Giám đốc hét lên gấp gáp.

 

―Đổi lại……! Cậu hãy thay thế người đã chết thực hiện nhiệm vụ hắn đang làm dở. Làm xong vụ đó, tôi sẽ tìm mọi cách lấy tài liệu cho cậu. Tôi chỉ còn cách ghế Giám đốc Cục Tình báo đúng một bước nữa thôi.

 

“…….”

 

―Tôi nói thật đấy, cậu nghỉ cũng được. Nhưng hãy làm nốt vụ này cho hả dạ đi đã.

 

Lee Woo Shin cầm chai nước vứt lăn lóc ở ghế phụ lên uống ừng ực. Yết hầu lên xuống liên hồi nặng nề.

 

―Cậu có thể lấy lại khuôn mặt của mình để dùng rồi.

 

Vỏ chai nước rỗng bị bóp nát cái rộp.

 

Thứ đầu tiên bị mất khi trở thành điệp viên Black là tên và khuôn mặt. Khuôn mặt của điệp viên càng bình thường càng tốt. Càng mờ nhạt trong ký ức người khác thì càng là điệp viên giỏi.

 

Nhưng Lee Woo Shin với vóc dáng và khuôn mặt không giống người Á Đông lại gây ấn tượng quá mạnh. Khuôn mặt nổi bật trở thành điểm yếu, nên suốt mười năm qua hắn đã xóa sạch khuôn mặt thật của mình.

 

Thế mà đến lúc nghỉ hưu mới chịu trả lại. Nên gọi là bạc bẽo hay nên cảm ơn đây.

 

Tiếng cười khô khốc bật ra. Một làn sóng chấn động lớn hơn nhiều so với khi hắn ép răng hàm rung lên ập đến. Dòng máu tẩm đẫm dopamine chảy rần rật trong huyết quản như một lẽ tất nhiên.

 

“Không cần cái mặt nạ chó chết kia nữa?”

 

―Không cần.

 

“Với tư cách là Lee Woo Shin?”

 

―Cứ là Lee Woo Shin thôi.

 

Cái tên của chính mình thốt ra sau bao lâu nghe xa lạ như của người dưng. Thế mà Phó Giám đốc lại chấp nhận tất cả như đầu hàng. Lee Woo Shin nheo mắt, hừ mũi đầy nghi hoặc. Nhưng quả là một lời đề nghị hấp dẫn. Đôi môi ướt át nhếch lên một đường cong hoàn hảo.

 

“Hồi trước thì bảo nổi bật quá tuyệt đối không được cơ mà.”

 

Hắn ngả đầu sâu vào tựa ghế.

 

―Cậu là con lai một phần tư mà, vừa hay nhiệm vụ này cần cái mặt nạ như thế.

 

Mặt nạ thật sự của Lee Woo Shin.

 

Đôi mắt khép hờ lóe lên tia nhìn tinh quái. Quả nhiên là nhiệm vụ cuối cùng nên mới được làm thế này.

 

―Cậu đã nghe đến công ty Blast bao giờ chưa?

 

* * *

 

<Tuyển dụng Trưởng nhóm và Huấn luyện viên>

 

Người có kinh nghiệm thành công trong tổ chức quân đội và công tác chỉ huy.

 

Người có kinh nghiệm huấn luyện đơn vị cấp tiểu đoàn hoặc lữ đoàn. Người có thể xây dựng lòng tin và sự tín nhiệm với ban chỉ huy quân đội nước ngoài.

 

Người có khả năng chịu trách nhiệm về triển khai nhanh, tác chiến hợp đồng, hoạt động gìn giữ hòa bình, tác chiến hỗ trợ nhân đạo và quản lý huấn luyện. Ưu tiên người có kinh nghiệm sống tại Châu Phi.

 

Seo Ryeong hờ hững lướt qua thông báo tuyển dụng trên trang web của Blast.

 

Cô đã nộp hồ sơ theo lời giới thiệu của Jung Pil Gyu cách đây vài ngày. Dù là công ty lạ lẫm lần đầu nghe thấy, nhưng cái Seo Ryeong cần chỉ là mức lương ổn định và một cơ hội nào đó.

 

Cô cần một con tin béo bở, đồng thời cũng cần cả người hỗ trợ.

 

Nơi đây tập trung nhiều lính đánh thuê rời khỏi quân đội chính quy, nên phần lớn đều là những người coi trọng tiền bạc và sự sống còn.

 

Người có kỹ năng nguy hiểm nhưng không có lương tâm. Người bất mãn với xã hội và tính cách tồi tệ. Trước mắt cô muốn để ý đến những kẻ như vậy.

 

“Cô Han Seo Ryeong?”

 

Cánh cửa bật mở, một người đàn ông trung niên bước vào, tay cầm tập hồ sơ vỗ vỗ vào gáy. Seo Ryeong đặt chiếc điện thoại đang chăm chú đọc một cách vô nghĩa xuống.



 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.