Lịch: Update liên tục hàng ngày.
Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)
————————————————————
Biên dịch viên: Khạc Khạc
Chương: 5
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Tôi dừng hẳn việc ngày ngày đến đồn cảnh sát một cách vô ích. Giờ là lúc phải tìm phương pháp khác.
Nghe theo lời giới thiệu của vị linh mục già với gương mặt hiền từ rằng đây có thể là ‘ý Chúa’, cô đã chụp ảnh tờ rơi, dùng ứng dụng giọng nói để đọc. Và cứ thế tìm đến nơi này.
“Vậy cô nói về những người hàng xóm trước đi, được không? Tất cả những gì cô nhớ.”
Seo Ryeong cau mày. Quả là một cách tiếp cận mới mẻ.
“Cô có bao giờ nghĩ rằng thằng khốn đó, à… tức là chồng của cô và đám hàng xóm đó là một giuộc không?”
Cô gái này chắc chỉ mới ngoài hai mươi. Cô ta hắng giọng sửa lại cách xưng hô theo thói quen, trên người tỏa ra mùi bánh quy ngọt lịm lẫn với mùi thuốc lá.
Cô bé này để tóc ngắn à? Seo Ryeong nheo mắt lại. Rõ ràng ngay cả lúc này, tầm nhìn của cô cũng đang dần trở nên rõ nét hơn.
“Có vẻ như chúng hành động có tổ chức và theo chỉ thị. Dù là đa cấp hay tổ chức ngầm gì đó, hay là định hút máu khách hàng đến tận xương tủy, thì chắc chắn phải có kẻ đứng sau chỉ đạo tất cả. Rốt cuộc kẻ đó là ai, ở đâu…….”
Tiếng bàn phím lách cách vui tai vang lên. Những gì cô nhớ về hàng xóm chỉ là vài cái tên, trường học, công ty. Cô kể lại ngẫu nhiên tất cả những gì mình nhớ được.
Vì không thể thu nhận thông tin qua thị giác, nên Seo Ryeong buộc phải ghi nhớ tỉ mỉ hơn ở những khía cạnh khác. Chẳng hạn như tiếng bước chân, mùi hương, giọng nói. Và cả những cuộc trò chuyện xã giao vụn vặt.
Seo Ryeong dùng toàn bộ trí nhớ, cung cấp những thông tin tưởng chừng vô nghĩa cho cô nhân viên.
“Vậy để tôi thử điều tra đám hàng xóm xem sao…!”
Đúng một tuần sau, cô gái ấy gọi điện đến.
―Rốt cuộc cô đã sống với thằng chó đẻ nào vậy hả?
Giọng điệu hoàn toàn mất kiểm soát. Này này…! Giọng địa phương của cô…! Qua điện thoại, cô nghe thấy tiếng quát tháo ồm ồm của một người đàn ông.
“Thưa khách hàng…….”
Vẫn là chiếc ghế sofa ấy.
Cô nhân viên gặp lại sau một tuần vẫn nồng nặc mùi bánh quy ngọt và mùi thuốc lá.
Bên cạnh cô ta là một người đàn ông trung niên, đang khoanh tay nhìn Seo Ryeong với vẻ mặt nghiêm trọng.
Thái độ khúm núm lạ thường của cô nhân viên trẻ, cộng với thân hình to lớn và cái đầu hói của ông ta giúp cô đoán được tuổi tác.
Quả nhiên nhìn rõ hơn trước nhiều rồi. Nếu trước đây mọi vật chỉ mờ ảo như được nặn từ sương mù, thì giờ tầm nhìn đã phục hồi như nhìn qua một tấm kính bám bụi.
“Xin chào, cô Han Seo Ryeong.”
Người đàn ông buông tay xuống và chào.
“Tôi là Jung Pil Gyu, trưởng nhóm phân tích thông tin của công ty Blast.”
Blast…? Một trung tâm thám tử nhỏ thế này mà lại có cái tên đó sao? Thấy Seo Ryeong cau mày, ông ta như hiểu ý, búng tay vào trán cô nhân viên một cái rõ kêu rồi nói:
“Người thường nghe có vẻ lạ lẫm, nhưng Blast chúng tôi là công ty quân sự tư nhân. Chúng tôi là doanh nghiệp cung cấp dịch vụ quân sự tại các khu vực tranh chấp ở nước ngoài dưới sự cấp phép của chính phủ.”
Với Seo Ryeong, người làm công việc hộ lý từ năm 20 tuổi, đây chẳng khác nào chuyện ở đẩu đâu.
“Trung tâm thám tử này là một cơ sở kinh doanh nhỏ do nhóm chúng tôi vận hành, thường dùng để đào tạo nhân viên, hoặc đặc biệt là nơi đày xuống khi bị kỷ luật.”
Người đàn ông nghiến răng lườm cô nhân viên tên Chan Na.
“Giới thiệu sơ qua thế là đủ rồi― cô Han Seo Ryeong.”
“Vâng.”
“Xin lỗi nhưng vụ việc cô ủy thác, chúng tôi e là không thể nhận được.”
Dù bị từ chối lịch sự nhưng dứt khoát, Seo Ryeong vẫn ngồi im. Ngược lại, Chan Na, người trực tiếp nhận vụ này, lại tỏ ra sốt ruột hơn. “Cái ông chú này!” Cô ta hét lên chói tai, quay ngoắt đầu đi vẻ phản kháng. Thở hồng hộc, cô ta trừng mắt nhìn Seo Ryeong với ánh mắt rực lửa.
“Hầu hết tên của mấy người hàng xóm đều là giả…! Trường học hay công ty cũng toàn là bốc phét cả! Nhưng không phải tất cả đều là giả đâu. Chắc thằng chó đó cũng không ngờ tôi lại đào bới đến tận thông tin cá nhân của hàng xóm.”
“Này, này, Heo Chan Na, tém cái giọng địa phương lại!”
Dù bị Jung Pil Gyu vỗ mạnh vào lưng, khí thế chiến đấu của cô nàng vẫn không hề giảm sút.
“Có cái gã thanh niên đầu bù tóc rối nuôi chó ấy nhớ không? Mấy tên khác đều là giả nhưng riêng tên con chó đó là thật đấy…!”
Seo Ryeong nhướn mày trước manh mối không ngờ tới.
“Tôi tìm tên con chó đăng ký ở phòng khám thú y, thì hóa ra nó ở cách nhà cô tận 1 tiếng rưỡi đi xe. Từ đây là đã thấy mùi rồi. Tên chủ hộ trong hồ sơ khám bệnh lại khác. Kim Yeon Mi, 67 tuổi.”
“…….”
“Thế là tôi thử in sao kê thẻ tín dụng của bà Kim Yeon Mi trong vòng 5 năm qua xem sao, chà chà― hóa ra chúng ta ngây thơ quá thể!”
Cô nàng hét lên đầy mỉa mai rồi ngừng lại, hít một hơi thật sâu.
“Nó lòi ra cái này đây.”
Đồng thời, Chan Na huých cùi chỏ vào người đàn ông.
Người đàn ông nãy giờ cứ vỗ bồm bộp vào cái đầu hói bóng loáng của mình vẻ bất lực khi nghe cô ta bắn tiếng Bắc Hàn, giờ đưa chiếc máy tính bảng cho Seo Ryeong với vẻ mặt không hài lòng.
Nhưng Seo Ryeong không phản ứng gì, thấy vậy Chan Na chột dạ, tự mình đọc to nội dung trên hóa đơn.
“Đề thi công chức Cục Tình báo Quốc gia (NIS) cấp 9, Sách luyện thi NIAT của NIS phần cơ bản, ứng dụng, nâng cao, Sách ôn thi viết vào Cục Tình báo Quốc gia.”
“……!”
Seo Ryeong chết sững người. Một câu chuyện hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng. Thấy vậy, Jung Pil Gyu vuốt mặt đầy mệt mỏi rồi tiếp lời.
“Bà Kim Yeon Mi có một người con trai. Tuy ghi là nhân viên nhà xuất bản, nhưng thường thì các điệp viên hiện trường rất hay ngụy trang bằng nghề đó.”
“…….”
“Nói tóm lại, thực ra con trai bà ấy đã đỗ vào Cục Tình báo, và nếu hắn ta lảng vảng quanh cô Han Seo Ryeong với tư cách là nhân viên hiện trường cấp thấp, thì đây không phải là lừa đảo hay tổ chức đa cấp đâu, mà là…….”
Đôi môi khô khốc của Seo Ryeong mấp máy.
“Có thể là điệp viên của Cục Tình báo Quốc gia. Hiện tại chúng ta buộc phải nghi ngờ khả năng đó.”
“Vậy chồng tôi……”
Tay cô run lên bần bật. Lúc này, cú sốc không còn quan trọng nữa.
Cuối đường hầm tăm tối dường như đã thấy ánh sáng. Sau mấy tuần chỉ toàn nghe những lời mơ hồ như không tìm thấy đâu, về đi, bị lừa rồi, cuối cùng cũng có thứ gì đó thực tế nằm trong tầm tay.
Cô siết chặt gấu áo sơ mi. Đây là bước tiến chắc chắn. Cô đang dần đến gần hơn với Kim Hyun thật sự. Giờ chỉ cần biết anh ta là ai……!
“Mà này, rốt cuộc cô Han Seo Ryeong làm nghề gì vậy?”
Jung Pil Gyu đột ngột hỏi bằng giọng lạnh lùng. Trước khí thế có phần hung hăng ấy, cô đanh mặt lại.
“Biến một người phụ nữ thành kẻ điên hoàn toàn rồi rút êm. Mua đứt cả một tòa nhà chung cư, kiểm soát khu vực bán kính 200m xung quanh và đảm bảo không có lấy một nhân chứng. Quy mô cỡ này thì không phải điệp viên thường, cũng chẳng phải nhiệm vụ cỏn con đâu.”
“…….”
“Hơn nữa lại còn yêu nhau 6 tháng, kết hôn 2 năm. Chuyện này tuyệt đối không bình thường. Cô Han Seo Ryeong chẳng khác nào đã sống trong một phim trường được dàn dựng tinh vi. Cách thức kiểm soát này quá phi lý. Trừ khi cơ quan chính phủ cố tình dựng lên vở kịch này….”
“…….”
“Giờ cô đã lờ mờ hiểu ra chưa?”
Jung Pil Gyu tu ừng ực cốc nước trên bàn như thể đang rất khát.
Nhưng Seo Ryeong thật sự không hiểu gì cả. Cô lớn lên ở trại trẻ mồ côi cả đời, bị ném vào xã hội sớm nên chỉ tự lập sớm hơn người khác thôi.
Thời đi học, cô bị đuổi khỏi đội thể dục dụng cụ – thứ duy nhất cô làm tốt, thi đại học thì trượt, và giờ thì thất bại cả trong hôn nhân. Cô sống chỉ vì phải sống, lặp đi lặp lại những ngày tháng tẻ nhạt.
Cuộc đời như thế thì có gì đặc biệt chứ…. Hồi nhỏ cô hay đánh nhau với bạn bè nhưng đó chỉ là vấn đề tính cách thôi mà.
Cô mới là người muốn hỏi đây. Khiến người ta không thể sống nổi một ngày nếu thiếu chồng, rồi lại phá nát thế giới của người ta và biến mất như thế được sao. Liệu thực sự có lý do chính đáng nào cho việc đó không….
“Cô đã bị một điệp viên Black (điệp viên ngầm) bám theo rồi.”
“……Black, điệp viên ạ?”
Tim cô như rơi thịch xuống vực sâu. Dự cảm chẳng lành khiến đầu ngón tay cô lạnh toát.
“Haa……. Sống lâu trong Cục Tình báo, nhiều khi phải dựa vào trực giác. Và cái cảm giác này…… là thứ cảm giác rợn người mà tôi mới chỉ cảm thấy đúng một lần trong đời khi còn tại chức.”
“…….”
“Thế nên vụ này chúng tôi không nhận được. Nói thẳng ra là không đủ trình.”
Jung Pil Gyu thở dài nặng nề.
“Tuyệt đối không tìm được đâu.”
“…….”
Nghe như vừa bị tuyên án tử hình. Tuyệt đối không tìm được…. Lời khẳng định chắc nịch ấy khiến cô nghiến chặt răng.
Nếu theo tính cách bình thường thì cô đã cầm ly nước ném thẳng vào hắn rồi, nhưng giờ cô chẳng còn chút sức lực nào để cử động dù chỉ một ngón tay.
Đầu gối cô đã bủn rủn, mí mắt giật liên hồi không kiểm soát nổi.
“Trừ những lãnh đạo cấp cao nhất của Cục Tình báo, không ai biết thân phận của điệp viên Black cả. Những người đó, khi ra nước ngoài thì đúng nghĩa là gián điệp. Kể cả khi thân phận bị lộ, nhà nước cũng không thừa nhận. Thế nên dù có bị bắt ở nước ngoài thì cũng cứ thế mà ngồi tù, thậm chí là bị tử hình.”
“…….”
“Tuyệt đối không thể tìm ra được đâu.”
Sự im lặng bao trùm, tai cô ù đi. Cảm giác thời gian trôi chậm lại khiến cô không biết mình đã đứng chôn chân bao lâu.
Dường như cô chỉ đứng đó nghe những lời người đàn ông kia tuôn ra xối xả một chiều. Những lời nói cứ xoay mòng mòng trong đầu làm cô chóng mặt.
Con trai bà Kim Yeon Mi cũng đã bị truy tìm nhưng dấu vết đã bị cắt đứt… Hắn ta đã tiếp cận cô Han Seo Ryeong một thời gian dài như vậy, chắc là được thăng chức hay gì đó rồi….
Lồng ngực cô phập phồng dữ dội theo từng lời nói tiếp theo. Cơn xung động muốn bịt miệng hắn lại, muốn nghiền nát hắn trào lên dữ dội.
“Cứ coi như bị chó cắn, rồi quên đi mà sống tiếp. Từ bỏ đi cho nhẹ nợ.”
💬 Bình luận (0)