Chương 8

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 8

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“……Dạ?”

“Lúc vượt biên ấy.”

Seo Ryeong nói khô khốc vô cùng.

“Khoan, khoan đã…! Chị đang bảo là định đào tẩu sang Bắc Triều Tiên đấy hả?”

“Không, vượt biên.”

“……!”

“Không phải xuống dưới mà là lên trên. Tôi bảo là tôi sẽ đi lên phía trên, cô Chan Na à.”

Chan Na câm nín, chỉ tay lên trời với vẻ mặt ngơ ngác. Đôi mắt dài hẹp mở to hết cỡ không thể to hơn được nữa.

“Trên, trên á? Phía trên kia á?”

“Ừ.”

“……Cái, cái chị này có điên thì cũng điên vừa vừa phải phải thôi chứ!”

Chan Na đập bàn cái rầm rồi đứng dậy, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt soi mói xung quanh. Đôi đồng tử trong veo của cô nàng đảo điên cuồng sang hai bên.

“Làm thế là ăn đạn chết tươi đấy!”

“Chính xác thì không phải vượt biên, mà là giả vờ thôi.”

“Cái bà chị chết tiệt này, thế thì khác gì nhau! Muốn làm mồi cho cá, muốn bụng bị đục lỗ hả!”

Mới quen biết mà phun mưa thế này có phải hơi suồng sã quá không? Nghĩ vậy nhưng rồi cũng thấy chẳng sao cả.

Seo Ryeong thong thả uống trà, nhìn Chan Na mặt đỏ gay đang nhảy dựng lên. Bảo là mới ngoài hai mươi mà năng lượng tràn trề thật. Sự sôi nổi này vừa lạ lẫm lại vừa mới mẻ.

“Hồi trước cô Chan Na bảo rồi mà, cơm Cục Tình báo ngon lắm.”

“Thì đúng là em có nói thế, nhưng nhìn cái mặt chị là thấy sắp phải chan nước mắt máu ăn cơm tù rồi đấy!”

“Nhưng người phụ nữ không kỹ năng, không năng lực như tôi thì làm sao tìm được một điệp viên ngầm cố tình biến mất chứ.”

Giọng nói trầm thấp chứa đựng áp lực kỳ lạ.

“Thế nên ngược lại, tôi phải để bị bắt.”

Seo Ryeong nhìn ra cửa sổ, mân mê cổ tay. Dấu vết ân ái chồng để lại đã biến mất sạch sẽ. Dù vậy, cô vẫn chầm chậm xoa lên da thịt, nhớ lại cơn đau nhức nhối khi ấy.

Chỉ trộm cắp hay gây thương tích đơn thuần thì không gặp được nhân viên đằng ấy đâu. Thế nên tội phạm vặt là không được. Muốn đối đầu với Cục Tình báo thì phải nâng tầm lên cỡ tội phạm quốc tế.

Nhưng Seo Ryeong chỉ là một bà nội trợ vừa mới tỉnh mộng, chẳng học hành gì cao siêu, còn chồng thì lại ở xa tít tắp mù khơi.

Vậy nên điều duy nhất cô có thể làm là liều mình đâm đầu vào.

“Thế nên bắt đầu bằng việc vượt biên.”

Đúng vậy, trước tiên là vi phạm Luật An ninh Quốc gia.

Việc mà tay không cũng thừa sức làm được. Họ sẽ nghi ngờ Seo Ryeong là kẻ định vượt biên, sẽ thẩm vấn, sẽ điều tra.

Rồi khi phát hiện ra một Kim Hyun với lý lịch đầy nghi vấn, chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu họ có nghi ngờ cả Kim Hyun không?

“A a a……!”

Chan Na vò đầu bứt tai, mếu máo.

“Nếu bị lộ ra là em bày trò này cho chị thì anh rể vặt hết tóc em mất!”

Anh rể chính là ông Jung Pil Gyu gặp lần trước. Chan Na thì thầm bổ sung.

Seo Ryeong gật đầu, nhớ lại người đàn ông có thái độ suồng sã kỳ lạ với nhân viên cấp dưới. Hóa ra là người nhà.

Từ "gia đình" tự nhiên hiện lên khiến dạ dày cô nhói một cái, nhưng cô nhanh chóng giấu nhẹm cảm xúc đi.

“Chị không nghĩ đến chuyện sau khi bị bắt à? Chị định phá nát cái cuộc đời đang phơi phới của mình thật đấy à? Làm thế thì có gì là trả thù hay lãng mạn đâu chứ!”

“Vì cuộc đời tôi không đáng giá như cô nghĩ đâu.”

“…….”

“Chỉ cần thế là đủ rồi. Dù chỉ một khoảnh khắc thôi…… nếu có thể gặp lại anh ấy.”

“Rồi sau đó?”

Nghe vậy, Seo Ryeong chỉ lặng lẽ mân mê tách trà. Trong quán cà phê, tiếng nhạc pop sôi động hòa lẫn với tiếng nói chuyện ồn ào của khách khứa, nhưng chỉ riêng cô, người đang chìm đắm trong suy tư, lại tỏa ra một bầu không khí hoàn toàn khác biệt.

Mái tóc dày bồng bềnh, chiếc cổ thon và cao như loài hươu, thái độ điềm đạm, gọn gàng không chút thừa thãi, và khí chất trầm buồn lạnh lẽo thu hút ánh nhìn của mọi người.

Rồi ánh mắt cô tự nhiên dừng lại ở một cặp vợ chồng đang bế con. Seo Ryeong không chớp mắt, cứ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng hạnh phúc đó.

Miệng thì nói mấy lời điên rồ như vượt biên, nhưng chính bản thân cô dường như cũng không nhận ra điều mình khao khát nhất là gì.

“Không biết nữa……. Giết anh ta, hay yêu anh ta nhiều hơn. Hay làm gì nhỉ.”

Ngón tay Chan Na đang định cầm ly nước khựng lại trong giây lát.

“Nếu được phép thì tôi muốn thử cả hai.”

“…….”

“Vừa muốn gặp, vừa muốn giết quách đi… Chẳng cần làm gì thì ngày nào tôi cũng thấy tủi thân muốn chết rồi.”

Cô bị tiếng khóc the thé của đứa bé thu hút rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đâu chỉ mỗi ngày, Seo Ryeong cảm thấy như từng khoảnh khắc trôi qua đều là cực hình, như bị kim châm, bị dội nước lạnh, bị đánh đập. Mỗi ngày không có anh đều là như vậy.

Kim Hyun không chỉ cướp đi đôi mắt của cô, mà còn đánh cắp toàn bộ thời gian họ đã cùng nhau vun đắp. Điều đó khiến cô uất ức, tức tưởi đến mức không ngủ nổi.

“……Không phải chui gầm cầu đâu―”

Chan Na buột miệng nói một cách bốc đồng.

Rõ ràng nghe bảo mắt đã đỡ hơn rồi, mà sao Seo Ryeong bây giờ lại cứ quờ quạng trong hư không như người mù thế kia. Nhìn bộ dạng ấy tự dưng thấy bực cả mình.

“Đằng nào cũng bị bắt, đừng có hành xác nữa, đi ô tô đi.”

 

Cầu Tongil ở Paju, Gyeonggi là khu vực biên giới bắc qua sông Imjin.

Vì tiếp giáp với Bắc Triều Tiên và là cửa ngõ vào Văn phòng Xuất nhập cảnh Liên Triều, nên quân đội canh gác vô cùng nghiêm ngặt.

Việc điều tra và khảo sát đã xong xuôi.

“Phù…….”

Seo Ryeong lên xe của chồng, nắm chặt vô lăng.

Mục đích của cô không phải vượt biên thật, mà chỉ là giả vờ. Chỉ là ngụy trang thành kẻ định vượt biên để bị bắt. Để được nhân viên Cục Tình báo thẩm vấn.

Lúc mới ngồi vào ghế lái, cô đã chết lặng không thể cử động. Chiếc ghế được điều chỉnh vừa vặn với cơ thể Kim Hyun khiến lòng cô đau nhói và tiếc nuối.

Hình ảnh người chồng vốn không nhìn thấy được bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một, khiến cô cứ ngồi thẫn thờ, quên cả thời gian.

Biến mất như ma thì được tích sự gì chứ, khi mà anh để lại những dấu vết thế này. Seo Ryeong đạp mạnh chân ga như muốn thổi bay cơn uất ức đang trào dâng.

Cứ thế, cô lái xe băng qua Công viên Tongil và Imjingak, lao thẳng trên đường mà chẳng nghĩ ngợi gì.

Chẳng mấy chốc, những hàng rào chắn màu vàng xếp thành hai ba lớp và tấm biển cảnh báo cỡ lớn yêu cầu xe chưa được cấp phép quay đầu hiện ra trước mắt.

Đó là trạm kiểm soát phía Nam cầu Tongil.

Khu vực cấm dân thường ra vào.

Từ đây phải có giấy phép ra vào mới được đi tiếp.

Tất nhiên Seo Ryeong không có, và cô cũng không giảm tốc độ. Lính gác ra hiệu lệnh dừng xe nhưng Seo Ryeong không hề rời chân khỏi bàn đạp ga dù chỉ một giây. Cô phớt lờ kiểm tra, cứ thế lao thẳng.

“Ơ… Ơ……!”

Giọng nói hoảng hốt của người lính gác văng vẳng bên tai.

Rầm―!

Cú húc mạnh vào rào chắn khiến ngực cô đập vào vô lăng, ruột gan lộn tùng phèo. Mặc dù vậy, Seo Ryeong ngay lập tức sang số và đạp ga lần nữa.

Mau bắt tôi đi.

Và đưa tôi đến chỗ chồng tôi.

Cằm cô bạnh ra vì gồng sức. Hàng rào chắn cứ nối tiếp nhau một cách dai dẳng với khoảng cách đều đặn. Seo Ryeong đập vào thân xe để cắt đuôi những người lính đang đuổi theo và lại đâm sầm vào một chướng ngại vật khác.

Bốp―!

Cú đập đầu vào tựa ghế khiến cô choáng váng. Lần này hình như cắn phải lưỡi, vị máu tanh nồng trào ra trong miệng.

“Hự……!”

Nghe thấy tiếng động lớn, lính gác bắt đầu ùa ra. Nghĩ rằng mình sắp bị bắt, Seo Ryeong càng đâm vào các thiết bị một cách hung hăng hơn.

Cản trước của chiếc SUV cứng cáp đã nát bươm, nhưng trong đầu cô chỉ toàn những dòng tít như ‘Người phụ nữ họ Han ngoài 20 tuổi náo loạn cầu Tongil, bị bắt vì vi phạm Luật An ninh Quốc gia’.

Tốt, thế này là vừa đẹp.

Cô cứ tiến rồi lùi, đâm rầm rầm vào rào chắn, để lại những vệt bánh xe đen sì trên mặt đường. Đúng lúc đó, làn đường đối diện xuất hiện một khoảng trống, Seo Ryeong mắt sáng lên, đánh tay lái.

‘Mau bắt tôi đi chứ!’

Tim đập loạn nhịp, miệng khô khốc. Đúng khoảnh khắc cô cắn môi liếc nhìn gương chiếu hậu.

“……!”

Gương mặt đang căng thẳng bỗng đờ ra.

Ơ……?

Một người lính đang đuổi theo cô bỗng ngã vật xuống đất, lên cơn co giật. Vì lý do gì đó mà cơ thể mất kiểm soát cứ giật lên đùng đùng, đồng đội đang đuổi theo Seo Ryeong phải xúm lại giữ tay chân và đầu người đó, khung cảnh hỗn loạn vô cùng.

Họ gân cổ lên hét vào bộ đàm, nhưng không biết là lệnh bắt Seo Ryeong hay là gọi quân y.

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, quãng đường chạy xe đã vượt quá 2km. Chẳng có gì chặn cô lại ở cả phía trước lẫn phía sau cầu Tongil.

Lẽ ra sau màn rượt đuổi nghẹt thở thì cô phải bị tóm rồi mới đúng, đằng này xe đuổi theo đâu mà chậm quá thể đáng.

Chỉ mình cô đang điên cuồng chạy ngược chiều trên con đường thẳng tắp.

“Mẹ kiếp, tại sao……!”

Cứ thế này…… là sang Bắc Triều Tiên thật đấy……!

Thế này là đi thật luôn đấy!

Sắp vượt biên thật rồi. Kiểu này khéo bị lính Bắc Triều Tiên bắt chứ chẳng phải quân ta nữa. Cảm giác nguy hiểm ập đến lạnh toát gáy khiến cô nổi da gà.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.