Chương 4

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 4

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Trước khi oán trách anh, em muốn bắt anh về. Trước khi kịp ghét anh, em muốn hỏi anh cho ra lẽ. Em muốn tìm lại anh. Em muốn tìm lại thứ duy nhất thuộc về mình trong cuộc đời này. Thế nhưng…….

“Thưa cô.”

Một giọng nói lạ lẫm vang lên. Lúc này Seo Ryeong mới nhận ra mình đang đứng trước bức tượng Đức Mẹ.

“……!”

……Lạ thật. Cô đứng khựng lại, chớp mắt liên tục. Bức tượng đá lẽ ra phải nhòe đi trong mắt cô, giờ đây dường như lại hiện lên rõ ràng.

Nếu đến gần hơn chắc sẽ nhìn rõ lắm đây….

Kể từ khi bệnh bắt đầu, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác này. ‘Dường như nhìn thấy’, thật khó tin.

Dù vậy, cảm giác kỳ lạ thôi thúc cô dụi mắt và bước lại gần.

“Thưa cô, cô chảy máu cam kìa……!”

Gương mặt vị linh mục già tái mét.

“A…….”

Phản ứng một cách ngơ ngác, cô vội xé tờ quảng cáo dán trên tượng Đức Mẹ rồi lau qua loa vệt máu mũi.

“Sắc mặt cô tệ lắm. Ôi chúa ơi, thật sự rất tệ…….”

“Không sao đâu ạ, cảm ơn cha.”

Cô lúng túng quay người đi. Rồi tiếng gậy cộc, cộc vang lên, cô dừng lại nhìn vị linh mục già.

“Cha có thật sự tin vào những điều không nhìn thấy không ạ?”

Trước câu hỏi chất vấn đường đột, vị linh mục vẫn điềm tĩnh. Bởi lẽ Seo Ryeong với đôi môi run rẩy lúc này trông quá gầy gò và hốc hác. Dù vậy, dáng đứng thẳng tắp của cô vẫn khiến ông không thể rời mắt.

“Xin lỗi vì phải nói thế này, nhưng biết đâu cha đang bị lừa dối đấy ạ. Đừng trở thành kẻ ngốc như con, hãy mau mở mắt ra đi ạ.”

“Này con, đâu phải cứ nhìn thấy thì mới biết được đâu.”

“Ý con là đó có thể chỉ là ảo tưởng thôi……!”

“Để tin vào một điều gì đó, nhất thiết phải cần lý do sao?”

Hơi thở hổn hển, cô vuốt ngược mái tóc xõa xuống. Nỗi bất an và sự ngờ vực nhầy nhụa bám lấy cô từ lúc nào không hay, giờ đây bùng nổ không thể kìm nén. Cô không thể ngừng nói.

“Con cũng không biết, vì không biết nên con mới thế này…!”

Seo Ryeong chống gậy, gập người xuống như muốn nôn ọe. Cô ho khan, cổ họng khô khốc đau rát như bị thiêu đốt.

“Con còn chẳng biết mặt người đó mà đã tự ý yêu rồi…. Đó là bàn tay ấm áp và to lớn nhất con từng nắm, con cứ ngỡ đó sẽ là sự cứu rỗi của đời mình. Không thể không yêu người đó được. Đương nhiên rồi…! Vì con chỉ toàn nắm tay những bệnh nhân khô khốc, nên lần đầu tiên được nắm bàn tay như thế…!”

“…….”

“Trong thế giới của con chưa từng có người như vậy….”

Lần này cô không lau mũi nữa mà đưa tay lau mắt. Hốc mắt nóng bừng. Cùng lúc đó, những lời chưa từng nói với ai cứ tuôn ra như suối.

“Em ngủ có ngon không, ăn cơm có nhai kỹ không, đối với một người phụ nữ trưởng thành mà anh ấy chỉ tò mò mấy chuyện đó thôi sao. Chỉ cần con trông hơi mệt một chút là anh ấy lại luống cuống không biết làm sao.”

“…….”

“Đối với con, người đó là kỳ tích.”

Nhưng cô đã quên mất một điều từ quá lâu rồi, rằng cuộc đời có thể lao dốc xuống địa ngục chỉ trong tích tắc.

“Người đó biến mất rồi…. Biến mất như thể bốc hơi vậy….”

Seo Ryeong cười chua chát. Cơn đau thắt ngực nhói lên từng hồi giờ cũng đã thành quen.

Em muốn tìm anh. Em cảm thấy mình tuyệt đối không thể bỏ cuộc và kết thúc như thế này được.

“……Thảo nào những điều đó đến với mình dễ dàng thế.”

Gương mặt không còn chút máu vẫn thẫn thờ như thể chưa tin vào hiện thực. Chỉ dựa vào một cây gậy, cô đã lạc lối giữa cuộc đời.

“Tuy nhiên. Sự tình cờ hôm nay biết đâu lại là ý Chúa.”

Vị linh mục già nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, nhẹ nhàng cầm lấy tờ rơi trên tay Seo Ryeong và cẩn thận vuốt phẳng lại.

“Matthew chương 7 câu 7: Hãy cứ cầu xin, rồi con sẽ nhận được. Hãy cứ tìm kiếm, rồi con sẽ thấy. Hãy cứ gõ cửa, rồi cửa sẽ mở ra cho con.”

Nghe những lời thánh thiện của cha, cô ngẩn ngơ nhận lại tờ rơi.

Không phải ảo giác.

Dù vẫn còn mờ, nhưng trong khoảnh khắc, màn sương mù trong tầm mắt dường như tan biến. Cô bàng hoàng chớp mắt.

[♨Tìm kiếm bất cứ thứ gì. Tiền/Người/Vật ★☆Giá cả hợp lý☆★Bảo mật tuyệt đối★☆

※Không phải thám tử tư bất hợp pháp ▶Do cựu nhân viên Cục Tình báo Quốc gia điều hành◀ ☎010-XXX-XXXX]

Sau khi trải qua nhiều thiết bị kiểm tra, cuối cùng ánh đèn pin tròn soi vào mắt Seo Ryeong.

Bác sĩ nhãn khoa liên tục nghiêng đầu tỏ vẻ kỳ lạ. Ông ta còn ôm đầu rên rỉ xuýt xoa.

“Bệnh nhân bảo là từ mấy hôm trước đã nhìn thấy lại rồi à?”

“Vâng.”

“Vô lý thật…….”

Chính cô cũng không hiểu nổi tình huống này. Lần đầu tiên nhận chẩn đoán suy giảm chức năng võng mạc, bác sĩ bảo có thể do di truyền hoặc chỉ đơn giản là chuyện đó xảy ra thôi. Bệnh tật không báo trước nên dù tủi thân nhưng cô có thể chấp nhận được.

Rằng chuyện này ‘cứ thế’ xảy ra với mình thôi.

Nhưng lần này là gì đây?

“Chuyện này… chắc tôi phải báo cáo lên giới học thuật trước đã.”

“Đến mức đó sao ạ?”

“Vâng, trong suốt cuộc đời làm bác sĩ nhãn khoa, tôi cũng mới gặp trường hợp này lần đầu.”

Chuyện xảy ra trong vài tuần, tầm nhìn vốn chỉ toàn một màu mờ đục đang dần trở nên rõ ràng hơn.

Thật sự không phải là ảo giác. Rõ ràng ngay lúc này, cô có thể phân biệt được lờ mờ các đường nét trên khuôn mặt vị bác sĩ.

Nếu đeo kính thuốc vào chắc sẽ nhìn rõ hơn đấy. Tim cô đập thình thịch.

Có lúc tưởng chừng thế giới rơi xuống vực thẳm không đáy, thì giờ đây mọi thứ lại đang đảo ngược.

Chồng biến mất, và màn sương trong mắt cũng tan biến……. Quá ngẫu nhiên đến mức trùng hợp đáng ngờ.

Liệu có phải thần linh có thật, công bằng ban cho cả bệnh và thuốc? Và giờ ngài đang thu hồi lại cả bệnh lẫn thuốc đã ban?

“Mắt của tôi, liệu có khi nào không phải là bệnh không?”

Seo Ryeong mở miệng hỏi mà chẳng biết mình đang hỏi gì.

“Ý cô là sao?”

Tôi cũng không biết. Chỉ là bằng một logic không thể giải thích, tôi thấy sự biến mất của chồng và sự biến đổi kỳ lạ này trùng khớp với nhau.

Sự biến mất của anh ấy và đôi mắt này thì có liên quan gì chứ.

Nhưng chứng suy giảm chức năng võng mạc đến bất ngờ rồi đi cũng bất ngờ.

Giống hệt như Kim Hyun vậy. Anh xuất hiện khi tôi bất hạnh nhất, và giờ ánh sáng lại trở về khi tôi tuyệt vọng nhất. Dạo này trong đầu cô toàn những suy nghĩ hoang đường như thế. Đến mức cô cảm thấy lời quát tháo của viên cảnh sát bảo cô đi bệnh viện tâm thần nghe cũng có lý.

“Lúc đầu chẩn đoán bác sĩ bảo sẽ không khá hơn được mà.”

“Đúng là vậy, bệnh này gần như vô phương cứu chữa. Xem bệnh án của cô thì tốc độ tiến triển cũng thuộc dạng cấp tính. Vậy mà giờ lại đang hồi phục.”

Vị bác sĩ xoa cằm, thận trọng nói.

“Ngày chẩn đoán đầu tiên là 2 năm rưỡi trước.”

“Vâng.”

“Có vẻ như chỉ là tình trạng nhất thời thôi.”

Nghe giọng điệu đầy nghi ngờ của bác sĩ, Seo Ryeong quan sát khắp phòng khám.

“Tuy cần giới học thuật nghiên cứu thêm nhưng……. Nếu chức năng của dây thần kinh thị giác và võng mạc bị ngưng trệ, rồi sau khi giải tỏa được một dạng tê liệt nào đó mà trở lại bình thường thì về mặt lý thuyết không phải là không thể hiểu được.”

“……!”

“Nhưng trường hợp này đến bác sĩ như tôi cũng chưa từng nghe thấy bao giờ. Trước hết, việc làm tê liệt dây thần kinh thị giác ‘tạm thời’ thế này là cực kỳ khó. Thà làm mù hẳn còn dễ hơn, kiểu này có nghĩa là dây thần kinh thị giác bị tác động theo chu kỳ―”

Bác sĩ nhún vai nhẹ.

“Nghe ác ý quá nhỉ, dù chỉ là giả thuyết.”

Đúng là…… vậy thật.

Cô lặng lẽ nắm chặt cây gậy.

Mỗi tuần một lần, việc nhỏ thuốc mắt là do chồng cô đảm nhận. Có anh, cô không thấy tủi thân, cũng chẳng thấy cô đơn. Khi cô chớp mắt để thuốc lan đều ra lòng trắng, anh sẽ ngay lập tức đặt một nụ hôn lên đó.

“Với tốc độ hồi phục này thì cô sẽ tìm lại được thị lực trước đây không khó khăn gì đâu. Cứ theo dõi thêm xem sao!”

Vị bác sĩ nắm tay lại đầy quyết tâm và phấn khích. Seo Ryeong mân mê vùng mắt một lúc rồi hỏi:

“Nhưng mà hình như bác sĩ phụ trách của tôi đổi người rồi phải không ạ?”

“À, chuyện đó……!”

Vị bác sĩ như sực nhớ ra, đẩy kính lên và nói vẻ nhẹ nhõm.

“Tôi giải thích muộn quá, xin lỗi cô. Tôi nhận bàn giao vị trí của bác sĩ Park. Bác sĩ Park có cơ hội tốt nên từ học kỳ này đã được bổ nhiệm làm giáo sư tại đại học Johns Hopkins rồi.”

“…….”

Chồng cô không biến mất một mình. Lạ thay, khi anh biến mất, có rất nhiều người cũng biến mất theo.

Liệu đây cũng là suy nghĩ hoang đường chăng?

Giờ đây cô muốn biết câu trả lời chính xác. Không phải phỏng đoán hay giả định, cô muốn nghe một câu trả lời thỏa đáng. Cô muốn tìm được manh mối để xâu chuỗi tất cả những mảnh vỡ vương vãi này lại với nhau.

Nhưng cô cảm thấy người có thể giải thích về tất cả những điều bí ẩn này không phải là cảnh sát, không phải linh mục, cũng chẳng phải bác sĩ.

“Tên là giả, công ty, biển số xe cũng là giả nốt. Thế nên số chứng minh thư cũng vô dụng thôi. Đằng nào cũng là đồ giả mà. Camera trong tòa nhà, ngoài ngõ cũng không có cái nào. Những người hàng xóm bình thường sống cùng tòa nhà cũng đột nhiên biến mất nên không có nhân chứng nào cả. Thế mà vẫn có thể tìm được chồng tôi sao?”

Giọng nói khô khốc chỉ liệt kê toàn những sự thật trần trụi.

Nhân viên trung tâm thám tử đang há hốc mồm kinh ngạc liền nhoẻn miệng cười. Dù giọng điệu đầy vẻ hoài nghi chẳng chút kỳ vọng nào, nhưng biểu cảm tuyệt vọng đâu đó của cô lại khơi dậy sự hứng thú. Đôi mắt một mí sắc lẹm của gã nhân viên lóe lên vẻ hiếu thắng.

“Khó đấy nhưng chắc chắn sẽ thú vị đây. Giá khởi điểm là 4 triệu won, được chứ?”

Seo Ryeong gật đầu không chút cảm xúc.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.