#9
Ký ức về trang trại nuôi heo thỉnh thoảng lại xuất hiện trong giấc mơ và hành hạ tôi. Những con heo trợn trừng mắt khi sắp chết và máu cùng với nội tạng thì xuất hiện khắp nơi. Khi những thứ đó xuất hiện trong mơ, tôi đã phải vật lộn suốt đêm. Dù cố gắng quên đi nhưng ký ức đó vẫn không thể bị xóa nhòa, nó như thể đóng sâu vào bên trong tâm trí tôi vậy.
Một ký ức vừa kinh hoàng lại vừa dai dẳng cứ vậy tra tấn tôi suốt một thời gian dài.
Thế nhưng... trong giấc mơ đó, tôi lại rất ít khi thấy cậu bé năm đó xuất hiện. Kể cả có xuất hiện thì cũng chỉ là khoảnh khắc che mắt tôi rồi biến mất, vậy mà kỳ lạ thay hôm nay, cảnh hai đứa ra đống rơm và cùng nhau thức qua đêm cũng xuất hiện trong mơ. Điều mà trước đó chưa từng xảy ra một lần nào.
Nhưng điều kỳ lạ không chỉ có vậy. Kể cả khi mơ thấy giấc mơ ấy, gương mặt của đối phương cũng không hề hiện lên. Dù cú sốc của ngày hôm đó đã ăn sâu thành một vết thương tâm lý trong ký ức tôi, riêng khuôn mặt của cậu bé đó lại không thể nhớ ra.
Giọng nói dịu dàng, hơi ấm dễ chịu thì hiện rõ mồn một, vậy mà sao khuôn mặt ấy lại như bị tô đen bằng bút chì than chỉ là một mảng đen kịt. Trong giấc mơ lặp đi lặp lại ấy, đáng lẽ ra cũng nên hiện rõ ra một lần chứ.......
“...Ha.”
Cơn đau đầu kéo đến. Càng cố gắng nhớ lại, đầu lại càng đau, khiến chân mày tôi tự nhiên nhíu lại. Vì thế tôi thở dài một tiếng thật sâu rồi mở mắt ra—
“Ơ!”
Đôi mắt vẫn còn chưa tỉnh hẳn bỗng mở to. Bởi vì nơi tôi đang nằm không đâu khác chính là trên giường của Yom I Jae.
Hơn nữa, Yom I Jae, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài và cởi trần, đang nằm ngay bên cạnh tôi, nhìn tôi từ trên xuống. Không biết anh ta tỉnh dậy từ khi nào, nhưng đang chống khuỷu tay lên gối, ánh mắt nhìn tôi cực kỳ sâu sắc. Cứ như thể đã nhìn tôi rất lâu rồi vậy.........
Tôi vội vàng ngồi dậy, rồi vừa gạt mái tóc rối bù một cách đại khái, vừa lên tiếng:
"Chắc tôi chợp mắt một chút... Anh có thể gọi tôi dậy mà."
"Chợp mắt?"
Hắn nhếch một bên khóe miệng như thể thấy lời tôi nực cười lắm.
"Chợp mắt mà ngủ như chết luôn thế à?"
Tôi gần như không ngủ được trong suốt thời gian giết bố, tìm đến thầy Park, rồi chăm lo cho mẹ. Một phần là do có quá nhiều chuyện để suy nghĩ, nhưng thật sự tôi không tài nào chợp mắt được. Tôi sợ người bố đã chết sẽ xuất hiện trong mơ, sẽ giận dữ trách móc tôi. Sợ ông sẽ hiện lên với bộ dạng bị tôi đã đâm xuyên người, ruột gan trào ra, và sẽ đến để hại tôi. Trong nỗi sợ hãi đó, tôi không thể nào ngủ được.
Vậy mà tôi lại nằm ngủ ngon lành bên cạnh người đàn ông này sao. Việc đó khiến tôi khó chịu vô cùng, và tôi thấy mình thật ngu ngốc. Không những ngủ bên cạnh một kẻ tội phạm đáng ghê tởm, mà còn tỉnh dậy khi vẫn đang nằm trên giường?
Không rõ Yom I Jae có biết được những suy nghĩ trong đầu tôi hay không, hắn ngồi dậy, rồi nhếch mép giễu cợt.
"Thậm chí còn mơ nữa cơ mà. Khóc thút thít như con nít."
"Tôi không có khóc."
"Khóc như đứa trẻ luôn đấy."
“Lại còn gọi ‘mẹ, mẹ’ suốt, đúng là hết nói nổi mà.”
“Giám đốc.”
“Gì.”
Cái miệng định thốt ra mấy lời linh tinh lần nữa liền im bặt. Bởi vì ánh mắt hắn, với đôi lông mày nhếch lên như con rắn đang ngọ nguậy, đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“Không có gì... Tôi xin lỗi.”
Tôi vội vàng cúi mắt xuống. Không thể lặp lại sai lầm như khi nãy được.
“Chắc do mệt vì chuyện cá nhân nên mới vậy.”
“Chuyện như vậy sẽ không xảy ra lần nữa đâu.”
Thật ra đây là lời tự nhủ với chính mình. Như một lời hứa rằng sẽ không ngu ngốc mà ngủ quên lần nữa. Nhưng Yom I Jae trông chẳng hề để tâm.
“Muốn làm gì thì làm. Ngủ hay không ngủ, tùy nhóc.”
“Đằng nào cũng là tôi bảo ngủ mà không phải sao.”
Lại nữa rồi. Yom I Jae lại đang đối xử với tôi như với một thằng đàn ông, chứ không phải phụ nữ.
“Dù vậy thì cũng đừng có nói mớ nữa. Nếu không ngậm miệng mà ngủ được thì bịt miệng lại mà ngủ đi.”
“À… vì tôi mà anh không ngủ được sao?”
“Vốn đã thiếu ngủ rồi giờ lại còn. Đúng là có hơi khó chịu rồi đấy.”
“Tôi xin lỗi.”
Nghe lời xin lỗi xong anh ta liền đứng dậy khỏi giường.
Yom I Jae, người vừa tỉnh dậy, có vẻ định đi rửa mặt hay sao đó, bước ra khỏi phòng ngủ. Tôi cũng đi theo sau, nhưng trong lúc đó, một cảm giác kỳ lạ bỗng dâng lên.
Không hẳn là “kỳ lạ” mà là một sự khác thường khó diễn tả… giống như có ai đó khác đang ở gần đây.
“Giám đốc, này…”
Vì thế, tôi đứng sát bên cạnh Yom I Jae. Tôi định hỏi liệu có ai khác, ngoài tôi, cũng được hẹn đến đây không.
“Không biết có phải ngoài tôi ra còn…”
“Súng.”
“Dạ?”
“Khẩu revolver. Trên bàn cạnh giường.”
“Lấy nó lại đây.”
Ngay khi nghe thấy lời đó, cơ thể tôi phản ứng trước cả khi đầu kịp suy nghĩ. Đôi chân lập tức lao về phía tủ đầu giường bên cạnh chiếc giường, và tôi nhanh chóng nắm lấy tay nắm ngăn kéo.
Thành thật mà nói, tôi cũng bối rối không rõ việc này có đúng hay không. Trong tình huống nào đi nữa, liệu có đúng đắn khi trực tiếp đưa súng cho Yom I Jae không? Lỡ như vì vậy mà tôi bị hại thì sao?
Nhưng tôi đã đưa súng cho hắn ngay trước khi thiếp đi. Khi ấy, tôi đã quyết tâm rồi.
Dù là gangster, xã hội đen, hay kẻ giết người… hắn – Yom I Jae – là một tội phạm ghê tởm. Thế nhưng tôi phải đặt cả sinh mạng mình vào tay hắn. Bởi chỉ khi làm vậy, tôi và mẹ mới có một con đường sống.
Cho dù có chết dưới tay người đàn ông này, hay bị nhốt tù vì tội giết người mà không thể gặp lại mẹ nữa thì cuối cùng mọi thứ cũng chẳng khác gì một địa ngục cả.
“Giám đốc—!”
Cuối cùng, khẩu revolver được ném về phía hắn, và bàn tay to lớn ấy đã bắt lấy nó. Ngay sau đó, cánh cửa phòng ngủ vừa bật mở thì—
ĐOÀNG—!
Tiếng súng vang dội như chấn động màng nhĩ, rung lên khắp căn nhà.
Bên ngoài phòng ngủ vang lên những tiếng la hét thất thanh của vài người, và Yom I Jae, vẫn cởi trần, đã chĩa nòng súng về phía trước. Tôi lập tức đảo mắt quanh phòng, rồi vớ lấy cây bút máy đặt trên bàn, siết chặt trong tay. Bình thường tôi hay mang theo dùi cui, nhưng rõ ràng lúc này thì không có thứ đó nên chỉ còn biết cầm lấy bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng với một tội phạm nguy hiểm như Yom I Jae thì những tình huống thế này chắc hẳn đã quá quen thuộc. Nhưng tôi không thể cứ đứng đực ra như kẻ ngốc mỗi lần như vậy. Là một cảnh sát, ít nhất thân thể mình tôi phải tự bảo vệ được.
“Aaaa! Con mẹ nó, tay tao—!”
Tiếng chửi rủa đầy đau đớn của ai đó vang lên, và rồi lại một phát súng nữa nổ ra.
Sau đó, bầu không khí trong căn nhà lập tức rơi vào im lặng. Tôi, tay vẫn nắm chặt cây bút máy, rón rén bước đi thật cẩn trọng.
“Giám đốc Yom…?”
Tôi gọi khẽ hắn khi bước ra khỏi phòng ngủ. Vừa định đảo mắt nhìn quanh thì—
Một bàn tay bất ngờ từ phía sau vươn ra, chạm vào tôi.
Đôi bàn tay to lớn che phủ lấy đôi mắt tôi. Hơi nóng tỏa ra từ tay hắn nóng đến mức như thiêu đốt, và trước mắt tôi tất cả trở nên tối đen.
“Giám đốc…?”
Tôi nghĩ đó là Yom I Jae và lại một lần nữa cất tiếng gọi tên hắn. Nhưng rồi, điều hắn thốt ra lại hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Nhắm mắt lại.”
Ngay khoảnh khắc ấy… tôi có cảm giác như hơi thở bị nghẹn lại nơi cổ họng.
“Tốt hơn hết nhóc đừng thấy mấy thứ thế này.”
Câu nói ấy—giống hệt với những gì tôi từng nghe trong giấc mơ. Nghe thấy nó, tôi cứng đờ cả người, không thể thốt ra lấy một âm thanh.
‘…Nhắm mắt lại.’
Khác hoàn toàn với giọng nói trong mơ, run rẩy và tan vỡ thành từng mảnh.
‘Đừng nhìn những thứ như vậy.’
Không phải là giọng nói dày, trầm và mạnh mẽ của người đàn ông phía sau tôi lúc này. Không giống chút nào với cậu nhóc năm xưa, người vừa sợ hãi như tôi, vừa lấy tay che mắt tôi lại.
Vậy mà, sao tôi lại cứ nhớ đến cậu bé ấy? Người con trai ấm áp từng nắm lấy tay tôi suốt đêm cho đến khi trời sáng, giữa địa ngục tăm tối ngày đó.
Tim tôi đập thình thịch, cảm giác nặng nề và nhức nhối lan khắp lồng ngực. Có lẽ vì tôi vừa mơ thấy giấc mơ đó ngay sáng nay. Một cảm xúc không sao diễn tả nổi bằng lời khiến tôi chỉ biết đứng yên, chẳng thể thốt lên tiếng nào.
Có lẽ nói tôi “đóng băng tại chỗ” thì chính xác hơn cả. Tôi cứng đờ, không nhúc nhích nổi, còn Yom I Jae thì đang đứng ngay sau lưng tôi. Hắn ở gần đến mức tôi tưởng như có thể nghe thấy cả hơi thở của hắn và e rằng hắn cũng nghe thấy tiếng tim tôi đang đập loạn lên.
Đúng là phản ứng quá ngu ngốc. Tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện ngày đó, vẫn còn mơ thấy ác mộng, rồi giờ lại để những lời một tên tội phạm như hắn nói ra làm xao động chỉ vì nó trùng khớp với giấc mơ sao? Dù chỉ trong chốc lát, việc bản thân bị lay chuyển như vậy khiến tôi cảm thấy khó chịu.
“…Tôi không sao.”
Tôi gạt tay hắn ra khỏi mắt mình, lùi lại một bước, rồi đứng đối diện, nhìn thẳng vào hắn.
“Thứ như vậy… tôi vẫn có thể nhìn. Tôi chịu được.”
“Hả…? Thứ như vậy?”
Một tiếng cười khẩy, nhếch mép nơi đầu lưỡi hắn, vang lên rồi tan ra, rải thẳng vào mặt tôi.
Và rồi, hắn bước lại. Chỉ một bước, nhưng do sải chân dài hơn tôi, khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn nhanh chóng, hắn đứng gần hơn nữa.
Mùi khét nồng của thuốc súng còn sót lại sau phát súng vẫn lảng vảng nơi chóp mũi tôi.
“Tôi đã nói là không sao mà.”
“Và tôi cũng bảo là không sợ rồi còn gì.”
Yom I Jae nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Gương mặt dính vệt máu kia trông vừa lười biếng lại vừa lạnh cứng, vừa mang nét mệt mỏi lại vừa sắc bén một cách lạ lùng.
Rồi hắn lập tức siết chặt gương mặt, trông đáng sợ hẳn.
“Vậy thì nhìn tận mắt đi.”
Vừa dứt lời, bàn tay hắn vươn ra như chớp. Bàn tay từng che mắt tôi trước đó, lần này lại túm lấy cằm tôi một cách thô bạo, rồi vặn đầu tôi về phía phòng khách tan hoang.
“Ức—!”
Cằm bị bóp đau khiến tôi khẽ rên lên, đôi mắt bất đắc dĩ phải nhìn thẳng về phía trước nơi hiện ra cảnh tượng trong phòng khách, máu me văng khắp sàn, cùng với ba thi thể nằm sóng soài.
Ba người đàn ông mặc đồ đen. Tất cả đều đã ngừng thở, và điều rợn người nhất là: ngay giữa trán của mỗi người đều có một lỗ đạn tròn xoe.
Yom I Jae chính là người đã gây ra chuyện đó. Nhưng thứ khiến tôi sững người hơn cả chính là kỹ thuật bắn súng điên rồ ấy. Tôi nhíu mày, không thể không tự hỏi: phải giết bao nhiêu người thì mới bắn được như thế này?
Và rồi cảm giác ghê tởm lại cứ thế mà dâng lên trong lòng.
💬 Bình luận (0)