#14
"Ư …. ư ư, ứức…."
Không biết có phải vì sợ hãi hay không mà tiếng răng va vào nhau lập cập vang lên. Tôi vừa nghe âm thanh đó vừa đảo mắt, rồi chậm rãi nhìn dòng máu đang nhỏ từng giọt xuống sàn.
"Giám... đốc?"
Đúng vậy. Người bị thương không phải tôi, mà là Yom I Jae. Anh ta đang nắm chặt lưỡi dao vốn định đâm vào ngực tôi. Nắm chặt đến mức kẻ cầm chuôi dao cũng không thể rút lại được.
Tất nhiên, máu đang chảy ra từ bàn tay Yeom I-jae. Có lẽ vì dùng tay chặn lại cú đâm đó nên máu tuôn ra rất nhiều khiến trái tim tôi vì hoảng sợ mà đập dồn dập.
"Giám đốc, máu... máu chảy nhiều quá..."
Yom I Jae đứng sau lưng tôi, vẫn nắm chặt con dao. Có lẽ khi thấy tôi chặn kẻ đó lại anh ta đã lập tức lao đến và vươn tay ngăn cản. Thế là tôi bỗng chốc trở thành người được bảo vệ, còn gã đàn ông kia thì chẳng giết được ai, chỉ run rẩy lùi lại vì sợ hãi.
Nhìn hắn, Yom I Jae khẽ gầm gừ bằng giọng thấp trầm:
"...Mày muốn chết sớm đến mức phát điên à?"
Nghe vậy, đôi mắt gã đàn ông tràn ngập sợ hãi, đảo qua đảo lại liên hồi.
“Chết tiệt... lẽ ra... lẽ ra phải giết được mới đúng... Con khốn này dám... xen vào...”
“Ngậm mồm lại đi.”
“Híc–! K,khoan đã!”
Yom I Jae dùng bàn tay từng nắm chặt lưỡi dao để túm lấy cổ tay gã đàn ông. Máu đỏ tươi lập tức loang ra khắp nơi, rồi chảy dọc xuống cánh tay, nhỏ thành từng giọt nặng nề. Nhưng anh ta chẳng mảy may bận tâm đến vết thương hay máu của mình, mà thẳng tay bẻ ngoặt cổ tay đối phương.
“Aaaah! T,tôi sai rồi! Làm ơn... làm ơn tha cho tôi...!”
Lưỡi dao dần tiến sát về phía cổ gã đàn ông, khiến hắn vừa gào thét vừa van xin, nước mắt cứ thế tuôn ra vì sợ hãi... Nhưng dù có khóc lóc cầu xin thế nào đi nữa, người đang đứng sau lưng tôi — Yom I Jae — không phải loại người sẽ tha thứ cho kẻ đã tìm cách giết mình.
Khi nhìn thấy mũi dao chạm vào da, tôi nhắm chặt mắt và quay đầu sang một bên.
“...Ức! Khụ!”
Tiếng rên đau đớn vang lên, khiến tôi càng nhắm mắt thật chặt. Lông mi bị ép vào mí mắt, run lên bần bật.
“Khụ... ức, ư... ư...”
Dù không thành câu hoàn chỉnh, nhưng tôi hiểu rằng hắn đang nói mình đã sai và van xin được tha mạng.Thế nhưng, Yom I Jae là ai chứ? Anh không phải loại người sẽ chấp nhận một lời xin lỗi đã quá muộn, cũng chẳng phải kẻ sẽ bao dung và tha thứ cho lỗi lầm của đối phương.
“Căng cổ ra.”
“...Khặc!”
“Không đâm sâu được à?”
Rắc!
“Kh... khụ...”
Vì tôi đang nhắm chặt mắt nên chẳng thể thấy chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng ngay sau đó, một thứ chất lỏng nóng hổi bắn tung tóe lên toàn bộ khuôn mặt, khiến chút tỉnh táo cuối cùng cũng rời khỏi tôi.
Chất lỏng phủ đầy má, mũi, cả mắt tôi — ấm như nhiệt độ cơ thể, sền sệt và mang mùi tanh khó tả. Tôi còn chưa kịp lau nó đi thì ý thức đã chìm vào hư vô.
Cơ thể tôi bị lay chuyển. Bàn tay chạm vào người tôi không quá thô bạo, nhưng cũng chẳng thể gọi là dịu dàng. Người đó cởi áo tôi — từng chiếc cúc sơ mi được mở ra, rồi chiếc áo ba lỗ bên trong cũng bị kéo qua đầu và cởi hẳn ra.
“...Ưm.”
Tôi cố gắng lấy lại tỉnh táo, nhưng cơn buồn ngủ cứ liên tục ập đến, cản trở mọi nỗ lực. Vì thế, dù phát ra tiếng rên khẽ, tôi vẫn không thể mở mắt. Bàn tay đã cởi áo khoác của tôi giờ tiếp tục tháo móc áo ngực.
Cảm giác đó khiến mí mắt nặng trĩu của tôi bật mở. Dù có buồn ngủ đến mấy, thì khi có ai đang tháo áo ngực của mình, làm sao mà ngủ tiếp được chứ. Tôi mở mắt, rồi đưa mu bàn tay dụi mắt để tỉnh táo hơn.
“Ai... ai... vậy...”
Tôi hỏi, hướng về phía bóng người mờ mịt trước mắt. Người đó đáp lại bằng giọng điệu đầy khó chịu:
“Tỉnh rồi thì dậy đi.”
“...Ư...”
“Dậy đi, Yeo Eun Woo.”
Yeo Eun Woo. Nghe thấy giọng gọi tên mình rõ ràng như vậy, tôi lập tức bừng tỉnh. Dạo gần đây, người gọi tôi bằng cái tên đầy đủ chỉ có anh ta, nên đôi mắt tôi tự nhiên mở to.
Đôi mắt còn vương cơn buồn ngủ liền trợn bừng, tôi bật dậy khỏi tư thế nằm. Ngồi trên giường, tôi ngước lên nhìn anh.
“Tôi thuê nhóc là để tôi ngủ ngon, thế mà sao lần nào nhóc cũng ngủ trước thế hả?”
Quả nhiên, người vừa gọi tên tôi là Yom I Jae. Anh ta mặc áo choàng tắm, có lẽ vừa tắm xong, những giọt nước vẫn đang nhỏ từ mái tóc đen của xuống. Tôi chớp mắt nhìn, rồi ngu ngơ đảo mắt quan sát xung quanh.
Chúng tôi đang ở trong một phòng khách sạn. Căn phòng rộng rãi chẳng khác gì phòng suite mà tôi chỉ từng thấy trên TV, và qua khung cửa sổ lớn có thể nhìn thấy quang cảnh đêm của Seoul. Lúc chúng tôi bước vào tòa nhà vẫn còn là ban ngày, vậy mà giờ đã là giữa đêm… Tôi chẳng thể đoán được mình đã ngủ bao lâu.
“Giám đốc… chuyện này là sao vậy ạ?”
Tôi hỏi với vẻ mặt đầy bối rối. Trong mắt Yom I Jae, tôi thấy rõ sự bực bội và khó chịu — có lẽ anh hoàn toàn không hài lòng với tình huống này.
“Cất cái bản mặt ngốc nghếch đó đi.”
“Ý tôi là… rốt cuộc đã có chuyện gì—”
“Chuyện gì à?”
“Nhóc bị ngất như một con ngốc với toàn thân dính đầy máu đấy.”
À… Nghe vậy, toàn bộ chuyện xảy ra ban trưa lập tức hiện lên rõ ràng trong đầu tôi — từ việc tôi đi theo anh ta đến xưởng vận chuyển thuốc, cho đến biến cố bất ngờ… và rồi tôi đã ngất lịm đi.
Nhớ lại gần như mọi chuyện, tôi lập tức vươn tay nắm lấy tay Yom I Jae.
“Tay của anh thì sao?”
“Hả?”
“Giám đốc, tay anh bị thương mà. Anh không sao chứ?”
Tôi nắm lấy bàn tay to hơn mình nhiều, mở ra, và cau mày khi thấy lòng bàn tay anh bị cứa loang lổ.
“Cái này là sao vậy… Anh chưa đi bệnh viện à?”
“Chết tiệt, buông ra được không?”
“Haa… Sao lại chỉ xịt chút thuốc cầm máu qua loa thế này, phải đi bệnh viện chứ.”
Vết thương ấy nhìn qua đã thấy đau rồi. Nghĩ cũng lạ — anh đã dùng tay trần nắm chặt lưỡi dao, thế mà chỉ bị đến mức này đã là may mắn. Nếu kẻ đó thực sự muốn chém thì có khi ngón tay cũng đã đứt lìa rồi… Nhưng Yom I Jae lại chẳng hề tỏ ra đau đớn. Dù là kẻ tàn nhẫn đến đâu thì khi bị cắt thịt vẫn phải thấy đau chứ, vậy mà ngay cả khi tôi đang nắm tay thế này thì anh ta cũng không nhăn mặt.
“…Sẽ để lại sẹo đấy.”
“Kệ đi.”
“Với lại sẽ mất khá lâu mới lành.”
“Liên quan quái gì đến nhóc. Buông tay ra, đồ chết tiệt.”
Tôi chợt nhớ lại ngày đầu tiên thầy Park đưa tôi xem ảnh của Yom I Jae. Khi đó, chẳng biết anh ta là người làm nghề gì, tôi chỉ nhìn vào bức ảnh và nghĩ: Ánh mắt thật sâu và tĩnh lặng. Tôi thậm chí còn ngỡ ngàng, cảm giác như người này là người mang trong mình những câu chuyện mà tôi không bao giờ tưởng tượng nổi.Thế nhưng, ngay sau đó, khi biết được người đàn ông trong ảnh là một tội phạm vượt xa trí tưởng tượng, lòng tôi lập tức tràn ngập sự ghê tởm.
Ấy vậy mà lạ thay, lúc này tôi lại cảm thấy y hệt như khi nhìn tấm ảnh đó lần đầu…
Vì thế, tôi cũng chỉ lặng lẽ nhìn lại anh ta. Nhưng rồi một việc quan trọng hơn chợt vụt qua đầu tôi đó là hiện giờ tôi đã cởi hết áo ngoài ra. Thậm chí cả áo ngực cũng không còn.
“…Ức.”
Tôi vội kéo chăn khách sạn che lấy ngực. Không hiểu sao, tôi lại quên mất tình cảnh của mình mà còn thản nhiên cảm ơn anh ta, thậm chí còn nắm tay nữa chứ.
Chính tôi cũng thấy bực mình với bản thân, và khi đang kéo chăn che người, anh ta lại cau mày rõ rệt, như muốn tôi thấy.
“Này nghĩ tôi là kẻ hiếp dâm chắc.”
“…Giám đốc.”
“Sao?”
“Vậy… tại sao lại cởi đồ tôi?”
“Thế chẳng lẽ để một con bé dính đầy máu nằm nguyên trên giường à? Bẩn chết đi được.”
Ngẫm lại thì cũng đúng. Không thể để tôi mặc nguyên bộ quần áo đã bê bết máu mà ngủ được.Nhìn trời đã sang đêm, có lẽ sau khi chờ tôi tỉnh lại ở bên ngoài mà không được nên anh ta mới đưa tôi đến khách sạn này.
“À… ra là vậy.”
“Nếu là thế thì…”
Dù tôi đã bất tỉnh, không đủ tư cách bình luận gì thêm, nhưng chỉ riêng việc anh ta không bỏ mặc tôi lại mà còn đưa đến tận khách sạn đã là điều đáng biết ơn rồi.
Nghĩ vậy, tôi lại một lần nữa cúi đầu cảm ơn Yom I Jae.
💬 Bình luận (0)