Chương 10

#10

Những gã đàn ông đã chết đều tay đều cầm hung khí. Trong đó có một tên cầm mã tấu, có vẻ như không phải người Hàn Quốc.

Tội phạm mang theo thứ như vậy thì phần lớn là người Trung Quốc hoặc Đông Nam Á. Người Hàn thỉnh thoảng cũng dùng dao rừng gây án, nhưng nếu đã mang cả hung khí đến tận đây để tìm Yom I Jae thì, chắc chắn là…

"Yeo Eun Woo."

Một giọng trầm gọi tên tôi cất lên và tôi hướng ánh nhìn đang dán vào hiện trường về phía anh ta.

"Vâng."

Tôi vẫn trả lời trong khi cằm bị anh ta nắm giữ. Yom I Jae nhìn tôi im lặng một lúc, rồi chậm rãi nghiêng đầu.

"Nhóc cũng được đấy nhỉ"

"Hả?"

"Hôm qua thấy súng thì run lập cập, mà giờ nhìn thấy xác chết thì chẳng hề hấn gì?"

Thật ra hôm qua tôi run không phải vì khẩu súng, mà là vì chính Yom I Jae đã khiến tôi căng thẳng và sợ hãi nhưng có vẻ như anh ta lại hiểu theo cách khác.

Tôi hất phắt tay đang giữ cằm mình ra.

"Không phải là tôi không cảm thấy gì đâu."

"Vậy là gì?"

"Tôi thấy hơi buồn nôn một chút."

Tôi từng là một cảnh sát bình thường nên cũng đã đến hiện trường tự sát vài lần. Vì vậy, sau một thời gian, tôi đã quen với việc đối mặt với xác chết.Trong lúc làm nhiệm vụ, tôi chưa từng cảm thấy sợ hãi hay buồn nôn khi nhìn thấy thi thể. Dĩ nhiên, việc nhìn thấy xác chết không phải điều gì dễ chịu.

Nhưng kể từ dạo gần đây... kể từ ngày bố tôi chết dưới tay tôi, mọi thứ đã thay đổi. Máu dính trên tay, thân nhiệt đang dần nguội lạnh, mùi của cái chết len lỏi vào trong mũi khiến tôi buồn nôn, và mỗi khi nhớ lại, tôi lại muốn nôn ra. Một phần là vì những cái xác trước mắt cứ khiến tôi liên tưởng đến bố mình

"......Giám đốc."

Tôi gắng nuốt xuống cơn buồn nôn, rồi dùng ánh mắt ra hiệu về phía thi thể.

"Ngài có quen những người này không?"

"Không hẳn."

"Nhưng sao họ lại biết đường đến tận nhà... hệ thống bảo mật của tòa nhà này cũng đâu dễ qua mặt."

"Biết chết liền."

"Ngài có làm ăn với phía Trung Quốc hay Đông Nam Á không ạ?"

Nghe tôi nói vậy, một bên chân mày của Yom I Jae khẽ giật.

"Sao lại nghĩ thế?"

"À thì, con dao đó ạ. Loại thường dùng ở Đông Nam Á..."

Tôi đang định nói thêm từ “Dao rựa” thì vội vàng ngậm miệng lại. Tôi là người vào Ilgwang nhờ mối quan hệ – cháu gái của một luật sư. Hơn nữa, còn là kiểu “rơi xuống từ trời” rất dễ dàng. Nên chuyện buột miệng nói nào là “làm ăn” với “Dao rựa” có khiến tôi gặp bất lợi.

Nếu xui xẻo, Yom I Jae có thể bắt đầu nghi ngờ và đá tôi ra ngoài. Hoặc tệ hơn nữa, anh ta có thể điều tra sâu hơn và phát hiện tôi vốn là một cảnh sát... Vì thế, tôi cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể và lên tiếng:

“Tôi từng thấy trên phim ạ.”

Tôi cố tình dùng giọng nhẹ nhàng để giải thích.

“Trên phim thấy mấy người nước ngoài hay cầm thứ đó đi quanh, nên tôi mới nói vậy thôi ạ.”

Thà trông ngu ngơ còn hơn trông có vẻ am hiểu. Với suy nghĩ đó, tôi còn cố gắng tỏ ra hơi ngơ ngác. Nhưng Yom I Jae chỉ nhìn chằm chằm tôi từ trên cao mà không đáp lại lời nào.

“Giám đốc...?”

Cảm giác cứ như đang đứng trước mặt bố mẹ sau khi nói dối vậy. Chỉ cần không giữ được nét mặt là sẽ bị lộ ngay, và trái tim đang đập thình thịch cũng mang đầy bất an.

“Thấy trên phim à.”

“Vâng ạ.”

“Ừm. Cũng có thể đoán ra được từ phim ảnh chứ.”

Yom I Jae khẽ chạm nhẹ vào cây bút máy đang nằm trong tay tôi.

"Nhưng mà, ngay cả trong phim cũng có người vác thứ đó đi lông nhông sao?"

"Huống chi lại là người bình thường."

Tuy miệng thì đáp lại như thể đã hiểu, nhưng trong ánh mắt anh ta vẫn đầy nghi ngờ.

Sau khi nói xong những gì cần nói với tôi, anh ta cầm điện thoại lên. Rồi gọi đi đâu đó, và ngay sau đó bắt đầu cuộc gọi.

"Won Hyo Jin, dọn dẹp chỗ này đi."

Won Hyo Jin... là Trưởng phòng Won. Người phụ nữ to con tôi từng gặp ở văn phòng. Người đã mỉa mai tôi là đồ “nhảy dù” và nói giọng điệu của tôi cứ như cảnh sát.

"Liên lạc với cả Giám đốc Choi nữa."

Yeom I Jae đặt khẩu súng lục ổ quay đang cầm xuống bàn phòng khách một cách thờ ơ, gần như là ném xuống, rồi nói tiếp:

"Ba thằng tay chân của hắn đã mò đến tìm tao. Vậy thì Giám đốc Choi cũng phải giết luôn chứ."

Anh ta nói ra những lời đáng sợ một cách rất bình thản, rồi bắt đầu bước về phía phòng tắm. Trong lúc đi, anh ta đá nhẹ mấy cái xác vướng dưới chân ra.

Trước khi bước vào phòng tắm, Yom I Jae quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào tôi.

"Eun Woo à, về nhà đi."

"Eun Woo à."Một giọng nói thân mật vang lên, gọi tên tôi và ném về phía tôi như thể thân quen lắm.

"Rạng sáng mai thì quay lại."

"Lúc giám đốc ngủ rồi ấy."

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta một lúc, rồi cúi đầu chào.

"Vâng, giám đốc. Vậy gặp lại sau."

Ngày đầu tiên tôi gặp Yom I Jae. Đã có nhiều chuyện xảy ra hơn tôi tưởng. Không chỉ là việc tôi vào tận nhà anh ta, cầm súng lảng vảng, mà còn ngủ cùng anh ta, và ngay sau khi tỉnh dậy lại chứng kiến xác chết. Không, nói chính xác thì, không phải là chỉ nhìn thấy xác chết – mà là tận mắt thấy Yom I Jae giết người.

Nhưng trong tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay, điều khiến tôi kinh ngạc nhất lại là hơi ấm cơ thể và giọng nói tôi cảm nhận được khi anh ta che mắt tôi. Những thứ đó cứ in sâu trong đầu tôi, không chịu biến mất.

"Nhắm mắt lại."

Giọng nói của tên tội phạm ấy cứ vang lên mãi khiến tôi khó chịu, phải lắc đầu mấy lần để xua đi.

***

"Không phải, mẹ nó làm ơn nghe em nói đã!"

 Một giọng hét lớn vang lên trong văn phòng.

“Em đ** hiểu nổi luôn! Chỉ cần xử lý bọn tay chân của giám đốc Choi là đủ, tại sao lại phải xử luôn cả ông ta chứ! Bọn đó hành động theo ý mình mà, đúng không?!”

Trưởng phòng Won hét lên như thể không thể chịu nổi nữa. Cô ta mặc áo sơ mi màu rượu vang và quần âu đen, gương mặt đầy bực bội, tức giận đến mức văng tục.

Ngược lại, Yom I Jae – người đang nghe cô ta nói chỉ ngồi trên sofa với vẻ mặt hờ hững.

“Rồi sao.”

Anh ta mặc sơ mi được là phẳng phiu và bộ vest ba mảnh màu xám chì – một bộ dạng hoàn toàn khác so với lần đầu tôi gặp vào hôm qua. Có lẽ vì vậy mà trông anh ta như một người hoàn toàn khác. Khác với hôm qua khi anh ta còn ăn mặc cẩu thả hôm nay anh ta trông vô cùng chỉn chu.

Nhưng mái tóc thì vẫn như cũ. Mái tóc đen hơi dài bay lất phất phía trên hàng lông mày rậm, sắc sảo.Rồi đôi môi màu mơ đào của anh ta lười biếng mấp máy.

“Rồi sao? Ý cô là gì?”

Giọng anh ta trái ngược hoàn toàn với giọng của Trưởng phòng Won – người đang gào lên trong cơn bức bối.

“Em hiểu là giám đốc đang rất bực, nhưng giám đốc Choi thì nên để sống chứ?!”

“Cứ chặt chân hay moi mắt hắn ra gì đó đi! Cứ dằn mặt nhẹ thôi là đủ! Chị gái của giám đốc Choi có quan hệ với bên Nga mà.”

Không biết bọn họ có nhận thức được mình đang nói những lời tàn nhẫn đến mức nào không. Trong lúc lắng nghe, tôi chỉ muốn bịt chặt tai lại.

“Chết tiệt, nghe nói bà chị của hắn đang yêu đương gì đó với thằng bên nước gấu Nga đấy! Mà nếu động vào giám đốc Choi thì sao đây? Cái dự án làm ăn với Nga mà chúng ta đang dồn công sức vào có khi tiêu sạch đấy!”

“Won Hyo Jin.”

“Vâng! Won Hyo Jin vân đang nghe đây ạ!”

“Nói đơn giản thì…”

Anh ta lấy ra một chiếc hộp màu bạc từ trong áo khoác vest. Rồi rút một điếu thuốc từ đó ngậm lên môi, và Trưởng phòng Won lập tức đưa bật lửa lên châm lửa cho anh.

Xèoo... – lửa bén vào đầu điếu thuốc, và khi anh ta rít một hơi thật sâu, làn khói mờ đục tỏa ra khắp căn phòng.

“Ý mày muốn nói là nên tha cho lũ chuột đã mò vào nhà tao sao?”

“Không phải ý đó…!”

“Chỉ vì cái dự án vài chục tỷ mà mày kêu tao nuốt luôn cả lòng tự trọng à?”

Dù không văng tục như Trưởng phòng Won, nhưng cảm xúc của anh ta vẫn truyền đến rõ ràng. Yom I Jae lúc này chắc chắn đang kìm nén cơn giận dữ. Có thể thấy rõ ràng anh ta đang phải dằn lại cơn thôi thúc muốn xé xác gã giám đốc Choi ra thành từng mảnh ngay lập tức.

Có lẽ Trưởng phòng Won cũng cảm nhận được điều đó nên giọng cô ta nhỏ lại khi trả lời:

“Lũ... chuột đó thì anh đã giết rồi còn gì. Cả ba đứa đều bị bắn xuyên một lỗ ngay giữa trán mà…”

“Thế vẫn chưa đủ.”

“Vậy phải làm sao anh mới thấy đủ hả, giám đốc?”

“Biết rồi còn hỏi làm gì. Mày là đứa học việc dưới tay tao mà.”

Ánh mắt anh ta càng thêm nặng nề, đầy cảm xúc. Trưởng phòng Won chỉ có thể thở dài, như thể chẳng còn cách nào khác.

“Haa…”

“Biết rồi, vậy ít nhất thì… để người khác ra tay, chứ không phải tay giám đốc. Em sẽ lo chuyện đó.”

Cô ta gãi gãi đầu tóc đang buộc gọn một cách bực bội, rồi đột nhiên quay đầu nhìn tôi – người đang ngồi ở phía sau.

“Này, cô Yeo Eun Woo.”

“Vâng ạ?”

“Sao lại đến sớm thế rồi ngồi đó? Chướng mắt quá.”

“Chưa đến giờ làm việc mà, đúng không?”

Mũi tên bất ngờ bay thẳng về phía tôi.

Có vẻ cô ta đang tìm chỗ trút giận, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Nhưng tôi không mảy may dao động.

“Vì tôi không biết lúc nào giám đốc sẽ ngủ.”

“Giám đốc gần như chỉ ngủ khi mặt trời mọc, nên hãy quay lại vào lúc đó. Giờ làm việc của cô là lúc ấy đấy.”

“Nhưng mà......”

“Cô đang hơi gây cản trở đấy, cô ‘nhảy dù’ ạ.”

Gây cản trở khi làm việc nên hãy quay lại sau? Nghe đúng là phi lý mà, tôi bật cười khẽ rồi đáp:

“Nhưng mà tôi đã đi làm rồi mà ạ.”

“......Cái gì cơ?”

“Giờ mà về rồi quay lại sau thì phiền phức lắm.”

Tôi không có ý mỉa mai, nhưng giọng điệu có lẽ nghe như thế. Thật ra chính Trưởng phòng Won là người đã buông lời mỉa mai trước khi nhắc chuyện “nhảy dù” ngay lần đầu gặp mặt, nên có lẽ tôi cũng vô thức đáp lại bằng kiểu nói như vậy.

Cô ta nhìn tôi — người đang ngồi thản nhiên trả lời một cách trừng trừng, rồi nhíu mày lại đầy tức giận.

“Đúng là có nhiều cách khiến người ta phát điên thật nhỉ.”

Không chịu nổi vì những gì tôi nói, cô ta đập mạnh tay xuống bàn rồi quay sang nhìn Yom I Jae

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.