#11
“Ha… Vậy thì em sẽ lo tập hợp mấy thằng đi đánh thay cho giám đốc. Cho nên xin anh hãy đợi một chút, được chứ ạ?”
Dù câu trả lời không được như ý, Yom I Jae vẫn gật đầu như thể chẳng còn lựa chọn nào khác.
“Đi đi.”
Hắn dụi điếu thuốc đang ngậm vào gạt tàn rồi đứng dậy khỏi ghế sofa.Sau tiếng than tắt kêu lụp bụp, tiếng ghế sô-pha cọt kẹt là một giọng nói nặng nề rơi thịch xuống sàn nhà.
“Chỉ tới mai thôi. Nếu tới lúc đó mà chưa xử lý xong thì tao sẽ tự tay chặt tay chân của giám đốc Choi luôn đấy nghe rõ chưa.”
Thấy vậy, tôi thầm chửi rủa trong bụng đúng là đồ điên mà...Nhưng chẳng hiểu sao, có vẻ như hắn nghe thấy, ánh mắt của Yom I Jae lập tức hướng thẳng về phía tôi.
“Eun Woo.”
“Vâng, giám đốc.”
“Ra đây với tôi.”
Làn khói thuốc vẫn chưa tan hết, còn lảng vảng bên khóe môi hắn.
“Đi xem phim.”
...Phim?
Tôi đang chớp mắt mấy cái trước câu nói không chút ăn nhập với tình hình hiện tại, thì Yom I Jae đã hơi nghiêng đầu như ra hiệu bảo tôi đi theo.
“Nhóc thích xem mấy phim giết người mà, đúng không.”
“Giờ cho nhóc xem tiếp thứ mà nhóc thích đấy.”
Biểu cảm trên mặt hắn, rõ ràng không phải là kiểu rủ đi xem phim bình thường. Nhưng tôi cũng không thể cãi lại rằng, giờ này còn phim với ảnh gì nữa, nên chỉ đành gật đầu.
“Vâng. Tôi hiểu rồi.”
Nghe xong câu trả lời, Yom I Jae liền sải bước bằng đôi chân dài. Sợ bị bỏ lại, tôi vội vàng bước theo sau hắn. Dù cảm thấy ánh mắt gay gắt đang rọi thẳng vào gáy mình, tôi cũng không ngoái đầu lại. Vì chẳng cần nhìn cũng biết, trưởng phòng Won Hyo Jin đang trừng mắt nhìn tôi như thể muốn giết tôi cho bằng được.
Tôi cứ vậy đi theo sau Yeom I Jae bước vào thang máy rồi bấm nút xuống tầng hầm để xe. Giống như cái ngày đầu tiên tôi đặt chân đến tòa nhà này, nơi đây im ắng đến rợn người. Nhưng thực ra, điều đó cũng là lẽ đương nhiên. Bởi ngoài chúng tôi ra, không có một ai đi làm ở tòa nhà này cả.
Một công ty yên ắng đến mức có thể lầm tưởng là công ty ma — mà dù có qua một ngày, vẫn chẳng thay đổi gì. Quán cà phê trong tòa nhà cũng không có nhân viên, bàn lễ tân cũng không ai đứng.
Nơi này chẳng có gì phù hợp với lẽ thường cả.Một tòa nhà vận hành tách biệt khỏi trụ sở chính và một người duy nhất làm việc ở đó là trưởng phòng Won Hyo Jin — người luôn xem thường và mỉa mai tôi. À còn cả Yom I Jae, kẻ bị mất ngủ nếu không ngủ cùng đàn bà nữa.
Những chuyện này cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu tôi khiến tôi khó hiểu vô cùng. Rồi đột nhiên tôi nhớ đến mấy lời thầy Park từng nói.
‘Trước hết, việc Eun Woo cần phải làm là thân thiết với hắn đủ để có thể moi được thông tin. Khi hai người thân hơn, rồi mối quan hệ trở nên sâu sắc hơn, thì việc bắt giữ cũng sẽ dễ hơn nhiều.’
‘Chỉ cần thân thiết thôi là được, đúng không ạ?’
‘Ừm… Nói đúng hơn thì là, thân thiết bằng bất cứ cách nào cũng được.’
Thân thiết với Yom I Jae để moi được thông tin Ilgwang sao... Nhưng mà, bằng cách nào chứ?
Tôi liếc lên nhìn tấm lưng đang đi phía trước. Ánh mắt dán chặt vào dáng người mặc bộ suit ấy. Rồi tôi khó khăn lắm mới cất tiếng hỏi.
“À, giám đốc.”
Dù tôi gọi, anh ta chẳng có chút phản ứng nào, nhưng tôi cũng không dừng lại. Muốn thân thiết với tên tội phạm này, thì phải cố gắng bắt chuyện, dù là bất kỳ điều gì đi nữa.
“Các nhân viên khác... khi nào thì họ đi làm vậy ạ?”
“Tôi không thấy ai cả. Từ hôm qua đến giờ cứ đều…”
Đinh đoong—
Một tiếng ting nhỏ vang lên, cánh cửa thang máy mở ra. Bên ngoài là bãi đỗ xe ngầm tối om như mực. Yom I Jae bước một bước ra khỏi thang máy, rồi quay đầu lại nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, hắn trông chẳng khác gì một con sói khổng lồ đang há miệng trong bóng tối đen đặc. Nếu ai nghe thấy chắc sẽ bật cười, cho là ví von trẻ con, nhưng đó chính là sự thật. Bởi ánh mắt hắn lúc ấy cứ như thể chỉ cần tôi động đậy một chút là sẽ lập tức bị nuốt chửng vậy.
Rồi một giọng điệu khinh khỉnh cất lên.
“Cặp mắt đó gắn lên để giải trí à?”
“Không ạ. Mắt là để nhìn mọi thứ rõ hơn ạ.”
“Vậy thì, mẹ kiếp, không cần giải thích cũng phải hiểu chứ.”
Vụt!
Hắn bất ngờ lao tới, túm lấy cổ tay tôi. Rồi hắn kéo mạnh tay tôi, đặt lên ngực mình — cú kéo bất ngờ khiến tôi chao đảo, cả người đổ ập về phía hắn.
“Ah…!”
Đôi mắt tôi mở to vì bối rối. Dưới lòng bàn tay tôi là cơ ngực rắn chắc của Yom I Jae. Đã đành là gần như ngã vào người hắn, vậy mà còn đang chạm vào ngực hắn thế này... chỉ nghĩ đến thôi cũng đã đủ khó chịu, tôi lập tức muốn rút tay lại.
Nhưng bàn tay to của hắn vẫn giữ lấy, không chịu buông.
“Cái tên chó điên này…!”
Tôi cắn chặt môi để ngăn câu chửi thề bật ra khỏi miệng.
Tôi ngước mắt nhìn Yom I Jae với ánh mắt cau lại vì khó chịu, môi thì cắn chặt để kìm nén. Hàng mi mắt mảnh của hắn khẽ nhúc nhích, như thể đang cười mà không cười, tức giận cũng không hẳn. Một biểu cảm lặng thinh, nhưng ánh nhìn thì sắc như dao, như thể đang lột trần cơ thể tôi chỉ bằng mắt.
“Công ty này chỉ có mình tao thôi. Thấy đáng tiếc à.”
Ánh mắt như muốn xé xác tôi ra từng mảnh để moi móc mọi thứ bên trong... Lông tơ trên cánh tay tôi dựng đứng cả lên.
“Hay là sao? Ngoài tao, mày cần thêm thằng nào nữa à?”
Có thể là ảo giác thôi, nhưng tôi thấy rõ ràng—người đàn ông này vừa nghi ngờ tôi, vừa hứng thú. Như thể muốn đào bới suy nghĩ của tôi, đồng thời cũng háo hức xem tôi sẽ phản ứng thế nào với lời hắn nói.
Vậy nên, tôi quyết định sẽ không phản ứng theo cách mà Yom I Jae mong đợi. Không tỏ ra sợ hãi hay lắp bắp. Không ngượng ngùng đỏ mặt như mấy nữ chính hay xuất hiện trong tiểu thuyết. Tôi không muốn tỏ ra dễ đoán và khiến hắn thấy vui vì điều đó.
“Không ạ. Tôi không cần ai khác cả.”
Vừa nói, tôi vặn nhẹ cổ tay, rút bàn tay đang đặt trên ngực hắn về.
“Chỉ cần một mình giám đốc là đủ rồi.”
“Dù gì tôi được cử đến đây là để phục vụ giám đốc Yom mà.”
Khi tôi đáp lại một cách lạnh nhạt, khóe môi của Yom I Jae liền hạ xuống xuống một bên.
“Biết vậy là được rồi”
Hắn gật đầu, cúi xuống nhìn tôi – người thấp hơn hắn một cái đầu rồi xoay người về hướng chiếc xe đang đỗ. Có vẻ như câu trả lời của tôi chẳng khiến hắn thấy thú vị gì.
“Trước đây cũng có mấy nhân viên khác.”
“Vâng.”
“Giờ thì không còn ai cả.”
Bíp. Một tiếng nhỏ vang lên từ chìa khóa thông minh, và ngay sau đó, từ miệng Yom I Jae buông ra một câu kinh khủng.
“Tôi giết hết rồi.”
Không tin vào tai mình, tôi hỏi lại.
“Giết… là sao? Ai cơ?”
“Tất cả.”
“Phản bội, nói dối… cái lũ như thể vừa bước ra từ hang ổ xã hội đen, đứa nào cũng cư xử như chó. Nên tôi giết hết rồi.”
Vừa nói, hắn vừa thản nhiên mở cửa ghế lái xe ra.
“Cái đầu chó nào cũng được tôi đục cho một lỗ. Để chúng hòa thuận với nhau.”
“Người dọn mấy cái xác đó chính là Won Hyo Jin đấy.”
Một kẻ giết người coi mạng sống như con sâu cái kiến. Một tên tội phạm không thể nào cải tạo nổi. Với Yom I Jae — con người ấy sự căm ghét trong tôi cứ dâng lên không có điểm dừng.
Hắn mở cửa xe rồi liếc mắt về phía tôi. Tôi biết ánh mắt đó có nghĩa là bảo tôi lên ghế phụ. Nhưng chỉ tưởng tượng cảnh bị nhốt chung trong không gian hẹp ấy với hắn thôi cũng đã thấy rùng mình. Vì thế, tôi cứ đứng yên tại chỗ. Và rồi, ánh mắt của Yom I Jae lại ném tới một lần nữa.
“Lên xe.”
Phải nhịn... phải cố mà chịu đựng.
“Lên nhanh đi Eun Woo.”
Sự phẫn uất sôi sục không ngừng, sự phản kháng bản năng, cảm giác muốn chối bỏ tất cả con người tên Yom I Jae… Tôi cố gắng nuốt hết những cảm xúc ấy xuống, ép mình bước đi dù đôi chân chẳng muốn nhúc nhích.
“Vâng, giám đốc.”
“Biểu cảm của nhóc như giẫm phải phân ấy, Eun Woo à.”
Có thể lần này cũng chỉ là ảo giác của riêng tôi thôi, nhưng khác với vẻ lãnh đạm lúc nãy, ánh mắt hắn giờ như đang từ tốn mổ xẻ gương mặt đang cứng đờ của tôi vậy.
Ánh mắt sâu hun hút ấy… cứ như thể đang nhìn xuyên vào sâu bên trong lòng tôi để xem xem trong đó rốt cuộc chứa những gì.
Và rồi,Yom I Jae thực sự lái xe tới rạp chiếu phim. Tôi đã nghĩ câu “cho nhóc xem phim giết người” chỉ là lời dọa dẫm, nhưng không ngờ hắn lại nghiêm túc. Chiếc xe hắn lái lao thẳng về phía một rạp phim trong khu phố sầm uất. Trời còn lâu mới tối nên người qua lại đông đúc, và đương nhiên, ánh mắt của họ lập tức đổ dồn về phía chúng tôi khi chiếc xe thể thao loại hiếm — thứ được xếp vào hàng “siêu xe” lướt qua.
Chiếc xe thể thao lớn với biểu tượng hình con ngựa đứng chồm lên kia, nhìn thế nào cũng thấy rất giống với chính con người Yom I Jae. Dù bên trong là một tên tội phạm thối nát, nhưng bên ngoài lại khoác lên vẻ ngoài hào nhoáng và thu hút đến mức gần như hoàn hảo.
Cao trên 1m90, bờ vai rộng, thân hình lực lưỡng với cơ bắp rõ ràng. Thêm vào đó, gương mặt không cần mô tả nhiều cũng đủ hiểu là đẹp trai đến mức nào mọi thứ đều phù hợp đến hoàn hảo với chiếc xe sang trọng kia.
Nhưng người ngoài, những kẻ chỉ thấy mọi thứ qua cửa kính, sẽ chẳng bao giờ biết được. Rằng bên trong chiếc xe bóng loáng ấy... là một tên sát nhân kinh khủng đến rợn người.
Ngồi cạnh một người đàn ông như thế, tôi chỉ biết cố gắng chịu đựng cái cảm giác như thể dạ dày sắp lộn ngược. Có thể ai đó sẽ cho rằng tôi đang làm quá dù gì thì chúng tôi cũng đã từng ngủ chung một giường, thế mà chỉ ngồi cạnh nhau một lúc đã thấy không chịu nổi? Nhưng chuyện này đâu thể kiểm soát được. Chỉ riêng cái câu hắn vừa nói trước khi bước lên xe cũng đủ làm tôi buồn nôn.
“Cái đầu chó nào cũng được tôi đục cho một lỗ. Để chúng hòa thuận với nhau.”
Cùng là con người với nhau, sao hắn có thể thốt ra những lời như vậy mà không chút do dự? Với tư duy của tôi thì đúng là không tài nào hiểu nổi.
Kít—Tiếng lốp xe rít lên khi phanh lại. Chiếc xe dừng hẳn, nằm gọn gàng trong ô kẻ của bãi đỗ. Tiếng pô xe cũng tắt theo. Không một lời trao đổi, cả tôi và Yom I Jae cùng lúc mở cửa bước xuống xe.Tôi lặng lẽ đi theo sau hắn, bước qua bãi đỗ xe ngoài trời đang lấp lánh ánh nắng, chỉ nghe tiếng bước chân của hai người lặp đi lặp lại trên nền nhựa đường.
💬 Bình luận (0)