#3
Hai tiếng đồng hồ trôi qua như nửa ngày, và mặt trời đã lên ngoài kia. Tôi rời khỏi phòng trọ, để lại mẹ đang say giấc.
Tôi đưa cho chủ trọ tiền phòng một tuần và nhờ bà ấy chăm mẹ tôi một ngày. Tôi bảo không cần làm gì nhiều, chỉ cần đừng để mẹ ra ngoài và mang cơm nước cho mẹ là được. Trông chủ trọ có vẻ không vui lắm, nhưng khi thấy bộ cảnh phục lấp ló dưới áo khoác của tôi, bà ấy mới gật đầu, như thể không thể từ chối.
Tôi đáng ra phải đến đồn cảnh sát nếu muốn tự thú, nhưng thú thật là tôi thấy rất sợ. Mới mặc bộ cảnh phục chưa được bao lâu, mà giờ lại phải thú nhận đã giết bố ruột mình – nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi rùng mình. Thế nên tôi đã quyết định đến trung tâm luyện thi cảnh sát mà tôi từng theo học. Ở đó có một người biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi. Một người từng là cảnh sát, đã nghỉ hưu sau khi đạt đến chức cảnh sát trưởng – thầy Park, hiện dạy tại học viện với tư cách giảng viên môn khoa học cảnh sát.
Từng giữ chức cảnh sát trưởng nên việc thầy dạy ở một trung tâm luyện thi bình thường vẫn khiến tôi thấy lạ, nhưng đồng thời tôi cũng rất kính trọng thầy vì những gì thầy đã truyền dạy.
Thầy Park Ji Hwan. Tôi định đến gặp thầy, kể hết mọi chuyện đã xảy ra và xin thầy cùng tôi đến đồn cảnh sát.
Tôi đến học viện, tìm đến phòng của thầy, gương mặt trắng bệch khi mở cửa chào thầy.
“Lâu rồi… mới gặp thầy.”
Khuôn mặt hiền hậu, thân hình đầy đặn, cùng cặp kính tròn quen thuộc – thầy Park đón tôi bằng nụ cười ấm áp.
“Ôi trời, ai đây! Chẳng phải là học trò của thầy – Eun Woo sao!”
“Nhưng mà sao lại tới vào sáng sớm thế này có chuyện gì à? Còn ở sở thì sao? Hôm nay em được nghỉ à?”
“…Chuyện là…”
Tôi chậm rãi cởi áo khoác ngoài, để lộ bộ cảnh phục đẫm máu đã khô lại.
“Em… em đã giết người rồi.”
Hàm răng va vào nhau lập cập vì sợ hãi.
Khi thấy bộ cảnh phục dính đầy máu, thầy Park sững người lại trong giây lát vì quá bất ngờ, rồi lập tức quay ra khóa cửa phòng giảng viên. Sau đó, thầy bước đến chỗ tôi, nhẹ nhàng khoác lại áo ngoài cho tôi.
“Trước tiên, mặc cái này vào đã. Không biết sẽ có ai đi ngang qua, nên em cứ mặc lại đi rồi hãy kể.”
“Kể… sao ạ…?”
“Phải. Thầy biết rằng Eun Woo không phải là người có thể ra tay hại ai vô cớ. Vậy nên trước hết, hãy nói thầy nghe đã có chuyện gì xảy ra.”
Thầy Park đừng trước tôi – người mang trên mình vết máu khô rợn người vẫn giữ được sự bình tĩnh. Giọng thầy ấm áp, nhẹ nhàng, khiến tôi dần lấy lại được bình tĩnh. Sự tử tế ấy khiến tôi cảm động đến mức nước mắt cứ chực trào ra.
Từ những ngày đầu tôi bước chân vào học viện này, thầy đã luôn đối xử tốt với tôi. Thầy luôn tin tưởng tôi, trao cho tôi sự can đảm và đối đãi rất chân thành. Khi tôi mệt mỏi vì hoàn cảnh gia đình không mấy tốt đẹp, thầy cũng đã ở bên an ủi tôi. Nói ra thì có khi thầy còn giống bố ruột của tôi hơn người đó.
“Chuyện là, em… …”
Tôi ngồi xuống ghế sofa và bắt đầu chậm rãi kể lại mọi chuyện đã xảy ra vào rạng sáng nay. Trong khi nói, có lúc cảm xúc dâng lên nghẹn ngào, có lúc tôi lắp bắp không thể nói trôi, nhưng mỗi lần như thế, thầy Park đều kiên nhẫn chờ đợi tôi.
Khi câu chuyện kết thúc, thầy – người nãy giờ vẫn ngồi yên lặng lắng nghe khẽ đứng dậy.
“Vậy là… trước khi ra tự thú, em muốn đến gặp thầy trước, đúng không?”
“…Vâng. Đúng vậy ạ.”
Thầy bật công tắc ấm đun nước. Không lâu sau, tiếng nước sôi vang lên. Thầy rót nước nóng vào chiếc cốc thủy tinh đã đặt sẵn túi trà xanh bên trong. Trong khoảnh khắc ấy mọi thứ như dừng lại một cảm giác nghẹt thở cứ không ngừng ập đến. Tim tôi đập mạnh đến nỗi tưởng như có thể cảm nhận được nó đang gõ dồn nơi cổ họng.
Thầy đưa cho tôi chiếc cốc tỏa khói trắng, vẫn giữ nụ cười ấm áp trên gương mặt.
“Nào, trà xanh nóng đấy. Uống đi, cho bình tĩnh lại một chút.”
“Cảm ơn thầy...”
“Đừng run tay nữa, được chứ?”
A… Thì ra tay mình đang run. Chỉ khi nghe thầy nói, tôi mới nhận ra điều đó. Tôi khẽ gật đầu và đón lấy chiếc cốc.
Khi hai tay ôm lấy ly trà nóng, hơi ấm lan dần vào lòng bàn tay, như thể làm dịu cả trái tim đang đập hỗn loạn vì bất an. Ở cùng thầy Park, trong không khí yên bình này cơ thể tôi dần dần thả lỏng.
Thầy lại ngồi xuống ghế đối diện tôi. Cúi nhẹ người về phía trước, thầy cất giọng đầy lo lắng xen lẫn sự vỗ về.
“Chắc là em đã trải qua khoảng thời gian rất khó khăn.”
“Thầy biết em là một đứa trẻ ngay thẳng đến mức nào. Đến nỗi trong tình cảnh đó mà việc đầu tiên em nghĩ đến lại là tự thú.”
Chỉ là vài giờ trôi qua thôi, nhưng cảm giác được người khác thấu hiểu khiến sống mũi tôi cay xè. Nực cười thật kẻ vừa giết người như tôi lại thấy an lòng vì sự cảm thông.
“Không đâu ạ… Em chẳng phải là người ngay thẳng gì đâu …”
“Em chắc là ông ấy đã chết chứ?”
Thầy bất ngờ cắt ngang lời tôi.
Chết thật rồi sao…? Tôi chớp mắt vài lần như kẻ đần độn, vì đó là điều tôi chưa từng nghĩ đến.
“Gì cơ? Chết… ạ?”
Trái ngược với tôi, thầy Park lại nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh và nói thêm:
“Thầy đang hỏi bố của em đấy. Em chắc là ông ta đã ngừng thở chưa?”
…Đây là lần đầu tiên tôi thấy thầy mang vẻ mặt như vậy. Người luôn hiền từ, dịu dàng ấy, giờ lại trông như một người hoàn toàn khác. Cảm giác bối rối trỗi dậy, nhưng vì hoàn cảnh hiện tại, tôi nghĩ phản ứng đó cũng là điều dễ hiểu. Tôi khẽ lắc đầu.
“Không ạ. Em… em không dám xác nhận…”
“Không xác nhận được à?”
“Nh, nhưng chắc là ông ấy chết rồi. Ông chảy rất nhiều máu… và em đã để lại con dao còn cắm trong người ông ấy rồi bỏ chạy ra khỏi nhà luôn… Không thể nào sống nổi trong tình trạng đó đâu ạ.”
“Được rồi. Việc đó thì để thầy cử người kiểm tra và thu xếp là xong.”
Cử người đi… thu xếp?
Tôi không hiểu nổi ý của thầy, nhưng cũng chẳng thốt nên lời. Chỉ ngồi lặng im, đầu óc trống rỗng vì những điều khó hiểu mà thầy nói. Thầy Park nhìn tôi chằm chằm, rồi từ từ thả lỏng khuôn mặt, bỏ đi nét căng thẳng ban nãy.
“Trời ạ… Thế nếu em tự thú rồi thì mẹ của em phải làm sao hả?”
Lại một lần nữa, thầy trở về với vẻ dịu dàng quen thuộc. Đôi mắt ẩn sau cặp kính tròn cong lên đầy ấm áp, như thể thầy đang thấu hiểu trọn vẹn nỗi lòng tôi mà an ủi.
“Nếu em bị bắt, mẹ em sẽ hoàn toàn cô đơn đấy.”
“Vâng… Đó là điều em lo nhất.”
“ Với thầy cũng vậy điều đầu tiên hiện lên trong đầu thầy chính là chuyện đó.”
“Không có ai chăm sóc, mẹ em một mình sẽ không thể tự xoay xở nổi…”
“…Ừm.”
“Eun Woo à, thật ra…”
Sột soạt. Thầy chỉnh lại tư thế ngồi, và tiếng da ghế bị kéo căng vang lên khe khẽ.
“Thầy tuy đã về hưu, nhưng thực ra… vẫn còn đang làm khá nhiều việc.”
“Ơ… Thật sao? Em không biết gì cả…”
“Không biết là đúng thôi. Những việc thầy đang làm… giống như điều tra những vụ án mà cảnh sát chính quy không thể công khai xử lý. Vì vậy, trong nội bộ cảnh sát, cũng không có nhiều người biết đâu.”
Thì ra là vậy… Một sự thật mà tôi chưa từng hay. Tôi chỉ biết thầy đã về hưu rồi dạy ở học viện cảnh sát này. Không ngờ rằng thầy vẫn còn đang làm việc cùng lực lượng cảnh sát, thậm chí là tham gia vào những vụ án bí mật kiểu đó. Điều ấy vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
“Vậy nên thầy muốn nói là…”
“Dạ…?”
“Thầy sẽ giúp em. Nhưng đổi lại, em cũng phải giúp thầy một việc. Thế nào?”
“Thầy… sẽ giúp em sao ạ?”
Một nụ cười nửa miệng chậm rãi nhếch lên trên môi thầy, hướng thẳng về phía tôi.
“Nếu chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, thì trong thời gian em không có mặt, em sẽ không cần lo lắng cho mẹ nữa.”
Không hiểu sao, những lời đó vừa chạm đến tai tôi, một cơn ớn lạnh rợn lên sau gáy. Dù rõ ràng thầy đang nói sẽ giúp đỡ tôi, tôi vẫn cảm thấy rùng mình. Có lẽ đó là phản ứng từ bản năng – một cảm giác cảnh giác vô thức, nhưng lúc đó tôi cũng không còn tâm trí để suy xét thêm.
“Thầy… ý thầy là sao ạ? Em chưa hiểu rõ…”
“Thầy sẽ cho mẹ em nhập viện vào một nơi thật tốt. Nếu cần, thầy còn có thể thuê cả người chăm sóc riêng cho bà.”
“…Nhưng đổi lại, em sẽ phải nhận một nhiệm vụ rất quan trọng.”
Bắt đầu đi thẳng vào vấn đề, thầy Park mở ngăn kéo chiếc bàn bên cạnh ghế sofa. Thầy lấy ra một phong bì đựng hồ sơ, rồi rút ra vài tờ tài liệu và một số bức ảnh, đưa về phía tôi.
“Này.Em xem qua trước đi.”
Tôi không thể hiểu chuyện đang đi theo hướng nào nữa. Nhưng vì luôn tuyệt đối tin tưởng và nghe theo thầy Park, tôi vẫn đưa tay nhận lấy tập hồ sơ. Trên trang đầu tiên, dòng chữ in to đập vào mắt khiến tôi vô thức đọc thành tiếng:
“Ilgwang International…?”
“Đúng, là chỗ nó đấy.”
“Đây là công ty gì vậy ạ?”
“Bề ngoài thì là công ty thương mại. Và đúng là họ cũng có hoạt động trong lĩnh vực thương mại thật. Với quy mô lớn, doanh thu hàng năm đứng thứ 15 toàn quốc, họ điều hành rất nhiều công ty con và hoạt động kinh doanh hoàn toàn hợp pháp. Nhìn bên ngoài thì là một tập đoàn vô cùng đàng hoàng.”
Sau khi nói đến đó, thầy Park ngậm một điếu thuốc vào miệng.
Tách… Tiếng bật lửa vang lên. Làn khói đặc quánh từ đầu điếu thuốc lan tỏa trong không khí.
Nhưng thực chất, công ty đó không chỉ tập trung vào thương mại đâu…
…Không chỉ thương mại? Ý thầy là gì?
“Bản chất thật sự của nó là một tổ chức tội phạm quy mô doanh nghiệp.”
Một tổ chức tội phạm quy mô doanh nghiệp sao? Thật sự tôi chưa từng nghĩ có ngày một cảnh sát tập sự như mình lại có thể nghe được thông tin từ một vụ như thế này. Nhưng những gì thầy nói sau đó còn khiến tôi choáng váng hơn nữa.
“Chuyên về buôn người và giết thuê, đồng thời phân phối ma túy sản xuất trong nước ra nước ngoài. Trước đây bọn chúng hợp tác chủ yếu với Tam Hoàng hay Yakuza, nhưng bây giờ đã mở rộng kiểm soát sang cả Đông Nam Á, thậm chí còn vươn tới tận Nga.”
Tam Hoàng, Yakuza… Những cái tên mà tôi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ liên quan đến cuộc đời mình. Có lẽ vì vậy mà dù đang nghe rõ mồn một, đầu óc tôi vẫn như tê dại, trống rỗng.
“Dù cảnh sát đã nhiều lần cố triệt phá, nhưng rất khó khăn. Chúng đã phát triển như một doanh nghiệp lớn, lại cực kỳ nhạy bén.”
“...À”
“Thầy nghĩ nếu em có thể thâm nhập vào đó, thì thật tốt.”
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt đặc quánh, cổ họng khô rát.
“Nói đơn giản thì đây là nhiệm vụ điều tra ngầm – giả danh để thâm nhập vào tổ chức.”
Điều tra ngầm. Chỉ ba từ đó thôi cũng khiến tay chân tôi cứng đờ, như thể toàn thân đang bị đông cứng lại
💬 Bình luận (0)