Chương 2

2.

Giấc mơ đêm qua của tôi thật là kinh khủng.

Hồi ức sống động về lò mổ heo tôi đã đến cùng với bố lúc tiểu học khi ấy lại hiện về trong mơ. Phải chăng đó là một giấc mơ như lời cảnh báo rằng tôi sẽ lại chứng kiến cảnh tượng ấy một lần nữa?

Mùi tanh của máu và thịt sống thật nồng nặc. Ánh mắt lay động trong khoảnh khắc sinh mạng lìa khỏi cơ thể. Con ngươi bị nhuốm ướt bởi máu và nước mắt, dao động một cách bất thường khiến người nhìn phải rùng mình khiếp sợ.

Con heo, với chiếc đinh ghim vào đầu, đang chứng kiến chính nội tạng của mình bị phơi bày, vẫn cố gắng giãy giụa mãi không thôi. Khi đó, có ai đó đã chạy đến, che mắt tôi lại. Và rồi thì thầm bên tai tôi. Giọng nói của cậu bé non nớt ấy nghe còn sợ hãi mọi chuyện trước mắt hơn cả tôi, nhưng vẫn cố vỗ về tôi mà nói:

'Cậu đừng nhìn những thứ thế này.'

Dù với người khác đó là giọng nói run rẩy nhưng in sâu trong tâm trí tôi lại là cảm giác dịu dàng lạ lùng. Và... ngay lúc này trước mắt tôi, lại một cảnh tượng ghê tởm không khác gì đang bày ra.

“Ô..ộc, ọc.”

Nhưng... rõ ràng lúc đó và bây giờ đã hoàn toàn khác.Vì cậu bé đã từng che mắt tôi khi ấy, giờ không còn ở đây nữa.

Một mùi hương lạ lẫm xuất hiện nhưng tôi chắc chắn mình đã từng ngửi thấy trước đây. Hồi nhỏ, tôi từng đến lò mổ heo của một người bạn bố tôi – và mùi ấy, giống hệt như bây giờ.

Đầu gối của cha, với một con dao cắm vào bụng, đổ sập xuống sàn. Trên tay tôi còn vương máu của cha, và hai con ngươi của ông đảo loạn như điên dại.

Cha tôi, cũng giống như con heo mà tôi từng thấy khi ấy, ruột gan lòi cả ra ngoài. Dù máu chảy ra nhiều đến thế, ông vẫn chưa bất tỉnh, và vẫn đảo mắt khắp nơi để tìm tôi.

Mọi thứ trở nên vô thực đến mức vài giây đầu óc tôi như tê liệt. Mùi hương mà tôi từng ngửi thấy trước đây... tuy không mất nhiều thời gian để nhận ra đó là gì, nhưng kỳ lạ thay, nó lại chẳng mang chút cảm giác chân thật nào. Cảm giác đó kéo dài cho đến khi bố tôi ngẩng đầu lên và nhìn tôi.Cứ vậy tôi vô thức lùi lại một bước.

"B... bố..."

"Hộc... khụ...!"

“Con xin lỗi nhưng đây chính là sự trừng phạt. Bố biết rõ là tại sao mà phải không?”

“Vậy nên chuyện này… chỉ, chỉ là tự vệ chính đáng thôi ”

Bộ cảnh phục tôi đang mặc có thêu tên Yeo Eun Woo. Máu cứ thế chảy ra trông chẳng khác gì vũng bùn lầy. Trong đầu tôi, hai chữ “tự vệ chính đáng” cứ xoay vòng vòng, nhưng có lẽ vì cảm giác sống động khi đâm một người trước mắt tôi đỏ rực lên vì hoảng loạn, và đôi môi không ngừng run rẩy.

Vậy là tôi - một cảnh sát thuộc đội tuần tra khu vực đã cầm dao đâm chính bố của mình.Đôi mắt ông đỏ ngầu vì đau đớn và giận dữ, nhìn tôi chằm chằm. Còn mẹ thì gần như hoàn toàn mất trí ngồi bệt xuống sàn rồi cười ngặt nghẽo.

“Con khốn này, sao mày dám... làm... khụ! A... đồ khốn kiếp...”

Tôi giằng lấy con dao đang chĩa về phía mẹ, và trong lúc vật lộn, đã vô tình đâm vào bụng bố. Ánh mắt tôi chứa đầy sự sợ hãi cứ vậy mà ghi nhớ mọi thứ.Bố tôi lại quay sang liếc nhìn mẹ và quát tháo bảo rằng nếu cứ định sống như thứ súc vật thì thà rằng chết quách đi cho rồi, khi ấy ông đã thật sự muốn giết chết mẹ tôi.

Trước đây, ông từng không ít lần hét vào mặt mẹ bảo bà đi chết, nhưng đây là lần đầu tiên ông thực sự cầm dao lên. Khi ông thực sự có ý định giết mẹ, tôi hoảng sợ và vươn tay ra trước. Rồi trong lúc giằng co con dao, lật qua lật lại... chuyện đã thành ra thế này…

 Tự vệ chính đáng.Tôi tự nhủ như thế. Với những gì bố đã làm suốt bao năm qua, pháp luật có lẽ sẽ đứng về phía tôi. Nhưng dù có tự nhủ bao nhiêu lần, tôi vẫn không thể ngăn nổi trái tim mình đang đập loạn như muốn vỡ tung vì sợ hãi.

“…Ức.”

Khi thấy bố ngã xuống trong vũng máu chính tay mình gây ra, thân thể tôi như bị đóng băng, không sao cử động nổi. Chỉ biết đứng đó, bất động, nhìn ông dần mất đi sự sống. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như trôi ngược về quá khứ,nơi những ký ức đầu tiên của tôi bắt đầu…

Ngày đó, tôi chỉ là một đứa bé. Và ký ức đầu tiên in sâu trong đầu tôi – không phải là lần đầu tiên đi học hay được mẹ ôm ngủ – mà là cảnh ba đánh mẹ. Ông đánh bằng mọi thứ có thể cầm được, như thể cơn giận không có điểm dừng. Rồi đến khi mệt, ông giẫm thẳng gót giày lên mặt mẹ. Cảnh tượng ấy, tôi chưa từng quên – và có lẽ cả đời này cũng không thể.

Dù biết tôi đang nhìn, bố vẫn không dừng lại.Ông ta chẳng làm ra tiền, thế nhưng lại không để mẹ được ngủ, bắt mẹ đi làm quần quật ở quán ăn. Rồi sau đó, ông lấy hết tiền mẹ kiếm được, ném vào những sòng bạc bẩn thỉu.

Tôi lớn lên trong môi trường như thế. Khi mẹ không còn chịu nổi mà phát điên,bố bắt đầu trút giận lên tôi. Điều khiến tôi khó chịu nhất chính là dù có bị hành hạ thế nào bà vẫn nở nụ cười, cười đến mức ngây dại.

Dù tôi lúc ấy còn nhỏ – chỉ đang học mẫu giáo hay tiểu học ông vẫn ra tay. Có lẽ vì sợ thầy cô phát hiện, ông không dám đánh tôi nhiều như mẹ. Nhưng bạo lực vẫn là bạo lực. Và tôi…đã lớn lên như vậy. Với nỗi sợ hãi và những vết thương không ai nhìn thấy.

Lúc tôi lần đầu tiên mặc đồng phục trung học,bố đã quá mệt mỏi với việc đánh đập chúng tôi nên cũng dần không còn về nhà nữa. Tôi chẳng biết ông đi đâu, làm gì nhưng việc ông không về lại là điều tốt. Tôi đã thầm mong ông sẽ biến mất mãi mãi, đừng bao giờ quay lại nữa.

Mẹ tôi thì ngày một trở nên tệ hơn. Có ngày bà ngồi suốt trên sàn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, không còn kiểm soát được việc tiểu tiện. Nhưng như thế vẫn còn đỡ. Dù sáng nào trước khi đến trường tôi cũng phải khóa cửa ngoài để giữ an toàn cho bà, thì ít nhất tôi đã có thể thoát khỏi những trận đánh của bố.

Tôi có thể lo thuốc từ bệnh viện tâm thần, nhưng chuyện nhập viện điều trị lại là chuyện khác. Phí điều trị đã đắt, lại còn phải thuê người chăm sóc vì mẹ không thể tự lo vệ sinh cá nhân Số tiền đó thật sự là điều nằm ngoài khả năng. Thế nên tôi phải tự mình chăm mẹ. Lúc ấy tôi mới mười bảy tuổi. Chỉ nghĩ lại cũng thấy thật khó tin rồi.

Tan học về là tôi tắm rửa cho mẹ, đút bà ăn. Rồi ban đêm lại thức khuya để học. Tôi cố gắng chăm chỉ, vì trong lòng chỉ một mong muốn là giúp đỡ những người sống cơ cực như hai mẹ con tôi. Chính vì thế, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi liền đăng ký học ở học viện cảnh sát.

Dù làm cùng lúc nhiều việc bán thời gian, tiền vẫn không bao giờ đủ. Rồi thỉnh thoảng… khi bố về, tôi lại phải chịu đựng thêm sự bạo hành từ ông. Nhưng tôi vẫn gồng mình vượt qua, vì tôi tin: nếu trở thành cảnh sát, tôi có thể bảo vệ mẹ rồi hai mẹ con sẽ rời khỏi nơi này.

Thế nhưng...Chỉ nửa năm sau khi trở thành cảnh sát.Tôi không thể ngờ được bố lại về nhà sau từng ấy năm và cầm dao chĩa vào mẹ. Và tôi cũng chẳng thể ngờ rằng chính mình sẽ cầm dao đâm vào bố –chuyện mà nằm mơ tôi cũng không nghĩ đến

“…Khặc!”

Bố phun ra một ngụm máu nhuộm đỏ cả khoảng không trước mặt. Mọi chuyển động dừng lại, như thể thời gian vừa ngưng đọng cùng hơi thở cuối cùng của ông.Chết rồi, chắc chắn ông đã chết.

Trong khoảnh khắc ấy cả cơ thể tôi run lên không phải vì máu, không phải vì cái xác người nằm trước mặt, mà là vì tôi — chính tôi là người đã giết chết ông ấy. 

Đôi mắt hoảng loạn chân đứng không vững.Tôi – một cảnh sát người mang huy hiệu bảo vệ lẽ phải vừa mới giết chết bố mình. Khi ấy mọi suy nghĩ về tương lai phía trước đều đen kịt lại.

Tôi ghét những kẻ như ông ấy... Ghét đến tận xương tủy. Vì thế tôi mới trở thành cảnh sát.Thế mà bây giờ, tôi lại... là kẻ sát nhân sao? Phải làm sao bây giờ ? Nỗi khiếp sợ bóp nghẹt lấy cổ họng. Nếu tôi bị bắt vì tội giết người, nếu pháp luật không đứng về phía tôi… thì mẹ tôi sẽ thế nào đây?

Tôi vẫn đứng đó như kẻ mất hồn. Nhưng rồi, khi hình ảnh của mẹ hiện lên trong đầu, tôi mới níu lại được một chút lý trí, buộc cơ thể mình phải cử động.

“Mẹ.”

“Con bướm. Là con bướm kìa.”

“Mẹ à, chúng ta đi thôi. Đi khỏi đây, mẹ nhé.”

“Có con bướm kìa…”

Giọng bà run run, ngây ngô như một đứa trẻ. Ánh mắt dừng lại nơi vũng máu vừa mới loang ra từ thân thể người đàn ông đã nằm lại phía sau. Trong mắt bà, đó không phải máu.Mà là một con bướm. Một con bướm màu đỏ.

Bà cười. Nhẹ nhàng, dịu dàng như đang ngắm thứ gì đó đẹp đẽ và hiếm có trên đời. Còn tôi — trái tim tôi như rách toạc.Nếu tôi còn đứng đây, còn nhìn thêm một giây nữa… chắc tôi cũng sẽ phát điên mất.Tôi nhắm chặt mắt lại, lắc đầu thật mạnh, như muốn xua đi mọi thứ đang bủa vây lấy lý trí mình.

“Không… không phải vậy. Mẹ ơi, đi thôi. Làm ơn… chúng ta phải rời khỏi đây. Nhanh lên.”

Tôi đỡ lấy thân thể gầy gò, nhẹ tênh của mẹ, cố gắng dựng bà dậy. Và rồi, tôi cắn răng, bước một bước đầu tiên để đi ra khỏi nơi mà bản thân từng coi là nhà.

Sống một cuộc đời bình thường đã là điều không hề dễ dàng.Với những người như tôi – những kẻ dù cố gắng đến đâu cũng không thoát khỏi vũng bùn dưới chân thì điều đó lại càng xa vời.

Cuộc đời tôi là một vực thẳm không đáy, là địa ngục mà dù vùng vẫy bao nhiêu lần cũng chẳng thể thoát ra nổi.

Tôi từng định đưa mẹ trốn đi thật xa.Chuyện tôi phải vào tù chẳng là gì cả miễn tôi có thời gian để chăm sóc mẹ dù chỉ một chút thôi cũng được. Tôi muốn tìm một nơi thật xa, sống ẩn mình, cố gắng bên mẹ những giây phút cuối cùng trước khi bị bắt. Vì thế, tôi đã rời khỏi ngôi nhà đó.

Càng tự an ủi bản thân rằng mình chỉ đang tự vệ chính đáng tôi càng nhận ra rằng đâm người bố đang định tấn công mẹ – đó là quá đà, là vượt mức cho phép của pháp luật.Tôi đã vượt xa cái ranh giới để có thể gọi là tự vệ. Và tệ hơn nữa, hôm đó tôi không camera trên người – không có bằng chứng nào cho thấy ông ấy là người ra tay trước.

Mẹ tôi cũng không thể làm chứng.Bà thậm chí không thể tự kiểm soát đại tiểu tiện, thì làm sao có thể lên tiếng trước tòa? Nghĩ tới nghĩ lui, tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất đó là đưa mẹ chạy trốn.

Nhưng rồi, chúng tôi chẳng có nơi nào để đi cả.Tôi thuê một căn phòng trọ rẻ tiền, cách khu tôi sống không xa.Đêm đó, nhìn mẹ đang say ngủ, thở nhẹ như một đứa trẻ... tôi đã bật khóc. Vì trong thâm tâm, tôi biết rõ mình phải làm gì.

Dù có chạy trốn trong cơn bốc đồng đi nữa, thì tự thú vẫn là con đường đúng đắn.Bởi với bộ dạng này, chúng tôi có thể đi đâu được chứ.Một người là cảnh sát với bộ đồng phục nhuốm máu dắt theo một bà mẹ tâm thần.Không cần nghĩ cũng biết chỉ cần nửa ngày là bị bắt lại thôi. Nực cười thật nhỉ.

Trong lúc mẹ chìm vào giấc ngủ, tôi ngồi lặng bên cạnh, nước mắt cứ thế rơi xuống khi nhìn vào bộ đồng phục cảnh sát mình đang mặc. Chiếc áo thấm đẫm máu đỏ đến ghê người — như đang gọi thẳng vào mặt tôi hai từ: kẻ sát nhân.

Mới chỉ nửa năm trước thôi, tôi vẫn còn là người căm ghét bất công đến mức cắn răng làm đủ nghề, vừa học vừa làm để thi vào ngành.Tôi từng nghĩ rằng mình sẽ giúp được những người như mẹ và tôi… Vậy mà rốt cuộc, tôi đã không cứu được ai.
Sự oán hận, tủi nhục dâng lên nghẹn ngào, khiến nước mắt tôi không thể ngừng tuôn.

“…Ư…”

Tôi đưa tay lên che mặt. Ngón tay run rẩy chạm vào làn da lạnh ngắt, và rồi mùi máu hăng nồng xộc vào mũi. Mùi này giống hệt cái ngày bố đánh mẹ.Cái mùi tanh của máu khi da thịt bị rách.Cái mùi của sự sợ hãi, của nỗi bất lực không thể quên…

Dạ dày tôi co thắt lại. Một cơn buồn nôn dữ dội dâng lên như sóng vỡ bờ.Đầu tôi nhức nhối như có ai đang khoan thẳng vào thái dương.

“Khục… khụ…!”

Tôi bật dậy, lao vào nhà vệ sinh. Chẳng có gì trong bụng để nôn, nhưng cơ thể vẫn cứ co giật, ép ra từng cơn ói khô khốc, đau rát.

Tôi quỳ gục trước bồn rửa, tay vịn chặt mép sứ lạnh buốt.Điều khiến tôi đau đớn nhất lúc đó… không phải là việc ba tôi đã chết.Mà là việc, sau cái chết ấy — tôi lo sợ cho bản thân mình.

Và chính điều đó — cái thực tại tàn nhẫn rằng tôi không hề đau buồn vì cái chết của ông ta  lại khiến tôi thấy ghê tởm chính mình hơn bất cứ điều gì.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.