#4
Khi nghe đến đây tôi cũng thầm nghĩ có khi nào thầy sẽ kêu mình thâm nhập vào tổ chức không. Nhưng sự thật đúng là như vậy. Và đây cũng không phải là việc có thể dễ dàng đồng ý. Cũng phải thôi, tôi đâu phải người có năng lực gì đặc biệt, mà như đã nói, tôi chỉ là một cảnh sát cấp thấp. Nếu xâm nhập rồi bị giết oan mạng thì cũng chẳng thể trách ai được.
Cho dù thầy đã nói sẽ giúp tôi che giấu tội giết người và giúp đỡ mẹ tôi nhưng chuyện này vẫn là không thể nào đồng ý ngay lập tức được.
“Làm sao em có thể xâm nhập vào đó được chứ...? Với lại, em cũng chẳng biết mình phải làm gì khi vào trong nữa.”
“E..em thật sự không biết gì cả. Thế này có hơi đột ngột quá không ạ.”
Phùuuu— làn khói thuốc bay dài, và thầy Park khẽ cười.
“Chỉ cần trong lòng mang chính nghĩa thôi là đủ rồi ”
“Chính nghĩa sao…? Nhưng rốt cuộc là em vào đó kiểu gì chứ? Em chỉ là một cảnh sát cấp thấp thôi mà.”
“Chuyện đó không cần lo. Đã có vài người…”
Ông định nói gì đó rồi lại thôi. Sau đó dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn và giải thích một cách đơn giản như thể chẳng có gì to tát.
“Dù sao thì, em là con gái mà.”
“Con gái ạ?”
“Phải. Nên bọn chúng sẽ không quá cảnh giác đâu. Một cô gái trẻ mới 24 tuổi thì chúng chẳng bận tâm đề phòng làm gì đâu.”
“Có lẽ vậy.”
Như vậy nghĩa là sao chứ, từ này đến giờ thầy ấy nói về chuyện này vẫn cứ ngập ngừng suốt khiến tôi không khỏi lo lắng. Khi nói về Ilgwang thì khá rõ ràng, nhưng đến phần tôi phải làm gì, hay phải xâm nhập bằng cách nào, thì thầy lại lấp lửng cho qua. Dù vậy, vì thầy là người đáng tin, nên tôi cho rằng có lẽ do mình đang quá nhạy cảm mà tưởng tượng linh tinh thôi, rồi cố gắng bỏ qua.
Thầy Park chỉ tay vào tập tài liệu tôi đang cầm.
“Thấy mấy bức ảnh đó chứ?”
“Vâng, em thấy rồi ạ.”
“Tên đó chính là Yom I Jae.”
Yom I Jae…?
Tôi lặp lại cái tên nghe lần đầu ấy trong đầu và nhìn vào bức ảnh. Trong những tấm ảnh đính kèm tài liệu, đều là hình của cùng một người đàn ông. Anh ta trông rất to lớn, không phải là béo, mà là kiểu người vai rộng, cao ráo... có lẽ vì dáng người tay chân dài nên lại càng trông nổi bật.
Khi nhìn vào tấm ảnh chụp cận mặt, tôi cảm thấy một cảm giác lạ kỳ. Rõ ràng anh ta là người của tổ chức tội phạm, nhưng vẻ ngoài lại không hề giống như thế.
Đôi mắt sâu, sống mũi cao... Người đàn ông có đường nét khuôn mặt đậm này lại mang ánh mắt trầm lắng. Cứ như thể anh ta là người đang mang trong lòng một câu chuyện không ai có thể tưởng tượng nổi.
“Đó là con nuôi của chủ tịch. Chỉ đánh đổ được hắn thì một nửa Ilgwang sẽ sụp đổ.”
...Con nuôi sao?
"Ở Hàn Quốc, hầu hết các vụ giết thuê đều do hắn đảm nhận."
"Gần đây hắn còn đi công tác sang Nga, nhưng việc hắn có trực tiếp ra tay bên đó không thì bọn thầy cũng chưa rõ. Nếu em có thể điều tra được thì thật tốt."
Ánh mắt tôi, vốn đang nhìn vào khuôn mặt người đàn ông trong ảnh, lập tức cau lại. Chỉ nghe đến hai chữ "giết thuê" thôi đã khiến tôi rùng mình vì ghê tởm. Tôi từng khổ sở đến mức muốn chết chỉ vì vô tình đâm bố mình, vậy mà gã đàn ông này lại xem việc đó như một nghề kiếm sống...?
Tôi thấy mình thật ngu ngốc khi nhìn một kẻ giết người như hắn mà còn nghĩ ánh mắt hắn trầm lắng, còn tưởng hắn là người mang nhiều nỗi niềm.
"Là một kẻ giết người máu lạnh. Súng, dao, gậy – chẳng kén vũ khí gì cả. Chỉ cần không vừa mắt là hắn sẽ tra tấn đến chết."
"...Đồ điên."
"Đúng, chỉ cần bắt được thằng điên đó thì chuyện tóm được toàn bộ Ilgwang chỉ còn là vấn đề thời gian."
"Chỉ một mình hắn thôi sao? Thật sự chỉ cần bắt được mỗi người đàn ông này thôi là tổ chức đó sẽ sụp đổ sao?"
Cho đến vừa nãy, tôi vẫn còn mơ hồ chưa hiểu rõ tình hình. Nhưng hiện tại thái độ của tôi với cái tên Yom I Jae đã thay đổi rồi. Nỗi sợ hãi đeo bám tôi từ sau cái chết của bố dường như tan biến. Giờ đây, tôi lại muốn chính tay bắt được tên ác nhân này.
"Hắn có rất nhiều tay sai, nhưng hắn lại luôn chính tay làm mọi việc. Hắn cũng là kẻ tận hưởng công việc đó nhất... Từ một băng nhóm du côn vặt mà biến thành một tổ chức tội phạm kiểu doanh nghiệp, công lớn chính là thuộc về hắn. Có thể nói việc bắt đầu buôn người cũng là được hắn khơi mào"
— Đồ rác rưởi.Câu nói ấy mắc kẹt nơi cổ họng tôi, không sao thốt ra thành lời.
“Cho nên, Eun Woo à.”
“ Thầy sẽ sắp xếp một vị trí cho em. Em chỉ cần vào đó thôi là được.”
Có vẻ biểu cảm thay đổi của tôi rất hợp ý thầy, khóe miệng ông thầy lên thành một nụ cười.
“Nếu em làm đúng như những gì thầy bảo, vụ giết người em gây ra và chuyện của mẹ em, thầy sẽ giải quyết sạch sẽ cho. Chuyện của bố em cũng là tai nạn thôi mà. Không phải lỗi của em.”
“Việc đầu tiên Eun Woo cần làm là tiếp cận hắn, trở nên thân thiết đến mức có thể moi được thông tin. Khi hai người thân thiết rồi, thân đến mức sâu đậm thì việc tóm cổ hắn sẽ dễ dàng hơn.”
“Chỉ cần thân thiết gần gũi được với hắn là được đúng không ạ?”
“Ừm… Gần gũi ở đây là ý chỉ về mọi mặt, em hiểu chứ.”
Thầy đưa tay lên đẩy gọng kính tròn trên sống mũi và tiếp tục nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
“Còn nữa, có tin đồn rằng tên Yom I Jae đó bị nghiện tình dục nặng hôm nào cũng sẽ thay một bạn tình mới. Thầy nói vậy để em còn chuẩn bị tinh thần.”
Càng nghe, tôi càng thấy ghê tởm. Như thể mọi sự đê tiện hèn hạ và kinh tởm nhất đều tập hợp cả ở con người đó vậy.
“Em phải nghĩ cho kỹ rồi hẵng tìm cách thân thiết với hắn.”
Không thể phủ nhận, tôi cảm thấy có chút bất an và khó chịu. Nhưng hơn tất cả, điều quan trọng nhất lúc này là dọn sạch mớ hỗn độn trước mắt tôi. Và, mong muốn đưa tên khốn Yom I Jae này ra ánh sáng pháp luật cũng từ từ in sâu vào tim tôi.
Tôi gật đầu mấy lần, mắt nhìn thẳng vào thầy rồi nói.
“Vâng. Em sẽ làm. Em sẽ cố gắng hết sức, thưa thầy.”
Nghe câu trả lời gọn gàng, không vòng vo. Gương mặt thầy hiện lên một nụ cười mãn nguyện khi nghe thấy điều đó.
“Quả không hổ danh là học trò của ta. Cảm ơn em nhiều lắm.”
“Em mới là người phải nói cảm ơn. Em cũng không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này…”
“Phải phải. Thầy sẽ cố gắng bảo vệ em hết mức, nên chỉ cần làm đúng như lời thầy nói là được. Vậy là đủ rồi.”
Giao kèo giữa chúng tôi cứ vậy mà được lập. Tôi nhận nhiệm vụ tiếp cận Ilgwang... nói chính xác hơn là tiếp cận Yom I Jae.
Thầy Park – người đã chìa tay giúp đỡ tôi, kẻ từng đến đây định đầu thú bỗng trở thành một vị cứu tinh. Vì vậy tôi cũng đón nhận tất cả như một lẽ tự nhiên.
Tôi không biết kết cục cho lựa chọn này là thiên đường, hay chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng. Nhưng mọi thứ đã bắt đầu, và tôi không thể quay đầu nữa.
Cái chết của bố, người mẹ không thể sống nổi nếu không có tôi, và sự ghê tởm vô cùng tận dành cho kẻ cặn bã kia – tất cả đã đủ để tuyên bố rằng con đường tôi phải đi chỉ có một.
Tôi đã cảm thấy đó là định mệnh, là sứ mệnh đầu tiên được trao cho mình trên cương vị một cảnh sát.
Nhưng tôi không hề hay biết đó là một vinh quang hão huyền, và là sự ngạo mạn mà không ai cứu nổi.
Thầy Park đưa cho tôi một tập hồ sơ. Trong đó ghi lại toàn bộ “cuộc đời” mới của tôi. Không còn dấu vết nào của người cha vũ phu hay người mẹ mang bệnh tâm lý. Thay vào đó, tôi trở thành cháu gái của một luật sư từng làm việc cho Ilgwang.
Người cậu – tức vị luật sư đó đã qua đời từ hai năm trước, nhưng nhờ ảnh hưởng của ông ta, tôi – “Yeo Eun-woo” – được nhận vào Ilgwang với tư cách là một nhân viên mới. Mọi thứ chỉ có vậy. Cùng với đó, họ còn chuẩn bị sẵn một bản chứng nhận quan hệ gia đình giả, nhằm chứng minh thân phận bịa đặt ấy là thật.
Dĩ nhiên, những thứ giả mạo này đều quan trọng, nhưng điều khiến tôi lo lắng hơn cả là nghề nghiệp thật sự của tôi: tôi từng là cảnh sát. Khi tôi hỏi làm thế nào để che giấu điều đó, ông chỉ lắc đầu bảo không cần lo lắng.
"Tất cả hồ sơ về việc em từng là cảnh sát đã được xóa sạch rồi. Giờ không còn chút dấu vết nào cả."
Cái tên “Yeo Eun-woo” trong hàng ngũ cảnh sát nay đã không còn tồn tại.
Tôi không giấu được vẻ bối rối khi nghe nói đến chuyện đó và cất tiếng hỏi:
"Vậy… sau khi nhiệm vụ này kết thúc, em sẽ không thể quay lại làm cảnh sát nữa sao?"
"Em đã giết người rồi còn gì."
"Phải biết bỏ đi những tham vọng đó chứ. Nếu muốn sống yên ổn bên mẹ mình."
Đó không phải lời sai. Tôi đã giết bố – dù là trong một khoảnh khắc không kiểm soát được, thì sự thật vẫn là vậy. Một người như tôi không còn tư cách để tiếp tục làm cảnh sát.
Thế nhưng, việc xâm nhập vào Ilgwang, lấy được thông tin về Yom I Jae chẳng phải chính là việc của cảnh sát hay sao? Vì vậy, tôi đã để lộ nét mặt đầy mâu thuẫn. Thầy Park nhìn thấy điều đó, khẽ cong mắt, cười dịu dàng:
"Đừng buồn. Thầy biết rõ em là người chính trực hơn bất cứ ai. Ở sở cảnh sát cũng biết điều đó.Em đang làm một việc rất cao cả đấy."
Tôi không thể nào xua đi được cảm giác rằng thầy Park cứ luôn nói quanh co, như thể đang che giấu điều gì đó. Ông đã nói sẽ giúp tôi, và thực tế cũng đã dùng tất cả khả năng để hỗ trợ tôi và mẹ… Vậy tại sao lại tôi có cảm giác này?
Tôi lắc đầu, cố không nghĩ tới những điều ngu ngốc và tự buộc mình đừng đào sâu thêm nữa.
Lâu lắm rồi tôi mới mặc váy vest thay vì đồng phục cảnh sát. Chuyện nực cười là đến tận bây giờ tôi vẫn không chấp nhận được việc mình không còn là một cảnh sát nữa. Nhưng nếu đó là cái giá phải trả để mẹ tôi được nhập viện điều trị, và cái xác bê bết máu của bố được xử lý sạch sẽ, thì tôi có thể tự an ủi mình mà chấp nhận.
Nghĩ lại thì tôi vẫn chưa tự mình nhìn lại xác chết của bố. Khi thầy bảo tôi rằng “chắc là ông ấy chết rồi”, tôi cũng từng định đi để xác nhận, nhưng rốt cuộc lại không đủ can đảm. Vì thế, ngay cả khi dọn sạch ngôi nhà, tôi vẫn chưa ghé qua một lần. Mãi đến vài ngày sau, khi mọi thứ đã được thu dọn hoàn toàn, tôi mới dám tìm đến đó.
Căn nhà sạch bong như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đứng lặng giữa không gian ấy, tôi lần nữa thấy bụng mình cồn cào như muốn nôn.
Ngôi nhà ấy, giờ không còn là “nhà” nữa. Chỉ cần đặt chân vào thôi cũng khiến tôi buồn nôn. Hình ảnh cuối cùng của bố, mùi máu tanh lẫn trong không khí – tất cả khiến tôi chẳng thể nào thấy yên lòng như trước đó nữa.
Giờ đây, một nơi để tôi có thể thở phào nhẹ nhõm cũng không còn. Sự mất mát đó thật giống với chính tôi lúc này — người không còn là cảnh sát, cũng chẳng còn là bất cứ thứ gì nữa.
💬 Bình luận (0)