Chương 12

#12

Tôi đang định bước vào rạp chiếu phim mà không suy nghĩ gì thì.........

"Ê."

Bộp. Cánh tay tôi bị túm lấy, và cơ thể tôi – vốn đang định bước vào trong tòa nhà – cũng dừng lại.

"Đi đâu đấy."

Yom I Jae nhìn xuống tôi với ánh mắt như muốn hỏi rốt cuộc tôi đang làm cái gì. Cánh tay bị túm, tôi ngẩng lên nhìn anh ta và đáp lại.

"Chẳng phải anh bảo là đi xem phim à?"

Vừa nói tôi vừa ra hiệu về phía tòa nhà, và anh ta cũng đảo mắt nhìn sang rạp chiếu phim. Rồi lại nhìn xuống tôi lần nữa, vì anh ta cao đến nỗi tạo thành cái bóng che gần nửa khuôn mặt tôi.

"Này nhóc, tôi nên bảo nhóc là ngây thơ hay ngu ngốc nhỉ ?"

Yom I Jae lườm tôi bằng ánh mắt kiểu thật sự không hiểu nổi trên đời lại có loại như thế này.

"Tôi xem phim với loại như nhóc để làm gì hả."

"Nhưng chính anh đã nói vậy mà."

"Nhóc vốn chậm hiểu thế à?"

"Còn anh vốn luôn nói chuyện kiểu khó hiểu như thế sao?"

Có vẻ như anh ta không ưa gì việc tôi cứ cãi lại từng câu, nên đôi lông mày vốn đã nhăn nhó lại càng nhăn thêm. Vì vậy, tôi cúi đầu xin lỗi như mọi khi.

"......Tôi xin lỗi."

Biết rõ là không nên như vậy, nhưng tôi cứ buột miệng cãi lại. Chỉ cần “vâng vâng” rồi cho qua là được, mà không hiểu sao cứ phải chọc tức người ta.

Nghĩ vậy rồi xin lỗi, thì bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi liền buông lỏng ra. Nhưng thay vì buông hẳn, Yom I Jae lại đặt cánh tay dài của mình lên vai tôi.

"Eun Woo à."

Yom I Jae gọi tên tôi một cách thản nhiên. Cũng phải thôi, vì anh ta chỉ đơn giản đặt tay lên vai tôi, chứ không phải vòng tay ôm hay kéo tôi vào lòng gì cả. Đúng nghĩa đen – chỉ là đặt tay lên vai. Nhưng với tôi thì lại khác.

"Tôi sẽ cho nhóc xem một thứ."

Cơ thể tôi cứng đờ, mặt mũi tái xanh. Hương thơm từ người anh ta thoáng lướt qua khiến tôi như nghẹt thở.

"Một thứ gì đó khác phim ảnh"

"Hãy mong chờ đi, tôi sẽ cho nhóc xem thứ còn tuyệt hơn những gì nhóc từng xem nhiều."

"Thứ còn tuyệt hơn… sao?"

Tôi cố gắng hỏi mà không để lộ cảm xúc. Tuy nhiên, vì không thích phải nhìn thẳng vào mắt anh ta ở khoảng cách gần như thế này, nên tôi chỉ cúi mắt nhìn xuống đất.

Yom I Jae chăm chú nhìn tôi như thể đang quan sát xem tôi sẽ phản ứng thế nào.

"Ừ cái này còn thú vị hơn mấy cái phim vớ vẩn ấy nhiều."

Nghe vậy, tôi chỉ gật đầu mà không đáp lại. Không thể đoán được rốt cuộc anh ta định làm gì, trong lúc còn đang mù mờ thì anh ta kéo vai tôi đi về phía trước

Yom I Jae không đi về phía tòa nhà rạp chiếu phim, mà rẽ sang tòa nhà bên cạnh. Dù nằm ở trung tâm khu phố sầm uất, nhưng nơi đó lại mang cảm giác u ám và tối tăm... Sau khi bước vào tòa nhà, chúng tôi đi thang máy xuống tầng hầm B3. Trên đường đi, thỉnh thoảng có những người đàn ông to lớn đứng đó, và mỗi khi thấy Yom I Jae, họ đều cúi đầu chào lễ phép.

Họ trông như đang canh giữ tòa nhà này, ai nấy đều có một thứ vũ khí giắt ở thắt lưng. Mà rốt cuộc ở đây có cái gì mà lại phải canh gác nghiêm ngặt đến vậy chứ? Tôi vừa thấy tò mò, vừa có linh cảm rằng nếu biết được lý do, có thể sẽ gặp rắc rối lớn.

Trong khi đó, Yom I Jae không nói thêm lời nào cho đến khi chúng tôi đến nơi. Tôi cũng không hỏi xem rốt cuộc chúng tôi đang đi đâu, hay câu nói ban nãy của anh ta rốt cuộc có ý gì.

Dù có hỏi lúc này thì cũng chẳng thể chạy trốn nếu anh ta không thích và gạt phăng đi, nên tôi chỉ im lặng đi theo. Và ngay khi cửa thang máy mở ra, anh ta cũng gỡ cánh tay khỏi vai tôi.

“..ức!”

Hơi thở tôi bỗng khựng lại trong khoảnh khắc. Bởi vì, mùi tanh nồng bốc ra từ khe hở của thang máy vừa mở ra khiến tôi không thể chịu nổi vì quá ghê tởm. Cái mùi ghê rợn bám dính chặt vào lớp niêm mạc trong mũi ấy không phải là thứ xa lạ gì.

Hồi nhỏ, tôi đã từng ngửi thấy nó khi đi cùng ba mẹ đến một trang trại nuôi heo. Và tôi cũng đã từng ngửi thấy nó khi cắm con dao sắc nhọn vào bụng bố.

Gần đây nhất là tại nhà của Yom I Jae… khi những người đàn ông trúng đạn từ súng của anh ta, rồi ngã gục xuống, máu trào ra từ trán và miệng họ. Đó chính là mùi tanh tôi đã ngửi thấy khi đó.

Vì thế, chân tôi theo phản xạ lùi lại, nhưng Yom I Jae đứng sau lưng tôi lại không cho phép điều đó.

"Đừng bỏ chạy chứ."

Lòng bàn tay đặt lên lưng tôi ấn nhẹ xuống.

"Vì tôi đưa nhóc đến để xem thứ còn thú vị hơn phim mà."

Nói rồi, Yom I Jae đẩy tôi bước ra khỏi thang máy. Và chẳng bao lâu sau, tôi đã hiểu rõ cái thứ khiến mùi tanh ghê rợn đó bám dính vào mũi mình là gì.

Tầng hầm B3 của tòa nhà u ám ấy. Nơi mà những người đàn ông to lớn đứng gác—ở đó có nhiều người. Không một ai là không bị trói tay trói chân, và nhìn qua cũng thấy họ đều bị đánh đập đến mức cơ thể không chỗ nào lành lặn cả. Nhìn vào những vệt bọt trắng quanh miệng, có lẽ họ cũng đã bị cho dùng thuốc gì đó. Tất cả đều trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, nằm la liệt dưới sàn.

Nhưng mùi tanh ấy không phải phát ra từ những người kia. Nơi tỏa ra mùi là bàn mổ… mùi bốc lên từ chiếc bàn mổ được đặt ở một góc của không gian rộng đó.

Ngay giữa trung tâm Seoul, lại còn ở khu phố sầm uất, vào đúng giữa ban ngày khi mặt trời đang lên cao mà dưới lòng đất lại đang diễn ra chuyện thế này. Dù đang tận mắt nhìn thấy, tôi vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.

Dưới bàn mổ được trải sẵn lớp nilon để dễ lau dọn, có những thứ như pin dự phòng và cả tủ lạnh cỡ nhỏ đặt lộn xộn. Tất cả những thứ đó… có vẻ đều được chuẩn bị để phục vụ cho việc phẫu thuật ở nơi như thế này.

“Giám đốc, ngài đến rồi ạ.”

Một người đàn ông đứng trước chiếc bàn mổ ấy lên tiếng chào Yom I Jae. Bàn mổ đó không hề đảm bảo vệ sinh, thậm chí thiết bị y tế ra hồn cũng không có. Nhưng Yom I Jae thì chẳng thèm liếc người đó lấy một lần. Anh ta chỉ đưa tay ra từ phía sau tôi và nắm lấy cằm tôi.

“Ức…!”

Vì bàn tay to và siết mạnh nên cơn đau lan khắp mặt, nhưng tôi không vùng vẫy. Có lẽ ngay cả ý định vùng vẫy cũng không có. Cảnh tượng hiện ra trước mắt quá sức sốc khiến tôi chẳng thể làm gì, chỉ biết để mặc cơ thể bị anh ta điều khiển.

“Nhìn kỹ đi.”

Giọng nói trầm thấp rơi xuống như trượt theo mặt sàn.

Yom I Jae bẻ đầu tôi quay về phía một người phụ nữ đang nằm sõng soài trên mặt đất.

“Cô gái trẻ đằng kia là kẻ lừa đảo, có 7 tiền án.”

Lừa đảo... 7 lần sao? Vì là người trẻ tuổi và trông cũng bình thường, nên tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi cô ta lại là tội phạm. Trước cả khi kịp há miệng kinh ngạc vì chuyện đó, tiếng nói của Yom I Jae lại tiếp tục vang lên.

“Chỉ vì những trò lừa đảo của ả mà đã có tám người tự tử, và ba đứa trẻ mất mẹ.”

“À…”

“Còn lão già đang nằm sõng soài kia.”

Lần này, anh ta dùng cằm để ra hiệu về phía một ông già đang nằm rạp như xác chết dưới sàn, chỉ còn đôi mắt chớp chớp.

“Tội phạm ấu dâm, ra vào tù bốn lần rồi. Sau khi già đến mức đó mới được thả, vậy mà vẫn còn giở trò với trẻ mẫu giáo trong khi còn đang đeo vòng điện tử trên chân đấy.”

Nghe những lời giải thích vừa ngắn gọn vừa chi tiết ấy, tôi như muốn nôn thốc nôn tháo vì choáng váng. Chỉ nhìn bề ngoài thì ai nấy đều là những người bình thường, chính vì vậy cú sốc lại càng lớn hơn.

Yom I Jae thì chẳng quan tâm tôi có sốc hay không, cứ thế tiếp tục kể. Có kẻ đã lợi dụng tình bạn 30 năm để cướp công ty của bạn, cũng có người đã giết cha ruột của mình để cướp tiền.

Khi nhìn đám người ấy, một câu hỏi buồn cười chợt nảy ra trong đầu tôi.Những kẻ đang nằm trước mắt tôi mới là rác rưởi hơn, hay chính người đàn ông đang nắm lấy cằm tôi, kể rõ từng chuyện một, mới là kẻ rác rưởi hơn?

Câu đó, tôi chưa thể trả lời ngay lúc này. Nhưng có một điều chắc chắn—.Cả hai phía đều là những kẻ tội lỗi đến mức chết rồi cũng chẳng thể đặt chân vào thiên đường.

“Rồi, giờ nhóc chọn đi.”

“Ai là người sẽ bị rạch bụng đầu tiên.”

Trong giọng nói của Yom I Jae phảng phất một nụ cười nhạt. Dù từng làm trong ngành cảnh sát, tôi cũng chỉ là một viên cảnh sát quèn, nên chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng như thế này. Có lẽ vì thế. Dù cố đè nén biểu cảm dao động, nhưng giọng nói phát ra vẫn không thể không run rẩy.

“Rạch… rạch bụng để làm gì…”

Cằm bị anh ta giữ lấy khẽ mở ra khép lại, bật ra câu hỏi run run.

“Tại… tại sao phải rạch bụng?”

“Vì phải giao hàng chứ sao.”

Giao hàng?

“Hồi trước thì người ta hay nhét vào miệng hay hậu môn, nhưng như vậy thì dễ bị lôi ra. Bây giờ thì rạch bụng, nhét vào trong rồi khâu lại.”

"Vậy chẳng phải trừ khi tự rạch bụng mình ra nếu không thì không thể lấy ra được sao?"

Giọng điệu của Yom I Jae bình thản hệt như đang hỏi “hôm nay thế nào?”. Dù đang nói ra những lời tàn nhẫn đến vậy, anh ta lại dùng một chất giọng nhẹ nhàng chẳng khác gì đang kể chuyện phim hay truyền hình.

Anh ta đứng sau khẽ cúi người xuống, khuôn mặt hai chúng tôi sát lại gần nhau.

"Sao lại làm vẻ mặt đó?"

Vì khuôn mặt đến gần, hơi thở anh ta chạm vào má tôi. Chỉ là một luồng hơi thở chạm qua làn da thôi nhưng ngay thời khắc đó lông tơ cả người tôi đều dựng đứng cả lên. Bàn tay đang nắm lấy cằm tôi cũng dần trượt xuống, rồi khẽ vuốt ve khu vực quanh cổ. Cảm giác rợn người giống như bị bóp cổ cứ vậy mà lan ra.

"Xác chết thì không sao, còn người sống lại thấy sợ à?"

"Không… không phải vậy."

"Nhóc chọn ai cũng được. Mấy kẻ ở đây, đứa nào chết cũng đáng cả."

"Dù sao cũng là lũ sẽ chết, nên chẳng cần phải thấy tội lỗi làm gì cho phí."

Tôi mở miệng lí nhí khi vẫn bị anh ta nắm lấy cổ.

"…Giám đốc."

"Ừ, giám đốc của nhóc đây."

"Tôi… có thể hỏi tại sao anh lại bắt tôi làm chuyện này không?"

“Thì là…”

Anh ta nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt chạm thẳng vào mắt tôi.

“Vì tò mò chứ sao.”

Mí mắt anh ta được che phủ bởi hàng mi dài, từ từ mở ra rồi lại khép lại. Sự căng thẳng trong ánh mắt đó như kéo dài vô tận,khiến cả nhịp thở của tôi cũng trở nên rối loạn. Như một đứa trẻ sợ hãi co ro trong góc, không dám nhúc nhích.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.