Chương 13

#13

"Nhìn cái cách bị đụng vài cái cũng không ngã lăn ra thì chắc không phải loại đến đây chỉ để được đâm vào rồi đời nở hoa đâu nhỉ."

"Trông thì hơi ngu ngốc mà lại biết khá rõ về mấy chuyện bên này nữa."

Không hiểu sao tôi cứ thấy hắn hay chạm vào người, hóa ra là cố tình. Là để xem tôi phản ứng thế nào. Nên mới giả vờ nắm tay, áp vào ngực mình, cứ thế len lén động chạm. Nhưng tôi lại không phản ứng như mấy cô gái bình thường, thêm vào đó là những thói quen khi còn làm cảnh sát cứ vô thức lộ ra, khiến hắn thấy lạ.

"Thật muốn biết trong đầu nhóc chứa gì ghê."

Đôi đồng tử sâu thẳm của Yom I Jae lặng lẽ nhìn tôi. Thật là chuyện kỳ lạ. Khi nhìn vào mắt hắn, cảm giác rùng mình từng lan khắp cơ thể lại dần dần dịu đi. Nỗi sợ từng dâng lên trong lòng cũng như được làm dịu lại.

Tội phạm, ác nhân. Một tên khốn không lệch khỏi khuôn mẫu đó chút nào. Người đàn ông này lúc thì khiến tôi sợ hãi, lúc lại cảm thấy nhẹ nhàng một cách bất thường. Có lẽ đó là do chính nghĩa. Chính nghĩa đối với kẻ vô lại mang tên Yom I Jae. Chính nó đã kéo tôi ra khỏi nỗi sợ đang gặm nhấm bản thân.

‘Chỉ trong lòng em chính nghĩa vẫn luôn tồn tại là được.’

Chắc hẳn vì biết rõ điều đó ở tôi, nên thầy Park mới cử tôi đến Ilgwang. Vì người đó còn hiểu tôi hơn cả chính tôi.

"Thế nên nói đi, trong đám còn không bằng chó đó thì nhóc muốn giết đứa nào trước?"

"Bao gồm tới đâu?"

Không giống như lúc nãy còn run giọng, lần này tôi hỏi một cách dứt khoát.

“Anh nói chính xác là bao gồm đến đâu đi.”

Hắn không hiểu lời tôi nên cau một bên mày lại. Vì thế tôi giơ ngón tay lên, chỉ từng người một.

“Người đang đứng trước bàn phẫu thuật kia.”

“Những kẻ đang đứng ngoài canh giữ chỗ này. Và giám đốc đã ra lệnh cho chúng.”

Tôi chỉ vào Yom I Jae bằng ngón tay, rồi cuối cùng cắm ngón tay lên ngực mình và hỏi:

“Cả tôi, người đang đứng ngay trước mắt anh, cũng tính luôn sao?”

“Này, nói gì vậy hả.”

“Chúng ta cũng là tội phạm không bằng chó mà.”

“Cái gì…?”

“Vậy nên nếu nhất định phải giết ai đó, thì tất cả những kẻ có mặt ở đây đều phải được tính vào.”

Ngay khi câu hỏi của tôi vừa dứt, một bàn tay to lớn đã túm lấy cổ tôi.

“Ức!”

Lực bắt đầu siết lại nơi bàn tay trước đó chỉ mới chạm hờ vào cổ tôi, và tôi cảm nhận được hơi thở nặng nề phả ra từ khoảng cách rất gần.

“Thật là…”

“Ư… giám đốc…”

“Không ngờ đấy đứa từng khóc vật vã vì ác mộng lại có thể nói ra được câu này.”

Cổ họng tôi cứ vậy bị siết chặt đến nghẹt thở, tầm nhìn cũng dần trở nên mờ đi.

“Mày thử nói xem.”

“Hơ… khụ…”

“Trong đầu mày, Yeo Eun Woo, là cáo con hay gấu con?”

Mùi tanh nồng tràn đầy trong khoang mũi, máu cứ thế trào ra, và cả giọng nói của kẻ tội phạm đâm thẳng vào tai.

“Tao bảo mày trả lời đi.”

Đến cả việc giãy giụa không biết phải làm sao cũng chẳng thể thực hiện được, toàn thân mất hết sức lực, đôi chân chống đỡ cơ thể bắt đầu run rẩy.

“Yeo Eun Woo.”

“À, là cổ họng bị nghẹn nên không nói được à?”

Ngay lúc tâm trí cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, bàn tay đang siết chặt cổ tôi bỗng rời ra.

“Phù…”

Tôi ho mạnh, thở hắt ra hơi thở bị tắc nghẽn, rồi đổ gục xuống sàn như sụp đổ. Yom I Jae lặng lẽ nhìn tôi ngã gục ngay trước mặt hắn, rồi chẳng bao lâu sau, hắn chống một đầu gối, ngồi xuống đối diện tôi.

“Eun Woo à.”

“Khôn ngoan lên chút đi.”

Cứ tưởng như đang nói một cách khô khốc, nhưng bên trong lại ẩn giấu một lưỡi dao sắc bén.

“Đừng có chết dưới tay tao như mấy đứa khác.”

Đó rõ ràng là một lời cảnh cáo.

‘Chết sao…? Ai cơ…’

‘Tất cả.’

‘Phản bội, dối trá, đúng là hang ổ xã hội đen, thằng nào thằng nấy đều sống chó cả, nên tao giết hết.’

Suy cho cùng, những gì tôi đang làm lúc này cũng là phản bội và dối trá. Thế nên nếu hắn biết tôi là ai và vì sao lại đến đây, thì chắc chắn tôi cũng sẽ bị giết như những người trước đó.

“...Chậc.”

Không nói được lời nào, hắn bĩu môi khẽ tặc lưỡi nhìn tôi đang ngã gục. Rồi hắn đứng dậy, để mặc tôi nằm đó mà bước đi. Khi tôi lờ mờ đưa mắt theo bóng lưng ấy, thì thấy hắn đến gần người đàn ông đứng trước bàn mổ và bắt đầu trò chuyện.

Dù vừa bị Yom I Jae bóp cổ và cảnh cáo, thứ đang đầy ắp trong đầu tôi lúc này lại là thông tin. Tôi cảm thấy thật may mắn khi từng chút một các thông tin cần báo lại cho thầy Park đang được thu thập. Tôi đã lo lắng không biết liệu mình có thể điều tra được gì không, nhưng chỉ riêng hôm nay thôi cũng đã thu được khá nhiều thứ.

Khi vận chuyển một lượng nhỏ ma túy trong Ilgwang International, chúng sẽ dùng người. Những kẻ từng sống cuộc đời tội lỗi đến mức nếu có đột nhiên biến mất hay bị giết thì cũng chẳng ai thắc mắc – bọn chúng sẽ bắt họ, mổ bụng nhét ma túy vào. Bị đem ra sử dụng như vậy cho đến lúc chết, cũng sẽ chẳng ai đi tìm.

Nơi chúng thực hiện những việc như vậy không phải là nơi hẻo lánh, mà là một tòa nhà nằm ngay trung tâm khu phố sầm uất. Đây là suy đoán của tôi, nhưng có vẻ chúng đã cố tình chọn một nơi như thế. Vừa tiện cho việc buôn bán ma túy khắp ngóc ngách thành phố, lại là tòa nhà nằm sát cạnh một rạp chiếu phim nổi tiếng, nên sẽ chẳng ai nghi ngờ gì cả.

Mà cũng đúng thôi làm gì có ai có thể tưởng tượng được rằng giữa khu phố đông đúc như thế này lại có chuyện người ta bị mổ bụng nhét ma túy vào chứ.

Và tuy không chắc chắn, nhưng tôi nghĩ nơi này sẽ được thay đổi định kỳ chỉ sau vài tháng. Vì nằm trong trung tâm thành phố, nên rất dễ bị người khác để ý. Chỉ cần có dấu hiệu nghi ngờ là bọn chúng sẽ lập tức biến mất không dấu vết.

Bằng chứng là sàn bê tông ở đây rất sạch sẽ. Dù có dính chút máu hay chất bẩn, nhưng nhìn chung thì vẫn trong tình trạng gọn gàng. Có lẽ là do mỗi lần chuyển địa điểm, chúng đều dọn dẹp và quản lý khu vực hành sự…

“Phù…”

Cảm nhận được hơi thở đang trở lại, tôi sắp xếp lại thông tin trong đầu. Chỉ cần ghi nhớ tất cả những điều này, rồi báo lại cho thầy Park là được. Khi đó, thầy sẽ khen tôi đã làm tốt, sẽ công nhận tất cả những gì tôi đã chịu đựng, và sẽ dịu dàng chỉ cho mẹ và tôi con đường để tiếp tục sống.

Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, chuyện bị Yom I Jae bóp cổ cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mấy chuyện như vậy, tôi có thể chịu đựng và vượt qua bao nhiêu lần cũng được. Nếu chuyện tôi đã giết bố có thể được che giấu, và nếu tương lai yên ổn của mẹ và tôi có thể được đảm bảo, thì dù là mười lần, hai mươi lần như thế này, tôi cũng chịu đựng được.

Ngay sau đó, tôi dồn sức vào cơ thể đã ngã gục. Và khi đang định đứng dậy—

“Chết… chết tiệt… cái… thằng khốn…”

Nghe thấy tiếng chửi rít lên, tôi quay đầu về phía phát ra âm thanh.

“Yom, I Jae… tao… sẽ giết mày… giết…”

Kẻ đang lẩm bẩm trong miệng, mép sùi bọt trắng, chính là người đàn ông từng giết cha ruột mình vì tiền. Dù hắn loạng choạng như thể đang phê thứ gì đó, nhưng con dao trong tay thì vẫn cầm chặt không buông.

Không biết đã giấu ở đâu, nhưng đó là một con dao làm bếp dài chừng 13cm. Lưỡi dao ấy đang chĩa thẳng về phía Yom I Jae, kẻ đang đứng trước bàn mổ.

Suy nghĩ trong tôi thoáng chững lại. Nhưng rồi những suy nghĩ đó lập tức vỡ òa thành vô số câu hỏi. Tại sao người đàn ông đó lại cầm dao? Tại sao lại nhìn Yom I Jae như thể muốn giết anh ta? Và nếu cứ để mọi chuyện diễn ra như thế, thì điều gì sẽ xảy ra?

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã do dự. Tôi sẽ chỉ đứng nhìn Yom I Jae bị đâm? Hay sẽ lập tức lao đến để ngăn người đàn ông kia lại? Thực ra, câu trả lời cho sự do dự ấy lại rất đơn giản. Một kẻ như Yom I Jae – kẻ xem mạng người chẳng khác gì cỏ rác thì chết sớm ngày nào hay ngày đó.

Nếu trụ cột chính của Ilgwang International là hắn mà chết đi, thì chuyện tập đoàn này sụp đổ cũng chỉ là vấn đề thời gian. Và nếu điều đó xảy ra, số lượng nạn nhân sẽ giảm đi một cách đáng kể.

Chốt lại tôi chỉ cần giữ bộ mặt ngớ ngẩn và nhìn hắn bị giết là mọi chuyện sẽ kết thúc.

Thế nhưng, tại sao tôi lại…

“...Giám đốc!”

Dù đã biết câu trả lời của sự do dự, nhưng tại sao tôi lại lao ra ngoài? Dù chuyện Yom I Jae bị thương nặng hay chết tại đây là điều tốt nhất, vậy mà tại sao tôi lại…

“Giám đốc, coi chừng—!”

Cơ thể tôi bật dậy lao nhanh ra phía trước, chắn đường người đàn ông đang cầm dao lao tới.

“Con khốn... tao... tao sẽ giết cả mày nữa...!”

Thân hình hắn lảo đảo dữ dội, nhưng bàn tay nắm cán dao thì không hề run rẩy. Và rồi, lưỡi dao ấy hướng đâm thẳng vào ngực tôi.

Phập.

Ư… ức!”

Cơ thể tự động lao ra ngoài, nhưng tôi không hề lường trước được nỗi đau khi bị đâm dao. Vì thế, tôi nhắm chặt mắt lại, chỉ mong tình huống này kết thúc thật nhanh... Thế nhưng, có gì đó là lạ. Rõ ràng người đàn ông đó đã lao vào tôi, và cả âm thanh con dao đâm vào cũng vang lên nhưng mà lại không đau.

Người ta nói khi phải chịu đựng một cơn đau lớn bất ngờ, đôi khi sẽ không cảm nhận được ngay. Có phải tôi cũng như vậy không?

Tôi vừa nghĩ vậy, vừa từ từ mở đôi mắt đang nhắm chặt ra.

“Ơ…?”

Thế nhưng, trước ngực tôi không hề có con dao nào cắm vào. Người đàn ông vừa lao về phía tôi vẫn đang nắm chặt con dao, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.