Chương 5

#5

Tôi bắt taxi đến địa chỉ mà thầy Park đưa cho. Tôi cứ tưởng là mình sẽ đến trụ sở chính của Ilkwang nhưng không phải mà là nơi làm việc riêng của giám đốc điều hành – Yom I Jae.

Trụ sở chính thì đặt ở Seoul, nhưng văn phòng lại nằm tại một nơi hơi xa thành phố, thuộc tỉnh Gyeonggi. Tôi không hiểu nổi vì sao một người được xem là trụ cột của công ty lại làm việc tách biệt như vậy. Rõ ràng là kẻ gần như thao túng và điều hành mọi thứ trong công ty, thế mà lại không làm ở trụ sở chính...

Ngồi trong taxi, tôi lặng lẽ chìm vào suy nghĩ. Đặt tay lên lồng ngực đang đập thình thịch tự nhủ rằng chắc là đến nơi thì tôi sẽ biết tại sao thôi.

Tiếng tim đập mạnh như trống đánh. Không biết vì căng thẳng hay sợ hãi mà bụng tôi cứ cồn cào hết cả lên. Cảm giác sợ hãi len lỏi khắp người. Tình cảnh hiện tại của tôi chẳng khác nào một con chuột tự chui vào hang rắn. Dù rằng tôi đã được giới thiệu là cháu của luật sư đã chết, nhưng chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là cái mạng nhỏ của tôi có thể mất lúc nào không hay.

Vì bọn họ là những kẻ chẳng khác gì xã hội đen, giang hồ, sát nhân, buôn người và cả những kẻ chuyên nhận hợp đồng giết thuê.Chỉ bằng những việc đó thôi cũng đủ để hình dung thế nào là cực kỳ độc ác rồi. Dù tôi có từng là cảnh sát đi chăng nữa, thì không sợ mới là lạ.

Kíttt— Bánh trước của taxi kêu lên rồi dừng hẳn, tôi bước xuống trước một tòa nhà lớn.

Tòa nhà hiện đại nằm trong một khu vực yên tĩnh của thành phố, trông có vẻ mới xây. Bốn mặt được bao quanh bằng kính như gương, dù không cao lắm. Phần chân tòa nhà được ốp bằng đá cẩm thạch đen khiến nó trông khá đắt đỏ. Tầng một có một quán cà phê lớn với khuôn viên được thiết kế hiện đại, sang trọng.

Chỉ cần nhìn cảnh đó, tôi bật cười khẩy mà không kìm được. Một tòa nhà được dựng lên bằng cách giết người, buôn bán con người, và làm hại người khác—thế mà lại trông đắt tiền và sạch sẽ đến buồn cười.

"......Dù sao thì cũng chỉ là một lũ tội phạm thôi mà."

Tôi lẩm bẩm một mình rồi bước vào bên trong tòa nhà. Ngay lập tức hiện ra một sảnh lớn, trên bức tường đá cẩm thạch nổi bật dòng chữ "Ilkwang International" được khắc to. Nhưng kỳ lạ là chẳng có ai đứng hướng dẫn hay bảo vệ cả. Dù không lớn như trụ sở chính, nhưng dù sao đây cũng là tòa nhà của công ty, vậy mà không có nổi một nhân viên nào?

Trên bảng thông tin gắn tường cũng chỉ ghi mỗi “Phòng Chiến lược Kế hoạch” ở tầng 3 và “Phòng Giám đốc” ở tầng 4, ngoài ra thì chẳng có gì thêm. Còn bây giờ nhìn kỹ lại thì, quán cà phê nằm trong sảnh cũng không có lấy một bóng người. Cảm giác như tất cả chỉ là vật trang trí cho có...

Công ty kiểu gì mà vận hành cẩu thả thế chứ? Nuốt xuống cảm giác bất an đang trào lên, tôi bước vào thang máy.

Thang máy dừng lại ở tầng 3, cửa mở ra, và đập ngay vào mắt tôi là một văn phòng rộng lớn. Nhưng dù chiếm trọn cả một tầng, nơi đây lại trống vắng đến lạ lùng. Bàn làm việc cũng chỉ có lác đác vài cái. Thứ duy nhất có thể thấy rõ là hai, ba cái bàn, một bộ sofa, cùng vài tủ hồ sơ tựa vào tường.

Không gian hoang vắng đến mức khiến người ta có cảm giác như vừa bước chân vào một thành phố ma. Nhưng điều khiến tôi thấy lạ hơn cả là số lượng tủ tài liệu còn nhiều hơn số bàn làm việc có người ngồi.

Cảm giác như ở đây có nhiều thứ cần được giấu đi, hơn là cần người làm việc...Càng biết thêm về công ty này, tôi lại càng thấy nó quái dị.Đứng chơ vơ giữa văn phòng không một bóng người, tôi chỉ còn biết đảo mắt xung quanh. Và rồi—thang máy lại "ting" một tiếng, mở ra.

Người xuất hiện giữa cánh cửa thang máy đang mở là một người phụ nữ.Trái ngược với tôi – người đang mặc váy, cô ta mặc một bộ vest quần tây chỉnh tề. Mái tóc dài được buộc gọn lại thành một búi cao. Cô ấy cao ngang ngửa với phần lớn đàn ông, và thân hình cũng không thuộc dạng nhỏ nhắn.

Dù không phải là người có vóc dáng to lớn một cách quá mức, nhưng nhìn vào đường nét cơ thể – cơ bắp và khung xương – có thể thấy ngay đây là người đã tập luyện thể thao trong thời gian dài.

"Chào chị ạ."

Tôi cúi người chào lễ phép, và người phụ nữ cũng nhẹ gật đầu đáp lại.

"Vâng, chào cô. Nhưng mà... cô là ai vậy?"

"Tôi là Yeo Eun Woo. Người sẽ bắt đầu làm việc từ hôm nay ạ."

"Yeo Eun Woo...?"

"Vâng. Tôi là cháu gái bên ngoại của luật sư Choi Sang Cheol."

Người phụ nữ liếc mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, như đang đánh giá kỹ lưỡng. Cái ánh mắt thẳng thừng và trần trụi đó khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Và điều làm tôi bực hơn nữa là câu nói cô ta thốt ra ngay sau đó.

"À à, đúng rồi."

Cô ta nâng nhẹ cằm tôi lên và khẽ cười nhếch mép rồi nói tiếp bằng giọng nửa mỉa mai...

“ Cô là người được nhận làm nhân viên chính thức mà không cần phỏng vấn vì có ô dù đúng không?”

“Dù sao thì, mối quan hệ vẫn là một năng lực ghê gớm thật. Nhờ ông chú đã mất mà cả kỳ thực tập cũng được bỏ qua còn gì.”

Dù không nói sai, nhưng những lời đó rõ ràng khiến người nghe thấy khó chịu. Thậm chí còn cảm nhận được sự cố tình châm chọc. Đúng là công ty tội phạm có khác, ngay cả nhân viên cũng y hệt.

Sau khi tha hồ mỉa mai, người phụ nữ ấy lại nói lời xin lỗi mà mặt không hề tỏ chút áy náy nào.

“Dù sao thì hôm nay cô nói sẽ đến đúng không? Tôi bận quá nên quên mất.”

“Không sao đâu ạ.”

“Rất vui được gặp cô. Tôi là trưởng phòng Won Hyo Jin. Cứ gọi là Trưởng phòng Won là được.”

“Vâng, Trưởng phòng Won.”

Nghe tôi đáp lại, người phụ nữ tên trưởng phòng Won hơi nhíu mày lại.

“Cô nói chuyện cứng nhắc quá nhỉ?”

“Dạ?”

“Không cần phải như thế đâu.”

À... có vẻ như thói quen hồi còn làm ở đồn cảnh sát đã ăn sâu vào lời ăn tiếng nói của tôi mất rồi. Khi ở cạnh những người thoải mái như thầy Park thì tôi không bị thế, nhưng vì đang căng thẳng nên vô thức lại lộ ra.

“Nếu nghe không được tự nhiên thì tôi sẽ sửa. Chỉ là thói quen thôi ạ.”

“Cũng không hẳn là không được.”

Trưởng phòng Won nghiêng đầu, nhìn tôi với ánh mắt rõ ràng là không mấy vừa ý.

“Chỉ là cô nói chuyện y như mấy người làm trong quân đội hay ở đồn cảnh sát ấy.”

“Cá nhân tôi thì không thích với mấy chỗ đó lắm, nên nghe có chút không thoải mái thôi.”

Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác tim mình rơi xuống đáy. Mới đến đây được vài phút mà đã suýt bị lộ là cảnh sát, khiến tôi khó giữ được vẻ mặt tự nhiên.

Nhưng may mắn thay, trưởng phòng Won chỉ nhún vai rồi mỉm cười.

“Tôi đùa thôi. Cô cứ tự nhiên đi.”

“…Vâng, tôi biết rồi.”

“Ừm, mà này.”

“Vâng?”

“Cô cần phải gặp giám đốc trước, nhưng hiện tại anh ấy không có ở văn phòng.”

“Giám đốc” mà cô ta nói tới, chính là Yom I Jae.

“Vậy... anh ấy đang ở văn phòng giám đốc tầng 4 ạ?”

“Không, chắc là hôm nay còn chưa đi làm đâu. Có lẽ đang ngủ đấy.”

Ngủ...? Giờ này sao...?

Đây là khoảng thời gian người ta đã đi làm từ lâu rồi, vậy mà cô ta lại bảo anh ta còn đang ngủ? Tôi ngớ người ra một lúc. Nhưng Trưởng phòng Won lại nói câu đó như thể chuyện rất đỗi bình thường. Giọng điệu chẳng hề có chút kính trọng nào, cứ như đang nói về một người bạn thân lâu năm.

“Ban ngày là khoảng thời gian sếp của chúng tôi nằm trên giường mà.”

“À... vậy ạ.”

“Nghĩ lại thì, có khi giờ này vẫn chưa ngủ được đâu. Anh ấy còn bị mất ngủ nữa.”

Đi làm trễ lại còn bị mất ngủ... Tôi thầm nghĩ: Đúng là một tên sát nhân lắm lý do mà.

“Cô cứ đi đi.”

“Đi đâu cơ ạ?”

“Đến nhà của giám đốc Yom I Jae chứ còn đâu.”

“Nhà... giám đốc ạ?”

“Là một căn officetel gần đây thôi, dễ tìm lắm.”

Tôi chợt nghĩ, có khi nào mình đang hiểu nhầm điều gì đó không? Nên lại hỏi lại một lần nữa.

“Tôi... tôi phải đến nhà của giám đốc sao ạ?”

“Đúng vậy.”

Một lần nữa, giọng điệu của trưởng phòng Won lại như thể chuyện đó là điều hiển nhiên. Khóe môi cô ta cong lên, nở một nụ cười.

“Dĩ nhiên rồi. Chúng tôi tuyển cô vào là vì việc đó mà.”

Tôi thật sự không thể hiểu nổi chuyện đang diễn ra là gì. Một tòa nhà vắng như thành phố ma, một giám đốc lại chẳng có mặt tại văn phòng. Và bây giờ, nhân viên mới vào làm ngày đầu tiên đã bị sai đến nhà riêng của giám đốc?

Mọi thứ đều vượt quá sức tưởng tượng của một người bình thường. Nhưng trong tình huống hiện tại, có lẽ cứ làm theo chỉ đạo là tốt nhất. Tôi khẽ gật đầu. Trưởng phòng Won liền đưa cho tôi địa chỉ của Yom I Jae — đúng như lời cô ta nói, là một căn officetel ngay cạnh tòa nhà này.

Tôi nhận lấy địa chỉ và cúi đầu chào. Trưởng phòng Won nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi đột ngột hỏi.

“Chỉ là hỏi để chắc thôi nhé.”

“Vâng?”

“Cô... biết công ty chúng tôi làm gì chứ?”

Câu hỏi đó khiến tôi có chút sững lại. Có lẽ với một người đang đứng giữa ổ tội phạm như tôi, cô ta mới thấy nghi ngờ sự ‘bình thường’ của tôi. Nhưng tôi chỉ mỉm cười nhẹ như thể chẳng có gì bất thường cả.

“Dĩ nhiên rồi. Tôi biết rõ mà.”

“Biết là được rồi.”

“Vâng.”

“Vậy thì đi gặp giám đốc đi.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Tôi cúi người chào rồi bước vào thang máy một lần nữa.

Ấn tượng đầu tiên về Ilkwang International đúng như tôi dự đoán – tệ hại. Và tôi dám chắc rằng người sắp gặp, Yom I Jae, cũng sẽ chẳng khá hơn.

Như lời trưởng phòng Won đã nói, nhà của Yom I Jae không cách công ty bao xa. Chỉ cần đi bộ vài phút là đến nơi. Đó là một tòa officetel trông rất đắt tiền .

Dù nằm ở tỉnh Gyeonggi, nhưng vị trí lại không cách xa Seoul là bao. Trên mặt ngoài của tòa nhà có gắn logo của một thương hiệu cao cấp – một thương hiệu nổi tiếng mà ai nghe tên cũng biết. Thậm chí phía sau tên thương hiệu còn có chữ “Penthouse” đi kèm, chứng tỏ đây không phải là chỗ ở bình thường, mà là nơi thật sự rất đắt đỏ.

Tôi lặp lại trong đầu những gì trưởng phòng đã nói, rồi tìm đến đúng căn hộ. Dùng chiếc thẻ từ được cô ta đưa, tôi bước vào thang máy. Một officetel kiểu gì mà không có thẻ thì đến thang máy cũng không dùng được chứ? Dù sao thì cũng là nơi con người sinh sống, vậy mà lại làm quá như thể đây là khu quân sự vậy. Tôi không khỏi bật cười vì sự phô trương này.

Thang máy dừng lại ở tầng cao nhất của tòa officetel. Tôi bước ra, và trước mắt chỉ có một cánh cửa đơn độc. Có vẻ như cả tầng này chỉ có đúng một căn hộ.

Khi đã đứng trước cánh cửa đó, tôi vô thức nuốt khan. Sau cuộc nói chuyện với thầy Park, tôi đã suy nghĩ rất kỹ, cũng tự trấn an mình không biết bao nhiêu lần. Nhưng hiện tại tôi vẫn không khỏi lo lắng về những chuyện tiếp theo đây. Nhịp đập nơi lồng ngực vang dội đến tận khoang miệng, tôi giơ tay lên. Và rồi tôi nhấn chuông căn hộ nơi ở của Yom I Jae.

Cảm giác chẳng khác nào đang tự mình bước vào hang sói. Như thể đang lao đầu vào một con thú dữ có thể xé xác tôi bằng răng nanh, nghiền nát tôi thành vụn thịt, rồi nuốt chửng không thương tiếc. Tôi cắn chặt môi dưới, gồng mình chịu đựng cái cảm giác đó.

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.