Chương 1:
🔞
🔞

#1 Mở đầu.

Giữa thiện và ác tồn tại một ranh giới rất mỏng manh.

Nó mỏng đến mức chỉ cần bước lệch một chút cũng đủ đi sang phía bên kia.

***

Trên bàn ngoài phòng ngủ, một khẩu súng lục nằm đó.Nếu muốn tôi hoàn toàn có thể thoát khỏi anh ta, lao ra ngoài và chộp lấy khẩu súng ấy.Tôi đã nghĩ đến việc siết chặt khẩu súng trong tay, rồi chĩa thẳng vào đầu.Nếu có thể dí vào trán anh ta, trói tay lại và lôi đi vậy thì nhiệm vụ mà tôi đã hứa với bác sĩ  sẽ kết thúc.

Dù trong đầu nghĩ là như vậy nhưng thực tế tôi lại chẳng làm gì cả. Vì tôi biết ngay ngay khi tôi định đứng dậy lấy súng đối phương sẽ lập tức vặn gãy cổ của tôi.

Một gã đàn ông giết người như giết súc vật chỉ vì tiền thì sẽ chẳng đời nào anh ta để yên cho tôi đâu. Không những không để yên mà chắc chắn hắn sẽ không hề do dự mà giết chết tôi ngay lập tức.

Không cần xác minh để biết được điều đó. Vì anh ta chính xác là một kẻ như vậy.

Một gã đàn ông đáng kinh tởm, đạo đức thì đi ngược hoàn toàn đối với suy nghĩ của một cảnh sát như tôi. Và chuyện phải làm tình với người này thì dài đằng đẵng đến đáng sợ.

“..Hức!”

Hàng mi ướt đẫm trước mắt khẽ run lên. Giữa đôi môi hé mở cái lưỡi thô bạo liền luồn sâu vào bên trong. Cái lưỡi ấy điên cuồng xâm chiếm khoang miệng mềm mại một cách tham lam như thể muốn nếm trọn từng chút một.

 Bàn tay to lớn nắm lấy núm vú cương cứng của tôi nắn bóp rồi lại kéo căng khiến tôi cảm thấy đau nhói và ngộp thở không tả nổi. Nhưng điều khiến tôi thấy khiếp sợ nhất chính là thứ phía dưới.

Một dương vật to lớn không thể nắm trọn chỉ bằng một tay đang điên cuồng đâm vào âm đạo của tôi chà xát vào điểm nhạy cảm. Cái eo thì liên tục đưa đẩy không ngừng khiến hai chân đang mở rộng của tôi rung lên. Bên trong bụng thì cảm giác đầy ứ như sắp nổ vậy.

Làm tình với Yom I Jae luôn là như thế. Lúc nào cũng không ngần ngại mà lao vào khiến đối phương mất đi cả lý trí.

“ Hư…ư ưm.”

Tiếng rên rỉ như mắc kẹt trong miệng không tài nào thoát ra nổi. Cơn thở dốc bị cuốn lấy bởi chính đôi môi của anh ta như thể chính không khí cũng không thuộc về tôi.

Cơ bụng săn chắc áp sát vào lớp thịt mềm mại thúc sâu hơn nữa âm đạo. Cơn cực khoái cứ như vậy đột ngột ập đến.

“ Ư ưm..! Ha ư, ức…!”

Âm hộ sưng tấy bị kích thích, một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bờ vai gầy khẽ co lại, run rẩy. Nước mắt không kiềm được rơi lã chã từ khóe mắt đã ướt đẫm.

Thế nhưng, cơ thể hắn ta vẫn không ngừng áp sát, không ngừng thúc sâu, từng nhịp cứ như muốn xuyên qua cả cơ thể vậy. Mỗi lần di chuyển không chỉ là xâm nhập, mà còn là giày vò.

Khi thì chẳng thèm nhìn tôi như một con người hay như một người phụ nữ vậy mà ngay lúc này lại điên cuồng chiếm hữu lấy tôi. Đúng là khó hiểu.

Tôi đặt tay lên lồng ngực rộng của anh ta và đẩy ra. Không phải vì còn đủ sức phản kháng, mà bởi tôi thực sự nghĩ mình có thể nghẹt thở đến chết nếu cứ tiếp tục như thế. Kỳ lạ thay, anh ta lại dễ dàng lùi lại. Đôi mắt tôi vẫn rưng rưng, nhưng không giấu nổi vẻ nghi hoặc.

“ Hư ức..tại sao anh lại nhìn tôi như vậy…”

Dù cơ thể vẫn còn chuyển động, nhưng Yom I Jae lại chăm chú nhìn tôi, như thể đang soi xét tận sâu trong ánh mắt tôi điều gì đó. Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng chính sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tất cả.

“...Yeo Eun Woo “.

Khi nghe tên mình vang lên. Tôi ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn anh ta — và bắt gặp nụ cười nghiêng ngả, đầy vẻ hiểm độc.

“ Tôi vốn chẳng hứng thú với sex đâu “

“ Anh nói khùng điên gì vậy, không phải anh thay phụ nữ như thay áo sao…ư ưm!”

“ Vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại thấy rất hứng thú với việc thưởng thức cái âm hộ này của em đấy”

Giọng nói lười biếng, đầy giễu cợt ấy khiến trán tôi càng nhăn lại. Trước khi lên giường với tôi, anh ta là kiểu người mỗi đêm một cô, sáng ra thì đuổi đi không thương tiếc.Phụ nữ bên cạnh chưa từng thiếu, nên cái danh “kẻ nghiện tình dục” mà gắn với anh ta thì chẳng ai phản đối cả. 

Thế thì tại sao lại nói dối rằng chẳng hứng thú với chuyện đó? Lý trí của tôi không tài nào chấp nhận nổi.

“ Làm với anh khiến tôi chẳng còn biết đến thời gian là gì luôn đó, đồ khốn “

Tôi ghê tởm con người này đến tận xương tủy.Tôi thà chết còn hơn phải quan hệ tình dục với anh ta.Nhưng tôi không còn lựa chọn.Anh ta là con nuôi của chủ tịch một tập đoàn tội phạm — Ilgwang International.Và còn là một sát thủ. Nhiệm vụ của tôi là phải đưa đối phương về đồn cảnh sát, bằng bất cứ giá nào.Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc phải dùng chính cơ thể mình để dụ dỗ con mồi buông lỏng cảnh giác.

Đây không phải một mối quan hệ xây trên tình cảm.Nó là một cơn ác mộng tôi buộc phải nằm cạnh một kẻ khiến tôi phát tởm.Lẽ ra tôi phải vô cảm. Lẽ ra tôi không được thấy gì ngoài sự nhục nhã.Nhưng kể từ lần đầu tiên sau khoảnh khắc đau đớn đó, mỗi lần anh ta chạm vào tôi, khoái cảm lại len lỏi vào từng thớ thịt rồi tăng dần theo thời gian.

Tôi ghét điều đó đến phát điên.Tôi chỉ muốn cắn lưỡi mình và chết đi, để không còn phải cảm nhận những cơn run rẩy nhục nhã mà hắn mang lại.

Tại sao rõ ràng là tôi không hề muốn làm tình nhưng cơn khoái cảm lại cứ tìm đến liên tục. Như vậy càng làm tôi thấy bản thân thật bẩn thỉu và đáng khinh bỉ.

Yom I Jae vẫn nhìn chằm chằm vào tôi như không thể hiểu nổi chuyện gì đó, rồi đột nhiên anh ta lại nhét ngón tay vào trong miệng của tôi.

“..Ưm!”

Ngón tay cọ xát lưỡi tôi ướt đẫm nước bọt. Nó ngang nhiên xâm chiếm cả khoang miệng mặc kệ mọi sự phản kháng. Chẳng mấy chốc anh ta rút ngón tay ra và cười khúc khích trước vẻ ướt át của nó.

“Lâu rồi mới có thứ khiến tôi thấy vui hơn cả giết người.”

“ Hư ưm..”

“Hay là vì hương vị của em khiến tôi bất ngờ nhỉ ?”

Miệng thì cười, nhưng mắt thì lạnh ngắt. Một ánh nhìn khiến người ta rợn sống lưng

“Eun Woo à.”

Vẫn ngón tay ấy anh ta bắt đầu dùng nó cọ xát vào âm hộ của tôi một cách chậm rãi.

“ Hức! Aa–!”

“Cãi lỗ này của em trông ngon miệng thật đấy”

Mặc dù có phản kháng nhưng ngón tay ấy vẫn tiếp tục chạm vào âm hộ nhạy cảm đang sưng phồng khiến cho hông tôi vặn vẹo dữ dội không ngừng.

“Ư ưm..! D, Dừng lại đi mà…!”

Mặc dù tôi có phản kháng nhưng bàn tay vẫn tiếp tục trêu đùa dương vật được đưa vào trong cũng hoạt động kịch liệt hơn. Cứ vậy tôi lại không kiềm được mà phát ra nhưng tiếng rên rỉ đâm đãng. Yeom I Jae còn nghiêng mặt ngắm nhìn như thể rất tận hưởng khung cảnh đó vậy. Mồ hôi cứ thế tuôn ra làm ướt cả mái tóc.

“Sao? Cảm giác thế nào?”

“ Làm ơn dừng lại…”

“ Trao cho tôi cơ thể như thế này thật sự không sao chứ “

Miệng vẫn tiếp tục nói phía dưới cũng vẫn tiếp tục thúc mạnh không chút thương tiếc.

“Không… Làm ơn…”

“Dù gì thì... tôi đâu cần câu trả lời.”

“ Ức! A ưm-!”

“ Em cứ rên rỉ như vậy trước thân dưới của tôi đến hết đời đi”

Rốt cuộc là hắn đang nói cái quái gì vậy chứ. Nếu có thể, tôi chỉ muốn bịt cái miệng đáng ghét đó lại ngay lập tức. Nhưng tôi biết rất rõ cái miệng của Yom I Jae không phải thứ tôi có thể khiến nó im lặng được bằng đôi tay này. Cách duy nhất để khiến cái lải nhải điên tiết đó dừng lại, chính là kết thúc nhanh cái hành vi này.

Về sức thì dù có chết đi sống lại tôi cũng không thắng nổi. Còn lời lẽ? Càng không có cửa. Vậy nên, cách tốt nhất tôi có thể làm chỉ là kết thúc nhanh cuộc làm tình xác thịt này, rồi kéo cái thân thể mình ra xa hắn.

Vốn dĩ, tôi đâu định dâng hiến cả thân xác ra như vậy... nhưng mọi chuyện đã đi quá xa, và hai chân tôi đã tự mở ra mất rồi.

“Ức! A-ưm~!”

Nhìn hắn đang thúc vào người tôi từng nhịp, tạo ra thứ âm thanh dâm loạn, cuối cùng tôi cũng không thể để yên đôi tay mình nữa. Tôi đưa tay lên, ôm lấy hai má của Yom I-jae.

“Hư ức... Đừng làm thế này nữa, mau lên...”

“Mau cái gì cơ?”

“Ma... mau đi...”

Hắn ngẩng đầu lên, tôi đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn. Lại một cái chụt, tôi hôn vào phía còn lại, rồi đưa lưỡi ra, liếm nhẹ đôi môi hắn.

Giống như đang âu yếm một con chó cưng vậy, tôi nhìn hắn thực hiện hành động ấy một cách vô cùng thành tâm. Dường như hắn cũng đang chờ xem tôi sẽ còn làm gì nữa.

Tôi hôn lên môi hắn thêm vài lần, rồi cố dồn sức nơi khóe mắt để ngăn những giọt nước mắt đang chực trào.

“Mau bắn vào trong tôi đi.”

Lời nói thốt ra như thể hiện dục vọng của bản thân như muốn che đi sự sợ hãi đối với đêm đẫm nước mắt này.

“Yom I Jae, cái của anh... mau nhét vào và bắn ra đi.”

Tôi nói bằng đôi môi chứa đầy nỗi chán ghét. Chỉ cần tưởng tượng ra bản thân lúc này trông dâm đãng và lố bịch đến mức nào, là tôi lại muốn kết thúc tất cả ngay lập tức.

Nhưng tôi còn có nhiệm vụ phải hoàn thành. Và tôi còn một người mẹ đang nằm viện. Thế nên, tôi đã chịu đựng.

“Không hiểu à?”

“Chẳng cần biết là cả đời hay gì khác... tôi chỉ biết là bây giờ người tôi đang nóng ran, phát điên lên rồi, nên là làm ơn đâm vào trong tôi đi. Ngay bây giờ. Được không?”

Vừa nói, tôi vừa vòng hai chân siết lấy cái eo rắn chắc ấy, cứ như thể tôi là một người đàn bà đang khao khát đến phát cuồng.

Nếu đã không thể gần gũi về tinh thần, thì ít nhất tôi phải bám lấy anh ta bằng thể xác. Dù có bị xem như một con đỉa phát điên hay một con chó cái lên cơn động dục, tôi cũng mặc kệ.

Một tiếng cười mỉa nhẹ nhàng liền xuất hiện trên khuôn mặt ấy.

“Được thôi. Vậy hãy sống cả đời để nhận tinh dịch của tôi đi”

“Rẻ tiền và thảm hại thật.”

Trước đó anh ta chỉ nhếch mép cười, nhưng lần này, đôi mắt lại cong lên như trăng lưỡi liềm, nở một nụ cười trọn vẹn.

Ngay sau đó, anh ta nhìn xuống tôi—người đang nằm bẹp dưới thân mình và cất lời chúc mừng độc địa.

“Chúc mừng nhé, Eun Woo.”

“…Vì cái gì.”

“Vì đời em đến đây là xong rồi”

Đôi mắt cong cong trước mặt tôi khẽ rung lên như mặt nước.

“Dính phải một tên rác rưởi như tôi thì cuộc sống sau này sẽ khó khăn lắm đấy”

Nói rồi, anh ta thúc mạnh thêm vào trong, động tác trở nên điên cuồng. Từng cú thúc từ giữa hai chân khiến khoái cảm dâng trào làm lý trí gần như lu mờ hoàn toàn.

“ Ức, aaa–!”

Trong đôi mắt ngân ngấn lệ ấy chỉ toàn là giả dối, nhưng tiếng rên bật ra từ miệng thì lại thành thật vô cùng. Nếu như sự ghê tởm cũng có thể được xem là một phần của tình yêu, thì có lẽ lúc này tôi đã yêu Yom I Jae hơn cả mạng sống của mình. Nếu thật vậy, liệu cơn cực khoái buồn nôn này có bớt đi phần nào không?

“ Ha ư ức!”

Như thể muốn dập tắt cả dòng suy nghĩ ấy, hơi thở yếu ớt vừa thoát ra liền bị đè nén không thương tiếc.

Tội lỗi đang cắn xé sự thiện lương, và nơi cổ họng đúc từ sự dối trá kia, một ngọn lửa như thiêu đốt âm ỉ bốc lên. Tôi đang không ngừng nói dối với người đàn ông này kẻ đang nắm giữ sinh mệnh của bản thân nó khiến tinh thần của tôi ngày càng trở nên kiệt quệ

Dù chẳng hề tin vào Chúa hay bất kỳ thần thánh nào cả nhưng tôi vẫn muốn cầu nguyện rằng một ngày không xa, mình sẽ có thể nôn ra hết những lời dối trá trong miệng, rồi rời khỏi nơi này mãi mãi.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.