Chương 8

#8

Hồi nhỏ, việc tôi đến trại nuôi heo sau nửa đêm hoàn toàn là do bố.

Vì lý do vô lý là muốn dạy cho mẹ người thỉnh thoảng mất tỉnh táo – một bài học để bà tỉnh ra, và muốn cho đứa con gái vừa mới vào tiểu học thấy được vị trí của người trụ cột gia đình.

Bố đi vào trại theo sự dẫn đường của một người đàn ông nước ngoài mà ông gặp ở sòng bạc. Mặt đất ẩm ướt sau cơn mưa và cảm giác ẩm ướt bám quanh người thật khó chịu. Rồi cả mấy mùi hôi nồng nặc quyện lại khiến người ta phát bực nữa.

Dù còn nhỏ, chưa hiểu rõ mọi chuyện, tôi cũng nhận ra không khí ở đó có điều gì đó rất lạ. Bởi tôi thấy cơ thể mẹ – người đang nắm chặt tay tôi run lên bần bật.

Tối hôm trước mẹ cũng vừa bị bố đánh, mặt mũi phải dán băng cá nhân khắp nơi, cánh tay thì dán đầy miếng dán giảm đau. Dù những thứ đó chẳng thể xoa dịu được nỗi đau và sự khổ sở của mẹ, nhưng vì người chồng không cho đi viện với lý do tiếc tiền chữa bệnh nên đó là tất cả những gì mẹ có thể làm.

“Eun Woo à… đừng buông tay mẹ nhé.”

Giọng nói run rẩy của mẹ cứ thế vang lên khiến tôi lại càng thêm sợ hãi nhưng tôi biết người căng thẳng hơn là mẹ chứ không phải tôi.

Vì mẹ là người đã sống với bố lâu hơn tôi. Bà có thể hình dung được lý do chồng mình đến nơi này, và cả những việc ông ta có thể làm. Những thứ đó chắc hẳn hiện lên trong đầu mẹ.

Tôi từng nghe nói rằng nỗi sợ nảy mầm từ trí tưởng tượng. Có nghĩa là nếu không tưởng tượng ra điều gì sẽ xảy ra, thì cũng chẳng có gì đáng sợ. Nhưng mẹ và tôi lại không thể làm vậy.

Bóng lưng của bố – người đang đi trước dẫn đường – trông còn đáng sợ hơn cả con quỷ trong truyện cổ tích. Mẹ, dù run rẩy vì sợ hãi, vẫn không thể trốn khỏi chồng mình. Và tôi, cũng chỉ biết nắm chặt tay mẹ, bước theo sau.

“Mark! Tên nhóc này đến sớm chờ rồi đây mà!”

Bố tôi cất giọng vui vẻ, nói với người đàn ông đứng trước cánh cổng sắt lớn. Lúc đó, người đàn ông nước ngoài có làn da sậm màu hơn chúng tôi ra hiệu "suỵt" với bố.

“Suỵt. Ông chủ mà biết được là tôi bị mắng to đấy.”

“Thằng này nhát gan thế thì làm được trò trống gì. Với cái gan như thế thì đến việc làm tình đàng hoàng cũng khó đấy.”

“Nếu tôi mà bị đuổi việc thì nguy to đấy. Mà chưa tính đến việc có bị đuổi không chỉ nghĩ đến ông chủ tôi cũng thấy đáng sợ rồi”

“Rồi, biết rồi. Cầm tiền tham quan đi.”

Từ túi quần của bố tôi rút ra bốn tờ tiền 50.000 won. Người đàn ông nước ngoài nhận lấy, nhún vai rồi nhét vào túi áo mình.

“Được rồi, vào đi.”

Kíttt!

Âm thanh kim loại nghiến vào nhau thật chói tai. Cùng lúc đó, cánh cổng sắt lớn mở ra, và từ bên trong vang lên tiếng heo kêu inh ỏi. Những con heo chen chúc trong chuồng làm bằng sắt và bê tông, khi thấy chúng tôi bước vào thì kêu lên một cách đáng sợ. Có những con như thể biết trước chuyện gì sắp xảy đến với mình, cố gắng lùi sâu vào trong để trốn.

Nhưng có điều gì đó kỳ lạ. Nhìn thì chẳng khác gì mấy so với những trại heo trên tivi, nhưng lại có gì đó rất khác. Không chỉ mất vệ sinh mà còn chẳng thấy chút hệ thống nào. Trong chuồng thì nhốt heo, còn bên ngoài thì vương vãi những chiếc búa to, chùy sắt, những con dao sắc bén. Và vô số vết máu loang lổ cùng những vũng nước đen ngòm… nổi da gà.

“Mẹ ơi… con sợ chỗ này quá.”

Phải nói sao đây. Tôi không chắc, nhưng nơi đó không giống như nơi người ta nuôi heo để làm thực phẩm. Vì tôi còn nhỏ, chỉ có thể nhìn bằng con mắt trẻ con nên không thể giải thích rõ ràng, nhưng tôi có thể cảm giác rõ ràng được điều đó.

Những ánh mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhìn chúng tôi, cùng với môi trường dơ bẩn đến mức khó tin. Trong cảnh tượng đó, cơ thể mẹ tôi run lên còn dữ dội hơn lúc trước.

“Bố, bố Eun Woo à...”

Không chịu đựng nổi, mẹ gọi bố tôi.

“Mình à, mình về nhà đi... đừng ở chỗ này nữa, mình về nhà...”

“Mẹ nó, cái con đàn bà này.”

Trong giọng nói pha đầy chửi rủa, vai mẹ tôi co rúm lại.

“Không thấy là tao bỏ cả tiền ra để cho mày tỉnh người ra à?”

“Th... thế nhưng tại sao lại phải...”

“Mày cũng từng nghe qua rồi còn gì, liệu pháp sốc ấy.”

“Mày bị điên một nửa rồi, nên nếu tao làm mày điên thêm một nửa nữa thì chắc mày sẽ tỉnh táo lại thôi nhỉ.”

Tôi không hiểu rõ những lời ông ta nói có nghĩa là gì. Nhưng có vẻ mẹ tôi đã hiểu hết  bà đẩy tôi ra phía sau lưng mình, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu. Bàn tay nắm lấy cánh tay tôi ướt đẫm mồ hôi, đến mức quần áo tôi cũng bị thấm ướt.

Sau đó, vài con heo đã bị giết. Người đàn ông ngoại quốc bảo rằng hôm nay là ngày xử lý những con heo già hoặc bị bệnh, nên họ giết đúng số lượng đã định. Rồi hắn còn nói đây là lần đầu có người đến xem, nên hãy nhìn cho kỹ vì không phải lúc nào cũng thấy được cảnh này. Vừa nói, hắn vừa cười khúc khích với bố tôi, và rồi cầm chiếc búa lớn, chùy sắt, lần lượt giết từng con heo.

Việc đầu tiên là nhốt con heo vào một cái khung khiến nó không thể nhúc nhích. Cái khung có vẻ như được tạo ra chỉ để làm việc đó, làm bằng thép không thể thoát ra được, trên lớp sắt rỉ sét bám đầy máu khô và lông heo cũ đã bết dính. Sau khi đâm và chọc vào thịt bằng thứ gì đó như que nhọn rồi nhét vào trong khung sắt, hành động thứ hai lập tức bắt đầu.

“Éccc—!”

Như thể không hề nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của con heo đôi tay người đàn ông lại bắt đầu chuyển động. Hắn đặt một chiếc chùy lên giữa trán con heo đang rống lên trong cơn hấp hối, rồi không chút do dự vung chiếc búa sắt.

Cốp! Khi chiếc chùy cắm thẳng vào trán, khối thịt nặng nề đổ rầm xuống nền bê tông. Con heo thải ra vài cục phân, rồi bốn chân run bần bật trong cơn co giật. Tôi – người tận mắt chứng kiến tất cả cũng hét lên, như thể bị truyền cảm giác với con heo sắp chết kia.

“ Mẹ ơi...! Mẹ ơiii!”

“Hícc! Áaa—!”

Mẹ lập tức nắm tay tôi định chạy ra khỏi tòa nhà. Nhưng ngay sau đó bị bố bắt lại, và ông ta giữ chặt mặt mẹ, bắt bà phải nhìn cảnh lũ heo bị giết chết.

Những con heo đổ gục khi bị chùy đóng vào đầu. Trong nơi đầy rẫy tiếng gào thét và máu me đó, mẹ vừa hét vừa khóc, rồi sau đó cười trong nước mắt.

“Ha... hahaha. Hihi...”

Nếu đúng như lời bố nói, thì mẹ phải tỉnh táo lại nhờ liệu pháp sốc mới đúng, nhưng mọi chuyện không diễn ra như thế. Và cả tôi nữa... Tôi bị tách khỏi mẹ và rơi vào cảnh cô độc cũng đang run rẩy trong nỗi sợ không thể chịu đựng nổi.

Tôi bịt mũi trước mùi máu động vật lần đầu ngửi thấy, nhưng mùi ấy đã len vào bên trong và dính chặt, không tài nào thoát ra được. Nỗi sợ quá lớn khiến nước mắt tôi rơi lã chã, đôi chân mềm nhũn, bao lần khuỵu xuống nền đất rồi lại cố gượng đứng lên.

“Híc mẹ... mẹ ơi...”

Những cảnh tượng tôi nhìn thấy khi còn là một đứa trẻ. Đó thực sự là địa ngục, là khoảnh khắc khắc sâu nỗi ám ảnh suốt cả đời.

Cứ thế, tôi lùi lại trong hoảng loạn và ngã lên ngã xuống, cho đến khi lưng chạm vào cánh cổng sắt của trại. Lúc đó, một bàn tay ai đó che mắt tôi lại.

“... Nhắm mắt lại đi.”

Là một giọng nói trẻ con. Nghe có vẻ lớn tuổi hơn tôi, nhưng không phải là người lớn. Và giọng nói đó cũng đang run rẩy.

“Em không nên thấy mấy thứ như thế này.”

Giọng nói run run của cậu bé vang lên bên tai, và từ bàn tay đang che mắt tôi, truyền đến một hơi ấm dịu dàng.

Bàn tay đó nhẹ nhàng kéo tôi lại, không khiến tôi đau, và rồi chúng tôi cùng nhau trải qua buổi bình minh khủng khiếp ấy.

Rơm rạ ẩm thấp và bốc mùi hôi bẩn. Hai đứa tôi ngồi trên đó, chẳng hỏi tên nhau, chỉ im lặng chờ trời sáng. Có tiếng gọi tên tôi vang lên từ bên ngoài, nhưng tôi không ra. Cả hai vẫn nắm chặt tay nhau, nín thở vì quá sợ. Nỗi sợ như bao trùm lấy tâm trí khiến chúng tôi không dám bước ra ngoài.

Khi gắng thức trắng rồi thiếp đi trong chốc lát, một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng vuốt lưng tôi. Cậu ấy không cố an ủi tôi bằng những lời to tát hay cử chỉ phô trương. Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, vỗ nhẹ vài cái, vậy mà nỗi sợ trong tôi dần tan biến, nước mắt cũng lặng lẽ dâng lên.

Cậu bé không rõ tên ấy… Dù chúng tôi đã ở bên nhau suốt cả đêm nhưng tôi không nhớ mình đã nói chuyện gì, đã nhìn nhau bằng ánh mắt như thế nào. Trong trí óc non nớt của tôi khi ấy, chỉ lưu lại những mảnh ký ức nhỏ nhoi. Như hơi ấm phảng phất từ áo, mùi máu hay bàn tay xoa dịu bờ vai đang run rẩy của tôi. 

Rồi khi buổi sáng kinh hoàng ấy trôi qua và bình minh ló rạng, tôi nghe thấy giọng mẹ đang gọi tên mình và bắt đầu cử động cơ thể. Có lẽ tôi đã thiếp đi một lúc, nên lúc đứng dậy, gương mặt vẫn còn ngơ ngác.

Ngay khi đó, cậu bé khẽ cong môi cười dịu dàng rồi nói:

“Đừng bao giờ đến đây nữa. Dù có ai bảo đi, cũng đừng để bị kéo đến.”

Một giọng nói ấm áp như ngôi sao đang vươn lên, xé toạc màn đêm.

“Em hiểu ý anh nói mà, đúng không?”

Khi tôi khẽ gật đầu đáp lại lời cậu, một bàn tay mềm mại xoa đầu tôi.

“Ngoan lắm, giỏi ghê.”

“Đi cẩn thận nhé. Cảm ơn em.”

Dù người cần cảm ơn là tôi chứ không phải cậu ấy, nhưng tôi không hiểu vì sao người đó lại nói vậy… Dẫu chẳng hiểu rõ, tôi vẫn chỉ khẽ vẫy tay và mỉm cười cùng anh ấy.

“Ừm, cảm ơn anh.”

Cứ vậy tôi bỏ lại cậu bé ở đằng sau rồi chạy vụt về phía mẹ.

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: 🔞
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.