Chương 9

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 9

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Dang cái gì cơ?”

“Chân cậu ấy. Cho tôi mượn một chút.”

 

Cô dứt khoát dùng tay đẩy hai đầu gối hắn dang rộng ra, rồi chen người vào giữa. Đứng đối diện trực tiếp thế này giúp cô đưa kéo chuẩn xác hơn, không bị lệch như lúc nãy nữa.

 

Mỗi khi chiếc kéo tỉa cắt xoẹt qua những lọn tóc đang rũ xuống như tấm rèm, vầng trán và đôi mắt đang lườm cô cháy máy của người đàn ông phía sau dần hiện ra.

 

Mới nãy trông hắn còn lười nhác như sắp ngủ gật, vậy mà giờ lại nhìn cô chằm chằm như thể muốn đấm cho một phát. Đôi lông mày đậm và dài hơn đuôi mắt một chút của hắn trông thật đẹp. Nhìn vào đôi đồng tử đen nhánh như đá hắc diệu thạch ấy, chẳng hiểu sao cô lại nuốt nước bọt cái ực.

 

Park Hae Soo đưa bàn tay đang buông thõng lên, đút tọt vào túi quần. Tròng trắng của kẻ mới tập tành làm ‘con nghiện kỹ thuật số’ vốn đang đỏ ngầu nay lại càng đỏ hơn.

 

Ánh mắt hắn sao mà sâu thẳm và đẹp đến thế. Dù hắn không khóc, nhưng nó cứ khiến lòng cô thấy xốn xang kỳ lạ.

 

Hay là nhân cơ hội này, cô nên nghiêm túc khuyên hắn chuyển hướng sang làm diễn viên nhỉ?

 

Thấy ánh mắt hắn cứ dán chặt vào mình như muốn hỏi ‘nhìn cái gì’, cô ngượng ngùng dời mắt đi trước.

 

“Cậu nhắm mắt lại đi. Tóc bay vào mắt bây giờ.”

“Vào thì sao?”

“Đồ ngốc, thì đau chứ sao.”

 

Ngay khoảnh khắc cô vừa gắt gỏng đáp trả, Park Hae Soo bỗng đứng bật dậy, hất hàm ra hiệu cho cô tránh đường.

 

Khi hắn đứng lên, cô chỉ cao đến ngực hắn. Vừa mới tưởng mình đang nắm quyền chủ động, vậy mà khi bất thình lình cảm nhận được sự chênh lệch thể hình này, cô lủi thủi rút lui sang một bên như một chú cún nhỏ.

 

Hắn vươn tay tự cầm lấy chiếc tông đơ đặt trên kệ gương nhà vệ sinh.

 

“Cậu định làm gì đó?”

“Thì cứ ủi một đường cho hết sạch là xong chứ gì.”

 

Như thể chán nản với việc cô cứ tỉa tót từng chút một, Park Hae Soo cầm tông đơ nhìn vào gương rồi cứ thế đi một đường cao tốc thẳng băng trên đầu.

 

…Oa, cái tên điên này.

 

Cô há hốc mồm nhìn chàng trai đang tự cạo đầu trước mặt. Dù có tự giam lỏng mình đi chăng nữa, sao hắn có thể nhẫn tâm xuống tay với mái tóc của mình một cách không thương tiếc như vậy cơ chứ. Đúng là cái tính nết chẳng lẫn đi đâu được.

 

Nhưng điều nực cười ở đây là càng cạo trọc, những đường nét trên khuôn mặt hắn lại càng lộ rõ. Chẳng hiểu sao đến cái gáy của hắn cũng đẹp đến thế, đường cong tròn trịa không một tì vết, đúng là một tác phẩm nghệ thuật.

 

Mỗi khi hắn cau mày, trông hắn chẳng khác nào một anh lính đang xung trận. Chính xác hơn là một nam diễn viên đang vào vai quân nhân.

 

Đúng là phải làm người nổi tiếng mới đúng mà. Cô vừa thầm đánh giá khách quan vừa chăm chú nhìn vào gương.

 

Ding dong.

 

“Hae Soo à! Park Hae Soo!”

 

Tiếng chuông cửa vang lên cùng một giọng nói quen thuộc.

 

Nghe kỹ thì đó chính là giọng của bố cô, Han Bum Joon.

 

Mặc kệ Park Hae Soo đang dở dang việc cạo đầu trong nhà vệ sinh, cô cuống cuồng chạy ra cửa chính.

 

“Hae Soo à. Chú là huấn luyện viên Han đây. Chú có chuyện muốn nói với con, mở cửa cho chú một lát được không?”

 

Giọng nói của bố tha thiết đến lạ thường. Nếu ai không biết chắc sẽ hiểu lầm đây là một cuộc tình thâm sâu nghìn năm cũng nên.

 

Thực ra, cô biết lý do vì sao bố lại dành nhiều tình cảm cho Park Hae Soo đến thế.

 

Ngày bố gặp Park Hae Soo cũng chính là ngày giỗ của anh trai cô. Anh cô từ nhỏ đã có năng khiếu bơi lội vượt trội, là niềm tự hào của người làm huấn luyện viên như bố.

 

‘Bố ơi, con sẽ giành huy chương vàng! Huy chương vàng!’

‘Tất nhiên rồi! Dong Ha của bố chắc chắn sẽ làm được!’

 

Sự ra đi đột ngột của người con trai vì tai nạn đã khiến bố mẹ cô chìm trong đau khổ. Nhưng vì gánh nặng mưu sinh, bố vẫn phải đi dạy bơi ca sáng ngay cả vào ngày giỗ của con mình. Và chính tại đó, bố đã gặp Park Hae Soo.

 

Bố kể rằng khi nhìn thấy Park Hae Soo, ông không thể rời mắt, cảm giác như đó là ý trời. Cậu bé nhỏ thong dong bơi lội dưới nước trông giống hệt con trai ông. Hơn nữa, khi mẹ của cậu bé nhờ ông chăm sóc con trai mình, ông đã cảm nhận được đó chính là định mệnh.

 

Đối với bố mẹ cô, Park Hae Soo chính là sự tồn tại như thế. Vừa là ân nhân đã cứu gia đình khỏi cảnh đầu đường xó chợ, vừa là giấc mơ còn dang dở của bố, và cũng là hình bóng gợi nhớ về người con trai đã khuất.

 

Chính vì vậy, làm sao bố có thể đứng nhìn Park Hae Soo rơi xuống vực thẳm cơ chứ.

 

“Hae Soo à. Con không được bỏ cuộc như thế này. Tuyệt đối không được bỏ cuộc. Chỉ cần trị liệu thôi là được mà. Con hoàn toàn có thể làm được.”

 

Giọng nói khẩn thiết của bố vang lên từ phía cửa. Trong lúc cô còn đang đắn đo không biết nên mở cửa hay không, Park Hae Soo đã từ bên trong bước ra.

 

“Này, cậu…”

 

Với mái tóc húi cua ngắn ngủn, Park Hae Soo chẳng chút do dự đi lướt qua cô, ‘cạch’ một cái mở toang cửa chính. Không kịp ngăn cản, cô đành đứng trơ mắt nhìn bố.

 

“Gyeo Ul, sao con lại ở đây?”

 

Đúng như dự đoán, bố hoảng hốt khi thấy cô. Đứa con gái vốn bảo đi thư viện từ sớm lại đang có mặt tại nhà của Park Hae Soo. Nếu là bố, chắc cô cũng chẳng biết phải tiếp nhận tình huống này thế nào. Trong lúc cô còn đang lúng túng chưa biết giải thích ra sao…

 

“Con gọi cậu ấy đến. Nhờ cậu ấy mang cái tai nghe qua cho con.”

 

Lời nói của Park Hae Soo cất lên thay cho cô. Giọng điệu của hắn vô cùng trơ trẽn và điềm nhiên.

 

“Hè năm ngoái con để quên ở phòng của Han Gyeo Ul đấy.”

“À, vâng, đúng rồi ạ. Bố! Bố cũng biết mà, Park Hae Soo không có tai nghe là không sống nổi. Con mang qua cho cậu ấy, đúng lúc cậu ấy rủ ở lại ăn cơm nên con ăn luôn. Hahaha.”

 

May mắn thay, bố đã tin lời nói đó và gật đầu. Thế rồi, đôi mắt bố bỗng đỏ hoe khi nhìn lên Park Hae Soo. Cũng phải thôi, bộ dạng của hắn lúc này thật thảm hại.

 

Mái tóc thì cạo trọc như sắp đi tu, cánh tay của một vận động viên bơi lội đầy triển vọng thì hỏng bét, phải bó bột trắng xóa, cơ bắp tiêu biến khiến hắn trông gầy đi hẳn.

 

“Han Gyeo Ul, tôi có chuyện muốn nói với huấn luyện viên Han, cậu về trước đi.”

 

Park Hae Soo buông lời từ biệt bằng một tông giọng khá người lớn. Cô gật đầu, thu dọn ba lô rồi bước ra ngoài.

 

Định đi thẳng về nhà nhưng đôi chân cô cứ khựng lại. Cô vừa tò mò không biết bố và hắn đang nói chuyện gì, vừa thấy lo lắng khôn nguôi.

 

Cô đứng nhấp nhổm chờ đợi ở sảnh tầng một của căn hộ. Một lúc lâu sau, bố mới đi xuống. Khuôn mặt bố trắng bệch không còn giọt máu, suốt dọc đường về nhà ông chẳng nói lấy một lời.

 

Đi bên cạnh người bố có thể bật khóc bất cứ lúc nào, điện thoại của cô bỗng rung lên tin nhắn.

 

[Cuộc đời tôi, tôi tự lo được, sau này đừng đến tìm tôi nữa.]

 

Nhìn tin nhắn hắn gửi, cô có thể hình dung ra hắn đã nói những lời tuyệt tình thế nào với bố.

 

Cô không trả lời tin nhắn đó, ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa cô vẫn tìm đến nhà Park Hae Soo.

 

Thế nhưng như muốn khẳng định mọi nỗ lực của cô là vô ích, cánh cửa vẫn đóng chặt không chịu mở. Cô đã đau đầu suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, nhưng thật khó để tìm ra câu trả lời.

 

Cứ thế, ngày khai giảng của trường trung học Unjeong đã đến.

 

* * *

 

“Han Gyeo Ul. Hết giờ sinh hoạt xuống văn phòng giáo viên gặp thầy nhé.”

 

Ngày đầu tiên đi học. Gyeo Ul, người được xếp vào lớp 12-1, đã bận rộn ngay từ sáng sớm. Thầy giáo chủ nhiệm là giáo viên dạy môn Xã hội, người nổi tiếng trong trường là hay phân biệt đối xử dựa trên điểm số.

 

Việc thầy công khai bảo Gyeo Ul – học sinh đứng nhất toàn trường – xuống văn phòng có chuyện cần nói ngay trong giờ sinh hoạt đã khiến cả lớp xì xào bàn tán.

 

“Đúng là cái đồ đáng ghét. Sao mình lại phải học cùng lớp với Han Gyeo Ul cơ chứ. Bực mình thật!”

 

Ngay khi thầy chủ nhiệm vừa rời đi, Shim Ye Rin ngồi ở bàn cuối đã hét to như muốn cho Gyeo Ul nghe thấy. Cô ta là đứa con gái luôn tìm mọi cách bắt nạt cô từ hồi còn học cấp hai. Là con gái của một gia đình giàu nứt đố đổ vách ở Unseong, từ nhỏ cô ta đã nổi tiếng là hư hỏng, rượu chè, thuốc lá không thiếu thứ gì.

 

Hình như là vào năm lớp 9. Có một anh khóa trên hơn một tuổi mà Shim Ye Rin theo đuổi đến chết đi sống lại, bỗng nhiên nhờ cô ta chuyển giúp một món quà cho Gyeo Ul – lúc đó đang là bạn cùng lớp.

 

Đó là một hộp socola, và Shim Ye Rin đã làm tan chảy nó rồi đổ hết lên đồng phục của Gyeo Ul. Với tính cách của mình, Gyeo Ul không thèm báo giáo viên mà báo thẳng cảnh sát.

 

Thế nhưng vì quyền lực của gia đình địa chủ quá mạnh, Gyeo Ul bỗng trở thành một học sinh nhạy cảm quá mức, đi báo cảnh sát chỉ vì một trò đùa của bạn bè.

 

Kể từ đó, Shim Ye Rin và đám đàn em của cô ta bắt đầu hành trình bắt nạt Gyeo Ul.

 

Ha, cô thật sự muốn nhanh chóng lên Seoul học đại học để không phải nhìn thấy cái bản mặt đó nữa.

 

Phớt lờ lời của Shim Ye Rin, Gyeo Ul thản nhiên đeo tai nghe vào. Đó chính là chiếc tai nghe ‘thật’ mà Park Hae Soo đã để lại phòng cô.

 

‘Hè năm ngoái con để quên ở phòng của Han Gyeo Ul đấy.’

 

Ngày trở về nhà sau khi nhận được tin nhắn bảo đừng tìm hắn nữa, cô chợt nhớ ra câu nói đó và lục lọi dưới gầm giường. Thật bất ngờ, chiếc tai nghe nằm ngay đó đúng như lời Park Hae Soo nói.

 

Định mang trả nhưng hắn không trả lời nên cô quyết định dùng luôn. Không ngờ nó lại hữu dụng vào lúc này. Nhờ khả năng chống ồn cực tốt, giọng nói eo éo của Shim Ye Rin đã hoàn toàn bị triệt tiêu.

 

Vừa chỉnh lại tai nghe và đứng dậy định đi xuống văn phòng giáo viên…

 

“A!”

 

Một thứ gì đó nằng nặng và ẩm ướt đập mạnh vào lưng cô rồi rơi xuống. Ngoảnh lại, cô thấy một vỏ hộp sữa đã mở đang nằm dưới đất. Bộ đồng phục ướt đẫm sắc trắng và mùi tanh nồng nặc sộc lên mũi.

 

“Ai mượn mày đứng đó?”

 

Quay lại nhìn, cô thấy Shim Ye Rin, kẻ vừa ném hộp sữa đang cười khẩy. Phải làm thế nào để xử lý con mụ này đây? Gyeo Ul nhặt vỏ hộp sữa dưới đất lên. Phần sữa còn sót lại bên trong vẫn còn sóng sánh.

 

Cô đi về phía bàn của Shim Ye Rin rồi đặt hộp sữa lên đó. Dù trong lòng rất muốn túm tóc cô ta rồi đổ hết chỗ sữa còn lại vào mồm, nhưng kinh nghiệm cho thấy không nên khiêu khích những kẻ điên rồ theo cách đó. Đối với một học sinh lớp 12, thời gian là vàng bạc.

 

“Ye Rin à. Sữa thì phải uống chứ đừng có vứt đi như thế.”

“Mày nói cái gì đấy con điên này.”

“Tại cậu cứ vứt bỏ những thứ tốt cho cơ thể nên dù đã là học sinh lớp 12 rồi mà hành xử vẫn trẻ con và tồi tệ như vậy đấy. Sang năm là người lớn rồi, tôi chỉ lo lắng thôi. Tôi thì sẽ lên Seoul, nhưng tôi sợ một đứa không đủ điểm vào đại học như cậu sẽ cứ bị kẹt lại ở Unseong này rồi chơi trò ném hộp sữa mãi thôi.”

 

Dù tông giọng rất dịu dàng, nhưng lời lẽ của Gyeo Ul lại sắc bén như dao cạo. Shim Ye Rin điên tiết túm lấy tóc của Gyeo Ul.

 

“Con ranh này chắc chán sống rồi hả!”

 

Đám đàn em đứng cạnh cũng xông vào đánh tới tấp. Dù đã tự nhủ phải nhẫn nhịn, nhưng cảm giác da đầu như bị lột sạch khiến tay Gyeo Ul cũng vung lên. Khởi đầu năm lớp 12 vốn muốn trôi qua trong yên bình của cô bỗng chốc mở màn một cách đầy ồn ào.

 

* * *

 

“Có nghe tôi nói không hả?”

 

Trước lời quát của thầy chủ nhiệm, Gyeo Ul đành giơ đôi cánh tay đang mỏi nhừ lên cao. Kẻ chủ mưu là Shim Ye Rin nhưng nơi chịu phạt này lại chẳng thấy bóng dáng cô ta đâu. Chỉ có đám đàn em của cô ta đang quỳ gối chịu phạt cùng Gyeo Ul.

 

Vừa thấy oan ức vì bị đánh, vừa phải chịu cảnh nồng nặc mùi sữa ngay ngày đầu khai giảng, cô chỉ biết thở dài thườn thượt. Đúng lúc đó…

 

“Ôi trời, chắc là họ đến rồi. Thầy Hiệu trưởng ơi!”

 

Đột nhiên, các thầy cô giáo trong văn phòng bắt đầu chạy đôn chạy đáo.

 

Ngay cả thầy Hiệu trưởng vốn nổi tiếng là bóng bẩy cũng vội vàng chạy ra phía cửa. Chắc hẳn là có nhân vật quan trọng nào đó sắp đến. Tò mò, Gyeo Ul nghển cổ nhìn ra phía cánh cửa lùa đang mở.

 

Kít.

 

Cánh cửa mở ra, một người đàn ông mặc suit đen đang đẩy một thứ gì đó vào. Khi tầm mắt đang nhìn trên cao dần hạ xuống, cô thấy một người đàn ông khoảng ngoài 20 tuổi đang ngồi trên xe lăn.

 

Người đàn ông với nụ cười thân thiện ấy là một mỹ nam thực thụ. Nhưng điều khiến cô không thể rời mắt chính là vì khuôn mặt anh trông quá đỗi giống một người.

 

“Tôi đến thay mặt bố mẹ. Tôi là người bảo hộ của học sinh mới chuyển trường Park Hae Soo.”

 

Trước lời nói của người đàn ông, Gyeo Ul há hốc cả mồm.

 

“Này, nhìn… nhìn đằng sau kìa.”

“Đó… đó là vận động viên bơi lội Park Hae Soo đúng không? Oa… đỉnh thật đấy.”

“Đẹp… đẹp trai kinh khủng khiếp.”

 

Nghe tiếng xì xào phấn khích của mấy đứa con gái bên cạnh, cô lập tức ngước nhìn lên. Nơi chiếc xe lăn vừa đi qua, qua cánh cửa văn phòng đang mở, Park Hae Soo với mái tóc đầu đinh và chiều cao vượt trội bước vào.

 

Ánh mắt hắn lập tức dán chặt vào Gyeo Ul đang quỳ chịu phạt. Cái miệng đang há hốc của cô chẳng tài nào khép lại được.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.