————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 3
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Sau khi vào phòng của tôi, Park Hae Soo tuyệt nhiên không bước chân ra ngoài trong suốt một khoảng thời gian dài. Bố tôi có gõ cửa để đưa cơm nhưng cậu ta cũng chẳng buồn đáp lại, đến khi lo có chuyện gì chẳng lành mà mở cửa ra xem thì chỉ thấy cậu ta đang cuộn tròn trong chăn như nằm trong hang đá vậy. Tôi đứng nấp sau lưng bố, lén quan sát ‘con chó điên’ kia.
Rrrrrr.
Có những lúc tên đang nằm im lìm như chết rồi kia bỗng nhiên bật dậy, lao ra như mãnh thú vồ mồi trên đồng cỏ, đó chính là khi chuông điện thoại của bố tôi reo lên.
“Mẹ kiếp, tôi đã bảo đừng đến rồi mà mới đó đã không nhịn được rồi à. Tài xế Jang đỗ xe ở đâu thế? Gì cơ, ngoài kia làm gì có xe nào. Là xuất phát từ Seoul rồi à? Hay là cả mẹ tôi cũng đến? Huấn luyện viên Han, đầu tóc tôi trông có bệ rạc lắm không? Hay là đi gội đầu nhanh cái nhỉ? Phòng tắm ở đâu?”
Cái người vừa mới quậy phá ngoài ngõ, gào lên bảo đừng bao giờ đến đón mình đâu mất rồi?
Chỉ vì một cuộc điện thoại mà mặt mũi Park Hae Soo đỏ bừng lên, miệng thì luyên thuyên không dứt.
“À, Hae Soo à. Không phải tài xế Jang đâu, là điện thoại rác thôi. Hahaha.”
Trước câu trả lời gượng gạo của bố, Park Hae Soo cố kìm nén biểu cảm như thể cả thế giới vừa sụp đổ trước mắt, cậu nghiến răng ken két.
“…Thế thì tốt. Tôi cũng chẳng có ý định quay về, tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không.”
Dù thốt ra những lời ngược lòng như vậy, Park Hae Soo vẫn đóng sầm cửa lại, đi vào phòng của tôi. Chẳng mấy chốc, bên trong vang lên tiếng đổ vỡ và va đập loảng xoảng.
“Hae Soo à!”
Bố và tôi giật mình đẩy cửa bước vào. Bên trong là một cậu thiếu niên với ánh mắt rực lửa giận dữ. Cậu ta ném hết đống sách truyện trên kệ của tôi xuống sàn, rồi quật không nương tay những con gấu bông tôi xếp ngay ngắn trên bàn.
“Này, dừng lại đi! Đồ của tôi mà!”
Tôi có thể hiểu được việc nhường phòng vì đó là khách quý, nhưng thấy đồ đạc của mình bị đối xử thô bạo thế này, tôi không thể nhịn nổi mà hét lên.
Thế nhưng thay vì dừng lại, Park Hae Soo còn ném luôn cả quả cầu tuyết – báu vật số một của tôi – vào tường. Những mảnh thủy tinh vỡ tan tành, bắn ra khắp nơi. Ban nãy tôi còn thấy cậu ta giống chú chó chăn cừu đáng thương, nhưng ngay khoảnh khắc này, tên đó chẳng khác nào một con quỷ dữ.
“Này! Bảo dừng lại cơ mà!”
“Ồn ào quá. Không cút ra khỏi phòng tôi à?”
“Park Hae Soo. Đây là phòng của tôi đấy?”
Chẳng hiểu sao cậu ta lại trút giận trong phòng người khác như thế. Không ngăn nổi, tôi mếu máo ngước nhìn bố cầu cứu. Nhưng thay vì mắng cậu ta, bố lại vội vàng xem xét bàn tay bị mảnh kính găm vào của Hae Soo.
“Trời đất, bị cứa sâu thế này. Lúc bơi sẽ xót lắm đây.”
Bố không ôm lấy đứa con gái đang khóc mà chạy ra ngoài lấy thuốc sát trùng và băng cá nhân.
Ngồi trên giường để được trị thương, ánh mắt Park Hae Soo vẫn hằn lên nỗi căm phẫn chưa nguôi. Thấy cậu ta như một quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào, tôi chỉ biết bĩu môi, nhặt lấy mô hình bên trong quả cầu tuyết bị vỡ lên mân mê.
“Hae Soo à, hít thở sâu đi. Hãy nghĩ như lúc con lặn thật sâu rồi mới ngoi lên mặt nước ấy.”
“Phù.”
Bố rất biết cách xoa dịu Park Hae Soo. Trông bố cứ như huấn luyện viên trong chương trình thế giới động vật vậy. Tôi cũng thấy rõ đôi vai đang căng cứng như sắp lao đi của cậu ta dần chùng xuống theo từng nhịp thở.
“Hay là mình đi bơi đi? Thời gian sẽ trôi nhanh thôi.”
Tôi cứ ngỡ với tình trạng đó cậu ta sẽ không đi, nhưng Park Hae Soo chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy đi thẳng ra cửa.
Khi bố và Park Hae Soo đã đi bơi, mẹ đi chợ về cùng tôi dọn dẹp lại căn phòng.
“…Hức hức, quả cầu tuyết của con.”
“Công chúa của mẹ chắc đau lòng lắm. Sau này mẹ sẽ mua đền cho con hẳn hai cái nhé.”
“Con chỉ cần một cái thôi. Cái có con tuần lộc ấy ạ.”
Trước những lời dịu dàng của mẹ, tôi lau nước mắt, tự an ủi nỗi đau trong lòng. Mẹ vừa xoa đầu tôi vừa nở nụ cười rạng rỡ như nắng xuân.
Được tiếp thêm sức mạnh từ nụ cười thật sự đã lâu không thấy của mẹ, tôi lẳng lặng dọn dẹp lại chiếc bàn mà Park Hae Soo đã bày bừa.
* * *
Đã một tuần trôi qua kể từ khi Park Hae Soo ở lại nhà tôi. Cậu thiếu niên lúc nào cũng hầm hầm giận dữ như sắp nổ tung cái đầu ấy dường như đã đem hết cơn hỏa hoạn đó trút xuống bể bơi, trông cậu ta điềm tĩnh hơn và lời lẽ cũng bớt thô lỗ đi nhiều.
Vì đang là kỳ nghỉ hè, không có chỗ nào để đi nên tôi thường xuyên ở phòng khách, và mỗi lần đi bơi về, Park Hae Soo lại nhìn tôi với ánh mắt như thể thấy thứ gì đó rất chướng mắt.
Bản thân tôi mỗi khi thấy tên con trai đã làm loạn phòng mình cũng thấy tức sôi máu, nhưng nhìn thái độ của bố mẹ, tôi cũng đủ nhạy bén để nhận ra đây là người không được đắc tội, nên trái lại, tôi thường nở nụ cười thật tươi để chào cậu ta.
“Nghe nói cậu bơi giỏi lắm hả? Bố tôi lúc nào cũng khen cậu hết lời đấy.”
Vì chẳng biết nói gì nên tôi đành đem chuyện bơi lội ra làm quà, nhưng Park Hae Soo chỉ hơi nhướng đôi lông mày như cánh hải âu lên chứ không thèm đáp lời.
Tôi nhìn cậu ta nâng niu, sắp xếp túi đồ bơi như bảo vật rồi lại dời mắt xuống dưới.
Chắc là do không kìm chế được cái tính khí thất thường của mình nên cậu ta lại va quệt vào đâu đó, trên má, mu bàn tay, rồi cả tay chân đều đầy rẫy những vết xước. Xuống hồ bơi không thấy xót à?
Nhìn miếng băng chống thấm nước đang bong tróc, tôi đứng dậy khỏi sofa, chạy tót đến tủ thuốc nhỏ dưới kệ.
“Park Hae Soo. Lại đây một lát đi.”
“Gì?”
“Bố nhờ.”
Tôi nắm nhẹ gấu áo phông lôi cậu ta lại phía sofa. Cứ ngỡ cậu ta sẽ quát tôi là ‘cút đi’, nhưng lạ thay, lần này cậu ta lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Dù là một tên đáng ghét hay nói trống không ‘thầy Han, thầy Han’, nhưng tôi nhận ra cậu ta có xu hướng khá nghe lời khi nghe đó là chỉ thị của bố tôi.
Tôi bóp thuốc bôi lên mu bàn tay bị kính cứa mấy hôm trước của cậu ta, rồi cẩn thận dán băng lại.
“Sao mà bị thương nhiều thế này. Không đau à?”
“Mặc xác tôi.”
Ánh mắt cậu ta nhìn xuống rất sắc lẹm, như muốn bảo nếu thấy phiền phức thì đừng có hỏi mà làm nhanh lên cho xong. Tôi phồng má, định đưa đầu ngón tay chạm vào vết xước trên má cậu ta thì cậu ta gạt tay tôi ra, quay mặt đi.
“Chỗ này kệ đi.”
“Để thế là mặt cậu bị sẹo đấy.”
“Tôi muốn bị sẹo mà. Thật nhiều vào. Thà là gãy chân luôn đi thì tốt.”
Cậu ta nói cái quái gì thế không biết. Tại sao lại muốn hủy hoại khuôn mặt và cơ thể lành lặn của mình chứ. Trong lúc tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy thắc mắc, Park Hae Soo cũng nhìn xoáy thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt đó khiến tôi thấy râm ran, nổi cả da gà sau gáy.
“Mà trông cậu xấu thật đấy. Chắc không gọi là công chúa được đâu, phải gọi là công chúa xấu xí mới đúng.”
Sau một hồi nhìn tôi, Park Hae Soo buông một câu độc địa. Phải chăng cơn giận như lửa cũng có thể lây lan? Trong phút chốc không kiềm chế được, tay tôi vung lên phát mạnh vào trán cậu ta một cái ‘Chát!’.
“Cậu điên à?”
“Có muỗi kìa. Tôi vừa cứu cậu khỏi bị nó hút máu đấy.”
Lời nói dối tuôn ra trơn tru. Nhìn cái trán đỏ ửng của cậu ta, tôi thấy lòng hả hê một chút. Nhưng ngay sau đó, tay Park Hae Soo cũng đập mạnh một cái vào mu bàn tay tôi. Lực mạnh đến mức chiếc tăm bông tôi đang cầm cũng bay mất.
“Á! Đau quá!”
“Có muỗi thật này.”
Park Hae Soo chỉ vào con muỗi đã chết bệt trên lòng bàn tay mình nói. Thật là trùng hợp, cậu ta đã bắt được một con muỗi thật.
“Ha, kinh quá. Này, lấy giấy nhanh lên.”
“Cậu chưa bắt muỗi bao giờ à?”
“Ai lại dùng tay không bắt cái thứ đó chứ. Á, bẩn quá, dọn nhanh đi! Cả sát trùng nữa.”
Đúng là hồi nãy nghe người ta gọi là ‘cậu chủ’ có khác. Không biết ở nhà có ai đút cơm cho tận miệng không nữa.
Tôi lắc đầu, xé giấy lau con muỗi đi, rồi lại sát trùng sạch sẽ theo yêu cầu của cậu ta. Không quên nở một nụ cười thân thiện, Park Hae Soo liền cau mày nhìn tôi.
“Cười cái gì mà cười!”
“Tôi muốn đối xử tốt với cậu thôi. Từ khi cậu đến, bố mẹ tôi cười nhiều lắm, nên tôi cũng phải cười chứ. Với khách của nhà mình mà.”
Thấy tôi cười tươi, Park Hae Soo lại lầm bầm một mình cái câu ‘6 đau 6 đớn’. Tôi chưa bao giờ nghe ai chê mình xấu nên thấy ấm ức lắm, nhưng nghĩ đây là lời của một ‘con chó đang bị đau’ nên tôi đành nhịn.
Đúng lúc đó, cửa chính mở ra, bố tôi vừa ra ngoài một lát đã quay về.
“Hae Soo à. Xe đến ngoài kia rồi.”
“Thật á??”
Nghe lời bố, Park Hae Soo bật dậy, chẳng kịp xỏ giày mà lao thẳng ra ngoài. Cứ như thể nếu chậm trễ một chút thôi thì người ta sẽ không đón cậu ta đi nữa vậy.
Nhìn chiếc sofa trống trải, tôi đi về phía ban công. Mở cửa ra, tôi vịn tay vào lan can nhìn xuống dưới.
Park Hae Soo chạy chân trần đứng trước chiếc xe đen. Cậu ta cứ nhấp nhổm trên mặt đường nhựa như người mắc chứng bất an, rồi vội vàng mở cửa sau, quỳ rạp hai gối xuống.
Người phụ nữ trung niên ngồi trong xe ra hiệu, Hae Soo liền nhanh chóng bước vào. Không có những cái tát, cũng không có tiếng gào thét của Hae Soo như một tuần trước.
Chiếc xe chở Park Hae Soo rời khỏi con ngõ. Vị khách đến bất thình lình rồi đi cũng bất thình lình như vậy. Tôi cứ ngỡ đó là lần cuối.
Thế nhưng, Park Hae Soo vẫn tìm đến nhà tôi vào mùa hè của năm sau, năm sau nữa, và cả năm sau nữa – cái mùa mà cảm tưởng như cả thế giới đang tan chảy ra.
Thấm thoát đã 10 năm.
Suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng đủ để vật đổi sao dời ấy, Park Hae Soo từ một ‘đứa trẻ rắc rối’ ngỗ nghịch đã trở thành một người mà không ai có thể chạm tới.
💬 Bình luận (0)