————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 7
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Thân hình có độ nổi tốt lướt đi tự do trong làn nước. Không gian vốn là bể bơi dần mở rộng ra, rồi chẳng mấy chốc bối cảnh chuyển thành đại dương bao la, Park Hae Soo như cá gặp nước, lặn sâu thật sâu xuống đáy biển.
Đôi cánh tay vừa rắn chắc vừa linh hoạt rẽ làn nước xanh ngắt, đôi chân thực hiện những cú đạp chân cá heo mạnh mẽ giúp cơ thể không bị sóng đánh quật mà tiến thẳng về phía trước.
Hắn thích cái cảm giác toàn thân căng ra như dây cung rồi lại thả lỏng hoàn toàn này. Không nghe thấy bất cứ thứ gì, cũng không cần phải nói bất cứ điều gì, không gian dưới nước yên bình khiến hắn thấy dễ chịu hơn cả ngôi nhà lộng lẫy đến đáng sợ của mình.
Giá mà cứ được sống thế này mãi thì tốt biết mấy, nhưng vì là con người, hơi thở ngắn ngủi thật khiến hắn thấy nuối tiếc. Hắn ngửa đầu nhìn lên mặt nước.
Ngay khoảnh khắc hắn buông lỏng cơ thể định ngoi lên, có thứ gì đó đã ngoạm lấy một bên tay của Park Hae Soo. Cả vùng biển đỏ rực máu chỉ trong nháy mắt. Những con mãnh thú ẩn nấp trong làn nước nhuốm máu bắt đầu ngóc đầu dậy.
Cút ngay.
Hắn mấp máy môi nhưng chẳng thể phát ra tiếng nào. Mặt nước lấp lánh bỗng chốc trở nên xa vời vợi. Hắn quằn quại trong đau đớn, liều mạng vùng vẫy để sinh tồn.
“Ư!”
Cảm giác cơ thể không phải đang ở dưới nước mà là đang rơi tự do xuống mặt đất khiến hắn bừng tỉnh. Hiện ra trước mắt là trần nhà trắng tinh khôi không một tì vết. Ngay cả bệnh viện tâm thần chắc cũng không sáng và trắng toát đến thế này.
“Haa, mẹ kiếp.”
Bờ vai đang bó bột đau như thể bị vỡ vụn. Đó không phải là cơn đau do vừa ngã xuống sàn. Những vết thương do đống đổ nát ở công trường đè lên làm gãy xương bả vai và xương cánh tay bên dưới đang bỏng rát như bị móng vuốt mãnh thú cào xé.
Hắn đưa mắt nhìn quanh căn hộ mà mình thậm chí còn không biết chính xác địa chỉ. Nơi đây được dán toàn bộ bằng giấy dán tường trắng đến lóa mắt, bên trong là những món đồ nội thất vẫn còn nồng nặc mùi đồ mới.
Chiếc sofa chưa từng ngồi, tivi chưa từng bật, chiếc kệ cao cấp đang bám bụi, và cái tủ lạnh chắc hẳn đang chứa đống thức ăn đang thối rữa vì không ai chạm tới.
Đã vài tuần trôi qua kể từ khi hắn bắt đầu mở mắt và nhắm mắt tại nơi này, nhưng hắn vẫn không cảm thấy đây là nhà.
Nằm ngửa trên sàn nhà cứng nhắc, hắn hồi tưởng lại tình cảnh đưa mình tới đây.
Sau khi đến trường để điểm danh bắt buộc, lúc chuẩn bị về nhà thì người tài xế vẫn thường đến đón lại không thấy đâu. Liên lạc cũng không được nên hắn đành tự đi bộ về nhà, rồi vô tình đi ngang qua khu vực công trường.
Tại đó, hắn đã xảy ra xích mích với mấy tên mà hắn còn chẳng nhớ nổi tên. Hình như hắn cũng có vung nắm đấm để phòng thủ, nhưng khi mở mắt ra thì đã thấy mình nằm trên cáng của xe cấp cứu.
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, chỉ sau một đêm, hắn đã trở thành kẻ thủ ác đánh bạn cùng lớp đến mức nhập viện. Những lời làm chứng và bản tường trình của những kẻ hắn chưa từng nói chuyện cùng cứ thế tràn ngập.
Sau đó, hắn bị đẩy xuống Unseong và bị vứt bỏ trong căn hộ này như một món đồ bỏ đi.
‘Bố con sắp tái cử rồi. Đừng có gây thêm rắc rối nữa, cứ ở đây tốt nghiệp trong im lặng rồi ra nước ngoài du học đi.’
Lời bà Im Yoon Hee nói khi thuê căn hộ này cho hắn hiện về. Hắn đã cố giải thích rằng mình không làm việc đó, rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng bà rõ ràng không phải là người sẽ chịu lắng nghe.
Qua những kinh nghiệm trong quá khứ, hắn biết bà ta chẳng bao giờ tin mình, nên hắn cũng chẳng buồn quậy phá như hồi nhỏ làm gì cho mệt sức.
Rrrr.
Tiếng rung sát bên tai khiến hắn vươn cánh tay không bị thương ra. Chỉ một cử động nhỏ để cầm điện thoại thôi cũng khiến hắn đau đến phát ra tiếng rên rỉ, bả vai thực sự rất tệ. Vốn dĩ vì tính tình lầm lì và luôn cảnh giác nên danh tiếng của hắn đã chẳng ra gì, nay đến cả cái thân xác sinh ra để bơi lội cũng đã hỏng bét.
[Hae Soo à. Hôm nay trời đẹp lắm. Anh đang thu xếp mọi chuyện rồi nên em cứ lo tĩnh dưỡng đi.]
Một tin nhắn gửi đến chiếc điện thoại 2G mà hắn vừa mở ra. Người gửi tấm ảnh chụp bầu trời xanh ngắt chính là anh trai hắn, Park Jae Won.
Khác với vẻ ngoài không mấy giống anh em, anh ấy đối xử với Hae Soo rất dịu dàng. Thái độ đó hoàn toàn trái ngược với sự nghiêm khắc quá mức của bố mẹ dành cho hắn, nhưng mỗi khi nhận được lòng tốt của anh trai, Hae Soo lại càng trở nên lầm lì như kẻ câm, thậm chí là tỏ ra lạnh lùng hơn.
Trước biểu hiện đó, bố mẹ thường công khai mắng nhiếc hắn là đứa con không có tình người, và vì không muốn đối diện với những ánh mắt khinh miệt đó, hắn lại càng vùi đầu vào bơi lội.
Giờ đây ngay cả việc đó cũng không thể làm được nữa, liệu họ có thấy hạnh phúc không? Có lẽ họ đang vui mừng vì cuối cùng cũng có cớ để tống khứ hắn đi.
Ném chiếc điện thoại sang một bên, Park Hae Soo nhắm mắt lại. Từ nãy đến giờ miệng hắn khô khốc, đầu óc thì nóng hầm hập như đang sôi lên. Cứ cách vài ngày lại mơ thấy ác mộng bị xé xác cánh tay là y như rằng hắn sẽ bị sốt thế này.
Hắn đưa tay vuốt mái tóc bù xù, cơn đau ở cánh tay bị thương lại nhói lên như bị châm lửa.
Kíng koong.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa dồn dập vang lên.
Kíng koong, kíng koong, kíng koong, kíng koong, kíng koong.
Đây là một trong những âm thanh làm phiền hắn suốt mấy ngày qua. Cứ ngỡ hôm nay yên tĩnh, vậy mà nó lại vang lên inh ỏi quấy rầy hắn.
Định nén cơn bực dọc, trùm chăn kín đầu để bịt tai lại, nhưng âm thanh tiếp theo khiến hắn ngay lập tức mở trừng mắt.
“Có ai ở trong không? Làm ơn cứu tôi với!”
Cái gì thế này.
“Làm ơn, làm ơn đi mà. Á!”
Người con gái đang nhấn chuông kêu cứu với giọng điệu vô cùng cấp bách. Có ai đang đuổi theo cô ta sao?
Dù Hae Soo là kẻ ghét dây dưa với người khác đến phát bệnh, nhưng ít nhất hắn cũng không phải hạng máu lạnh đến mức bỏ mặc người đang đứng trước bờ vực cái chết.
Nghĩ rằng nếu có vụ án gì xảy ra trước cửa nhà mình thì mọi chuyện sẽ còn phiền phức hơn, hắn gồng mình đứng dậy. Cơn sốt khiến mỗi bước chân của hắn đều vang lên trong đầu.
Mỗi nhịp thở phà ra đều nóng hổi như hơi nước từ ấm đun siêu tốc. Cánh tay bó bột nặng trĩu như muốn kéo ghì hắn xuống sàn. Mấy ngày nay chỉ uống nước và ăn vài thanh năng lượng nên chắc hẳn hắn đang bị chóng mặt.
Vừa mở cánh cửa lạnh lẽo ra, một cô gái nhỏ nhắn đã lao nhanh vào bên trong.
“Park Hae Soo.”
Hắn cúi xuống nhìn cô gái. Có lẽ vì mùi hương quen thuộc tỏa ra từ cô, hay có lẽ vì cô là con gái của người đã chăm sóc hắn còn hơn cả người thân, mà khi nhìn thấy cô, cơ thể vốn đang căng như dây đàn của hắn bỗng chốc thả lỏng hoàn toàn, rồi đổ sập về phía trước. Hắn cứ ngỡ mình đã tựa vào bức tường cứng, nhưng khi chạm vào mới biết đó là mặt đất lạnh lẽo.
“Trời đất, cậu không sao chứ? Park Hae Soo! Hae Soo à!”
Giọng nói lo lắng của cô gái đang bị hắn đè lên vang bên tai. Nghe thấy tiếng gọi đó, cơ thể hắn kỳ lạ thay lại càng mềm nhũn ra, rồi chìm hẳn vào giấc ngủ.
* * *
Hae Soo tỉnh dậy bởi mùi dầu mè thơm nức mũi. Cơ thể hắn đang được đặt nằm trên sàn, trên trán là một chiếc khăn ướt. Chậm chạp gỡ chiếc khăn ra, hắn nhìn về phía nhà bếp – nơi phát ra mùi hương đó.
Một bóng lưng nhỏ nhắn, thanh mảnh hiện ra. Cạch cạch, mỗi khi cô gái thái rau, mái tóc buộc đuôi ngựa cao của cô lại đung đưa theo nhịp.
Nhìn cảnh đó, ký ức về thời thơ ấu của Gyeo Ul bỗng hiện về. Đó là ngày đầu tiên hắn đến nhà huấn luyện viên Han.
Lần đầu thấy Gyeo Ul, cô cũng buộc tóc kiểu đuôi ngựa y hệt bây giờ. Cô dùng một chiếc dây buộc tóc màu đỏ tròn trĩnh như quả cà chua bi búi chặt mái tóc dài lên, chặt đến mức cả lông mày và đuôi mắt cũng bị kéo ngược lên trên.
Nhưng điều bất ngờ nhất là khi cô vừa tắm xong bước ra vào buổi tối. Khi mái tóc căng chặt được thả xuống, đôi mắt hiền lành của cô mới lộ rõ. Đôi mắt đen láy như hai viên đá cuội, to tròn và hơi trĩu xuống như mắt một chú cún nhỏ.
Park Hae Soo, kẻ vốn chẳng mảy may quan tâm đến phái nữ, lại thấy sự thay đổi đó của cô thật kỳ diệu.
Kể từ đó, mỗi sáng sớm, vợ của huấn luyện viên – cũng chính là mẹ của Gyeo Ul – đều buộc tóc cho cô thật chặt như thế. Gyeo Ul chẳng than đau lấy một lời, cứ thế im lặng nhận lấy sự chăm sóc của mẹ. Khi mẹ bảo ‘Xong rồi’, cô lại xỏ đôi chân trắng trẻo vào giày, đeo ba lô rồi lạch bạch đi học.
Lúc nào cũng vậy, Park Hae Soo sẽ đeo tai nghe vào, ngồi ở bàn ăn và ăn trái cây.
‘Con đi học đây! Park Hae Soo, cậu cũng cố lên nhé!’
Nghe thấy giọng nói của Gyeo Ul len lỏi vào tiếng nhạc, hắn lại càng vặn âm lượng to hơn nữa. Hắn bật nhạc ồn ào đến mức như muốn vùi lấp tất cả, nhưng giọng nói của cô gái đã đi học từ sớm ấy vẫn cứ quẩn quanh bên tai hắn suốt cả ngày.
Hắn tự nhủ đó là vì tông giọng quá cao của cô khiến hắn thấy phiền phức. Hắn trầm mình xuống hồ bơi, cử động mạnh mẽ hơn nữa để tiếng quẫy nước át đi tiếng nói ấy.
“Dậy rồi à?”
Như cảm nhận được có người, Gyeo Ul quay lại nhìn về phía Hae Soo. Cô mặc một chiếc áo nỉ màu hồng phấn có in hình một con thỏ to bằng nắm tay. Đến quần áo cô mặc cũng giống hệt tính cách cô vậy.
“Này, cút đi.”
Hae Soo gượng dậy, hất hàm về phía cửa chính. Hắn buông ra câu nói y hệt những gì hắn vẫn thường nói mỗi khi đám người làm ở Hannam-dong hay thư ký của mẹ bước chân vào nhà mình.
“Đừng có làm phiền tôi, cút đi.”
Hae Soo dùng giọng nói khàn đặc ra lệnh. Các mối quan hệ nhân gian thật tầm thường. Liệu Gyeo Ul có gì khác biệt không?
Nghĩ đến cái giọng nói giả tạo kêu cứu thảm thiết để lừa hắn mở cửa ban nãy, hắn thấy vô cùng khó chịu. Hắn cũng chẳng muốn làm mất thời gian của một đứa học sinh gương mẫu như cô.
“Park Hae Soo.”
Cô gái đứng tựa lưng vào bồn rửa bát, thở dài rồi vuốt lại mấy sợi tóc mai. Dù vừa bị đuổi cổ, nhưng trên mặt Gyeo Ul chẳng hề lộ vẻ tổn thương nào.
“Nếu muốn đuổi tôi ra khỏi đây, thì tát tôi một cái đi.”
Đột nhiên, cô bảo hắn hãy tát mình. Cái quái gì thế này, cô ta điên rồi sao?
“Chẳng phải cậu là kẻ bạo lực học đường đó sao? Nghe bảo nạn nhân bị thương 16 tuần, gãy cả xương mà. Tát một cái chắc dễ ợt với cậu chứ gì.”
Lời nói điên rồ của Gyeo Ul khiến đầu óc đang mụ mị của hắn bừng tỉnh.
Không gặp một thời gian, chẳng lẽ cô ta đã mất trí rồi? Nhưng đi cùng với đó là một cơn tức giận bùng lên. Hắn nghĩ, hóa ra cô ta cũng chẳng tin mình.
“Tôi sẽ không nói với ai đâu nên cứ tát tôi một cái đi. À, hay là cậu chửi tôi bằng cái giọng điệu mà cậu giỏi nhất đi? Đồ con khốn không bằng loài cầm thú, cút khỏi đây ngay! Chửi như thế rồi tát tôi đi, tôi sẽ đi ngay.”
“Này Han Gyeo Ul!”
Mỗi năm Hae Soo gặp Gyeo Ul là lại vì một cảm xúc không tên mà luôn tìm cách bắt nạt cô. Hắn giật tóc cô vì ghét nhìn cô đi chơi với đứa khác.
Thấy cô cứ ngồi cười hì hì xem chương trình động vật ở phòng khách, hắn thấy ngứa mắt nên từ khi cô chui vào phòng học bài, hắn lại bày trò sai bảo cô làm cái này cái nọ.
Lần nào cũng vậy, Han Gyeo Ul vẫn cứ mỉm cười như đồ ngốc và làm hết mọi việc hắn yêu cầu.
Nhưng trước mặt hắn bây giờ, Gyeo Ul đang dùng những lời lẽ đanh thép hơn bao giờ hết để xoáy sâu vào vết thương trong lòng hắn.
“Sao? Vì cậu không tát được nên mới không làm à? Vì biết chẳng ai tin lời mình nên cậu mới không thèm phản bác đúng không?”
“Mẹ kiếp, cậu thì biết cái quái gì mà sủa!”
“Thế nếu những gì thiên hạ nói là thật thì tát tôi xem nào? Để tôi xem xem liệu cậu có thực sự bị oan hay không.”
“…Loại như cậu mà biết thì thay đổi được gì?”
“Có chứ. Vì mọi thứ sẽ bắt đầu từ đó.”
Nghe những lời đó từ một đứa con gái nhỏ bé chỉ cao đến ngực mình, lòng tự trọng của hắn bị tổn thương sâu sắc khiến miệng hắn cứng đờ. Cạnh mũi dường như cũng thấy cay cay.
Khác với gia đình chẳng thèm tin mình lấy một lời, cô gái này lại đang bảo rằng cô sẽ tìm hiểu sự thật giúp hắn.
Một lần nữa, một cảm xúc không tên lại ồ ạt tràn tới như trận mưa rào. Hae Soo nghiến chặt răng đến mức nổi cả cơ hàm.
Chết tiệt thật.
“Anh Park Hae Soo đang thấy oan ức đầy mình ơi. Anh muốn ăn cháo ở đâu nào? Tôi bưng tận nơi hay ra bàn ăn đây?”
Nhìn ‘con điên’ vừa đột nhập vào căn nhà mới mà mình đang tự giam lỏng, Hae Soo lẳng lặng đứng dậy.
💬 Bình luận (0)