Chương 8

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 8

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Rầm!

 

Trước cánh cửa chính vừa đóng sầm lại đầy phũ phàng, Gyeo Ul cố gắng nhếch môi lên cười. Cô gần như bị Park Hae Soo đẩy thẳng ra khỏi cửa.

 

Thì ra là vậy, cô cũng đã đoán trước là mọi chuyện sẽ chẳng hề dễ dàng. Vốn dĩ hắn là kẻ chẳng bao giờ chịu mở lòng với ai, lại thêm cái tôi quá lớn nên chắc chắn sẽ không muốn để lộ dáng vẻ yếu đuối của mình.

 

[Con thật sự không muốn gặp lại huấn luyện viên Han nữa. Con sẽ bỏ bơi nên sau này chú đừng liên lạc nữa, chú giữ gìn sức khỏe nhé.]

 

Ngay cả tin nhắn hắn gửi cho bố cô cũng tuyệt tình như thế. Suốt bao nhiêu năm qua luôn miệng nói huấn luyện viên Han là người thầy duy nhất, năm nào cũng đến nhà cô ở lại như con cái trong nhà, vậy mà đến lúc này lại vạch ra một ranh giới rõ ràng, thông báo chấm dứt mối quan hệ một cách phũ phàng đến vậy.

 

‘Hae Soo à… Hae Soo của bố. Không biết thằng bé có ăn uống đầy đủ không nữa.’

 

Dù bị cậu học trò mình hết lòng nuôi nấng từ chối thẳng thừng, nhưng bố cô vẫn như kẻ nặng tình, ngày đêm không thôi lo lắng cho Park Hae Soo. Gyeo Ul đã không kể cho bố nghe về lời đề nghị của bà Im Yoon Hee.

 

Cảm xúc thường làm hỏng việc. Bố cô vốn là người sống thiên về tình cảm, nếu ông biết cô đang đảm nhận ‘Dự án cải tà quy chính cho Park Hae Soo’, chắc chắn ông sẽ dồn hết tâm sức vào đó mất.

 

Khi ấy, người đứng giữa chịu trận và thấy phiền phức nhất chắc chắn là Gyeo Ul. Bố sẽ tra hỏi cô đủ thứ, từ việc hôm nay cô làm gì với hắn, vết thương của hắn thế nào, cho đến việc hắn ăn món gì.

 

Ư ư, chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt rồi.

 

Nhưng giờ không phải lúc lo chuyện của bố. Người ta nói đầu xuôi đuôi lọt, vậy mà khởi đầu thế này thì đúng là điềm báo cho một sự thất bại thảm hại rồi.

 

Cạch.

 

Đúng lúc đó, cánh cửa đang đóng chặt bỗng mở ra. Gì đây, hắn đổi ý rồi sao?

 

“Này, đúng rồi đấy! Cậu cũng thấy đuổi tôi đi thế này là quá đáng…”

“Đồ điên, cầm lấy cái balo này rồi biến đi.”

 

Gyeo Ul định nhanh chân lách người qua khe cửa để vào trong, nhưng thứ bay về phía cô lại là chiếc balo dày cộm. Vì cô không kịp đỡ nên chiếc balo cứ thế rơi bịch xuống đất.

 

Cạch. Cánh cửa lại đóng sầm lại, Gyeo Ul ôm lấy cái balo với khuôn mặt đầy ấm ức.

 

Đúng là cái đồ lấy oán báo ân.

 

Cô đã phải hì hục kéo cái tên đang ngất xỉu từ sảnh vào tận phòng ngủ, đắp chăn rồi còn chườm khăn ướt cho hắn. Ngay sau đó, cô đã gọi điện cho mẹ của Park Hae Soo.

 

‘Park Hae Soo đang ốm nặng lắm ạ. Cậu ấy sốt li bì, con sợ cứ thế này thì nguy mất.’

‘Nó lỳ lợm lắm nên không chết vì mấy cái bệnh đó đâu. Gyeo Ul đừng làm quá lên, cô sẽ cử người đến, lát nữa thấy người tới thì mở cửa cho họ là được.’

 

Cô rất muốn nói rằng ‘Người lỳ lợm không phải con trai cô mà chính là cô đấy ạ’, nhưng đứng trước chủ thuê của mình thì có gào thét cũng chẳng ích gì.

 

‘Sao con không nhân cơ hội này mà nắm lấy một chỗ dựa vững chắc nhỉ? Cô tự tin có thể giúp con chỉ việc chuyên tâm học hành mà không cần lo lắng về tiền bạc. Hãy tiến đến những vị trí cao hơn đi. Để còn báo hiếu cho bố mẹ nữa.’

 

Trước lời đề nghị của Im Yoon Hee, Gyeo Ul đã do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn quyết định đồng ý.

 

Suốt 18 năm qua, cô đã lớn lên trong cảnh nhìn bố mẹ chật vật vì tiền bạc. Giờ đây khi có người hứa giúp bố mẹ thảnh thơi hơn, lại còn bao trọn gói tiền học đại học, chẳng có lý do gì để cô từ chối.

 

Dù người phụ nữ đó có phần tàn nhẫn, nhưng nhìn cái cách bà trả nợ cho gia đình cô, cô tin bà là người nói được làm được. Tuy nhiên để chắc chắn, cô vẫn lén ghi âm lại những lời bà nói.

 

Tất nhiên, việc phải trông chừng một kẻ khó đoán như Park Hae Soo là cả một vấn đề, nhưng cô nghĩ với những thông tin ‘hóng hớt’ được từ bố bấy lâu nay, cô hoàn toàn có thể làm được.

 

Thế nhưng khi đứng nhìn Park Hae Soo nằm liệt giường vì ốm, trong lòng cô bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả. Trước đây hắn luôn xuất hiện với mái tóc được vuốt cao gọn gàng, tôn lên vẻ ngoài ưu tú, vậy mà giờ đây tóc hắn đã dài đến mức che lấp cả đôi mắt.

 

Cái tên vốn có cơ bắp săn chắc khiến ai đứng cạnh cũng thấy áp lực ấy, nay lại gầy đi trông thấy vì chắc hẳn bấy lâu nay không ăn uống gì.

 

Chính vì thế mà sống mũi và đường xương quai hàm của hắn trông càng sắc sảo và lạnh lùng hơn trước. Nhìn những vệt đỏ vì sốt hiện trên đôi gò má trắng sứ, lòng cô thấy nôn nao kỳ lạ.

 

Trong nhà chẳng có gì ăn nên cô đã tự đi mua bào ngư về sơ chế, rồi ngâm gạo nấu cháo ngay lập tức. Vậy mà không những không nhận được một lời cảm ơn, cô còn bị đuổi thẳng cổ thế này. Thật là tức chết mà.

 

Gyeo Ul quyết định trải đồ ra ngồi bệt luôn ở hành lang trước cửa căn hộ. Cô lôi đống sách bài tập trong balo ra.

 

Cứ giải xong một bài, cô lại đứng dậy nhấn chuông một cái rồi lại ngồi xuống. Coi như vừa học vừa tập thể dục cũng tốt, đúng là cái tính lạc quan bẩm sinh không lẫn đi đâu được. Cô còn mang trong mình cả sự hiếu thắng, muốn xem xem liệu giữa cô và hắn, ai sẽ là người thắng cuộc.

 

Nhấn đến lần thứ ba mươi, màn hình intercom bỗng sáng lên và một giọng nói trầm đục vang ra.

 

-Đừng bấm nữa.

“Tôi bấm vì sợ cậu chết rồi đấy chứ. Thời buổi này chết cô độc trong nhà đáng sợ lắm.”

 

Gyeo Ul nhìn vào màn hình intercom, cố tình nheo lông mày lại. Cô không quên đeo lên chiếc mặt nạ đầy vẻ lo lắng chân thành.

 

Thế nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng hắn rút luôn dây cắm intercom. Đã đoán trước được điều này, Gyeo Ul lẳng lặng cởi giày ra. Cứ mỗi khi giải xong một bài, cô lại dùng chiếc giày trên tay đá vào cửa mười cái. Cách này còn tiện và hay hơn nhấn chuông nhiều.

 

“Cậu không biến đi trước khi tôi gọi cảnh sát à? Đừng có làm phiền người khác nữa.”

 

Lần này giọng nói của Park Hae Soo vang lên ngay sát cánh cửa. Bình thường nếu là kẻ khác, chắc chắn hắn đã đeo tai nghe để mặc kệ, nhưng có vẻ vì không có tai nghe hoặc vì quá chướng tai gai mắt nên hắn mới liên tục buông lời xua đuổi.

 

Dù vậy cô cũng không thể nói câu ‘Ừ, chúc cậu sống tốt’ rồi rời đi được. Trông hắn rõ ràng là đang không ăn uống tử tế, sống cũng chẳng ra sao, nên cô không thể lùi bước.

 

“Nếu cảnh sát tới, tôi sẽ bảo tôi là kẻ bám đuôi Park Hae Soo. Khi đó bố tôi sẽ phải đến đồn cảnh sát với tư cách là người bảo hộ. Cậu sẽ được gặp lại huấn luyện viên Han mà cậu từng bám dính lấy đấy, đúng không? Ý kiến hay đấy chứ?”

 

Cô đoán được lý do vì sao Park Hae Soo không muốn gặp bố mình. Nếu nhìn thấy bố cô – người chắc chắn sẽ òa khóc nức nở ngay khi thấy hắn – thì bản thân hắn cũng sẽ nảy sinh muôn vàn suy nghĩ. Đối với Park Hae Soo, huấn luyện viên Han là người hiểu rõ cả cuộc đời bơi lội của hắn, nên chắc hẳn trong hắn vẫn còn chút vương vấn.

 

Mà thôi, dù không phải vậy đi chăng nữa, nhìn thái độ im lặng của hắn, cô biết mình đã đâm trúng tim đen của hắn một chút rồi.

 

“Hành lang này lạnh thật đấy. Ngủ ở đây chắc méo mồm mất thôi. Chưa đợi được Park Hae Soo chết cô độc thì chắc tôi đã chết rét ở đây trước rồi.”

“…Cái đồ này thật là.”

“Này, tôi cũng đói lắm rồi. Cho tôi ăn bát cháo vừa nấu xong rồi tôi sẽ về ngay. Hứa không làm phiền cậu nữa đâu.”

 

Cô đang nói chuyện với ai thế này? Nhân lúc không nghĩ ra gì để nói tiếp, cô hát luôn cả quốc ca, rồi lại hát cả bài ca truyền thống của trường trung học Unjeong mà Park Hae Soo sắp chuyển tới, cô cứ thế luyên thuyên không ngừng suốt mấy phút đồng hồ. Đến khi bắt đầu thấy mệt, cô buông một câu thở dài.

 

“Nếu cậu ghét cháo thì tôi nấu mì cho. Trong balo của tôi có cả mì tôm đây này.”

 

Cạch.

 

Ngay sau câu nói đó, cánh cửa chính mở ra. Khí thế của Park Hae Soo khi nhìn cô với đôi lông mày sắc lẹm như muốn xuyên thấu khiến cô thoáng rùng mình, nhưng cô không thể chùn bước.

 

“Mấy gói mì?”

“4 gói.”

 

Ánh mắt sắc sảo của hắn dán chặt vào những gói mì tôm đang lấp ló trong balo. Sau khi xác nhận cô không nói dối, Park Hae Soo mở rộng cửa hơn. Đó là tín hiệu cho phép cô vào nhà.

 

* * *

 

Hắn ăn mì như thể bị thần nhập. Vì bả vai bị thương nên đôi đũa trên tay hắn cứ lóng ngóng, nhưng hắn chẳng bận tâm, cứ thế ăn ngấu nghiến không ngừng.

 

“Cậu thích mì tôm thế này, sao bấy lâu nay lại không ăn?”

 

Han Gyeo Ul vừa bưng nồi không đi về phía bồn rửa bát vừa hỏi, và Hae Soo bắt đầu suy nghĩ về câu hỏi đó. Phải rồi, tại sao món ngon thế này mà trước giờ hắn lại không ăn nhỉ?

 

Câu trả lời rất đơn giản. Ở Hannam-dong, người ta coi loại thực phẩm này là rác rưởi. Để phù hợp với người anh trai hay đau ốm, mọi đồ ăn trong nhà đều là thực phẩm hữu cơ cao cấp nhất. Đến khi lớn hơn một chút, vì nghề nghiệp là vận động viên bơi lội nên hắn cũng tự nhiên không bao giờ đụng đến để giữ chế độ ăn uống.

 

‘Ngon đến thế sao?’

‘Vâng. Mì tôm ăn vào ban đêm là nhất đấy mẹ ạ.’

 

Thế nhưng thỉnh thoảng khi ngủ lại nhà huấn luyện viên Han, mùi mì tôm thơm nồng lại xộc vào mũi hắn. Nghe những tiếng trò chuyện râm ran của hai mẹ con ở phía nhà bếp, hắn thấy nơi đó thật giống một ngôi nhà có hơi người.

 

Có lẽ vì vậy chăng?

 

‘Vận động viên Park Hae Soo, sau khi giành được huy chương vàng Olympic, việc đầu tiên cậu muốn làm là gì?’

 

Trước câu hỏi của một phóng viên trước khi đi thi đấu Olympic, hắn đã lỡ thốt ra một câu nói ngớ ngẩn rằng mình muốn ăn mì tôm. Cuối cùng, sau khi giành được huy chương, hắn đã thực sự được ăn món mì do chính tay Han Gyeo Ul nấu đúng như tâm nguyện.

 

“Nghe bảo cậu sắp chuyển đến trường Unjeong đúng không?”

 

Đang mải suy nghĩ, Gyeo Ul bỗng lên tiếng khi đang cầm giỏ đồ giặt đặt trước cửa nhà vệ sinh lên. Nhìn hành động tự nhiên như những người giúp việc ở Hannam-dong của cô, hắn thấy thật không thể tin nổi.

 

“Không.”

“Ừ, chỉ tốt nghiệp cấp hai thôi cũng không tệ, nhưng chỉ còn chưa đầy một năm nữa là tốt nghiệp rồi, bỏ ngang thế không thấy phí sao?”

“Cậu là cái thá gì mà dám ra lệnh cho tôi? Phiền phức chết đi được.”

“Hôm nay tôi đến đây không phải với tư cách là con gái huấn luyện viên Han, mà là với tư cách bạn cùng lớp đấy nhé.”

“Cái gì?”

“Khụ khụ. Chào cậu. Mình là Han Gyeo Ul, học sinh lớp 12-1 trường Unjeong, nghe bảo có bạn học sinh mới chuyển trường đang bị ốm nên mình tới chăm sóc đây.”

 

Nhìn Han Gyeo Ul diễn kịch như thể lần đầu gặp mặt, hắn chỉ biết bật cười khan. Thế rồi, bên trong chiếc giỏ mà thân hình nhỏ bé của cô đang cố gắng bưng lên, hắn nhìn thấy chiếc quần lót nam màu đen mình vừa thay ra.

 

Cảm giác xấu hổ khiến gáy hắn đỏ bừng lên, nhưng lúc này hắn tự nhủ mình phải tỏ ra thật trơ trẽn trước ‘con điên’ này.

 

“Cậu định giặt cả quần lót cho tôi luôn đấy à?”

“Có gì mà không giặt được chứ? Tôi sẽ giặt thật sạch, ủi phẳng phiu cả quần lót lẫn tất cho cậu luôn. Thế nên mau khỏe lại để còn đi học với tôi đấy!”

 

Haa.

 

Đúng là đồ điên, lại còn thêm cả mặt dày nữa chứ.

 

Park Hae Soo đưa tay vuốt mặt, bực bội vò mái tóc đang che khuất đôi lông mày của mình.

 

* * *

 

Bước ra khỏi nhà giữa cái lạnh cắt da cắt thịt.

 

Nơi Gyeo Ul hướng đến chính là căn hộ của Park Hae Soo. Tính đến hôm nay cũng đã được khoảng một tháng kể từ ngày cô bắt đầu xách chiếc balo nặng trĩu sang ‘đi làm’ tại nhà hắn.

 

Vừa bước vào hành lang chung cư, cánh cửa đã hé mở như thể đã biết trước cô sẽ đến.

 

Cô chạm mặt Park Hae Soo vừa mới tắm xong, nhưng cả hai chẳng buồn chào hỏi mà ai nấy đều đi về vị trí của mình.

 

Park Hae Soo ngồi vào bàn ăn, còn Gyeo Ul đi nấu mì ngay lập tức. Hôm nay là món mì xương hầm. Nhớ đến lần trước khi cô nấu cho hắn nếm thử, cái tên tham ăn đó đã húp lấy húp để như đang giải rượu nên lần này cô lại mua về.

 

Park Hae Soo – kẻ vốn lúc nào cũng căng thẳng như dây đàn – thực chất lại là một người khá đơn giản. Chỉ cần nấu cho hắn món gì ngon là đôi mắt sắc sảo của hắn lại dịu xuống ngay. Mỗi lần như vậy, Gyeo Ul lại tranh thủ đưa ra những lời đề nghị ‘đắt giá’.

 

“Hôm nay cắt tóc đi nhé?”

“Không ra ngoài đâu.”

 

Cậu quý tử của chủ thuê – người đã tự giam lỏng mình trong căn hộ này hơn một tháng trời như một kẻ ẩn dật – lại tiếp tục đóng cửa với thế giới bên ngoài như thế.

 

Cô cứ ngỡ hắn sẽ trở thành một gã tồi tàn, bệ rạc, nhưng nhờ tính cách ưa sạch sẽ nên trông hắn không đến nỗi giống người vô gia cư cho lắm. Trái lại, vì bấy lâu nay không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời nên làn da hắn càng trắng sứ hơn, làm vẻ đẹp trai càng thêm nổi bật.

 

Thế nhưng mái tóc bù xù lại là một điểm trừ lớn trên khuôn mặt cực phẩm ấy. Mái tóc dài che khuất cả đôi mắt sắc lẹm chắc chắn sẽ làm thị lực của hắn kém đi. Cô nghĩ bằng mọi giá phải cắt tóc cho hắn trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc.

 

“Tôi vừa học trên YouTube đấy. Để tôi cắt cho.”

 

Gyeo Ul tự tin rút chiếc kéo cắt tóc ra. Thấy vậy, Park Hae Soo lấy chiếc điện thoại thông minh trong túi ra và chăm chú tìm kiếm thứ gì đó. Cái cách hắn bấm phím điện thoại trông chẳng khác nào một ông lão 70 tuổi.

 

Chẳng biết bố cô đã nuôi dạy hắn kiểu gì mà ngoài bơi lội ra hắn chẳng biết cái gì khác, Park Hae Soo hoàn toàn là một kẻ mù công nghệ.

 

Thật không thể tin nổi vào thời đại này vẫn còn một thiếu niên dùng điện thoại 2G. Đã vậy còn là thiếu gia nhà tài phiệt mà lại dùng cái điện thoại lỗi thời đến mức cả các cụ đồ ở làng Cheonghak-dong chắc cũng chẳng thèm dùng.

 

Dù biết hắn là hạng người luôn vạch ra ranh giới với tất cả những gì không liên quan đến sở thích của mình, nhưng thế này thì đúng là quá sức tưởng tượng.

 

Vì vậy, cô đã viết hẳn một bản báo cáo về sự cần thiết và tính ứng dụng của điện thoại thông minh đối với Park Hae Soo để gửi cho thư ký của bà Im Yoon Hee. Ngay lập tức, một chiếc điện thoại đời mới nhất đã được gửi đến tận tay hắn.

 

‘Ở nhà một mình không thấy chán à?’

‘Không hề.’

‘Xì, chắc chắn là chán rồi. Tèn ten! Quà đây! Trong này có đủ mọi cách để cậu tự tiêu khiển một mình đấy.’

 

Cô cài đặt sẵn các ứng dụng YouTube và Netflix rồi dạy cho cái tên đang thờ ơ kia cách để ‘giết thời gian’. Kẻ vốn dĩ suốt ngày chỉ biết nhìn lên trần nhà nên chắc chắn sẽ không bao giờ bị chứng cổ rùa, thì dạo gần đây đầu hắn đã bắt đầu cúi xuống đúng chuẩn một con người hiện đại.

 

“Cậu xem cái này chưa, video nhiều lượt xem nhất ấy? Cách cắt tóc nam?”

 

Sau một hồi lướt YouTube, Park Hae Soo với đôi mắt đỏ ngầu đưa điện thoại về phía cô. Nhìn đôi mắt mệt mỏi đó, cô có thể đoán được một ngày của hắn trôi qua thế nào.

 

Nhìn qua thuật toán gợi ý, có vẻ hắn đã luyện hết đống video vô bổ nhưng lại cực kỳ tốn thời gian rồi. Nhận thấy đây chính là thành quả của ‘cuộc sống nghiện kỹ thuật số’ mà cô đã đào tạo, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác tự hào kỳ lạ.

 

Phải rồi, Park Hae Soo. Cứ thế mà tìm tòi những thứ thú vị khác ngoài bơi lội đi nhé.

 

Gyeo Ul thầm nhủ trong lòng rồi gật đầu đắc ý. Vừa khua kéo trong không trung, cô đã bắt gặp ánh mắt đầy cảnh giác của Park Hae Soo đang nheo lại nhìn mình.

 

“Vào nhà vệ sinh đi. Nha?”

 

Vừa dỗ dành, Gyeo Ul vừa tóm chặt lấy gấu áo của Park Hae Soo. Ống tay chiếc áo phông dài hắn đang mặc bị cô kéo giãn ra. Hắn vẩy tay như đang xua đuổi côn trùng để thoát khỏi bàn tay cô.

 

“Đừng có bám lấy tôi, bẩn chết đi được.”

“Ai thèm bám lấy cậu chứ! Cậu quá đáng với người đến cắt tóc làm từ thiện cho người già quá nha. Thôi được rồi, từ mai cậu tự đi mà nấu mì nhé. Để xem mì nát bét như lần trước có ngon không.”

 

Trước lời của Gyeo Ul, đôi lông mày của Park Hae Soo cau lại đầy khó chịu. Hắn đang ngồi trên ghế bàn ăn, còn Gyeo Ul đứng đối diện, nhưng vì chiều cao chênh lệch quá nhiều nên tầm mắt của cô vừa vặn ngang với tầm mắt của kẻ đang ngồi. Park Hae Soo trầm ngâm suy nghĩ đến mức cơ hàm nổi rõ lên.

 

“Thế thì cắt đi.”

 

Cuối cùng, một giọng nói trầm thấp vang lên. Park Hae Soo đơn giản đã ‘bán mình’ vì bát mì tôm của Gyeo Ul.

 

“Đừng lo. Tôi sẽ cắt cho cậu thật đẹp.”

 

Gyeo Ul còn chưa dứt lời thì Park Hae Soo đã đứng dậy. Cô hì hục bê chiếc ghế bàn ăn đi về phía nhà vệ sinh.

 

Hắn tỏ vẻ phiền phức, dùng cánh tay không bị thương xách chiếc ghế đặt vào giữa nhà vệ sinh. Có vẻ như cánh tay bên kia cũng phải dùng lực nên đôi lông mày hắn nhíu lại đầy đau đớn.

 

“Tôi tự bê được mà…”

“Làm nhanh cho xong đi.”

 

Park Hae Soo nhắm mắt lại, cánh tay không bó bột buông thõng xuống. Dáng vẻ ngồi tựa lưng lười nhác trên ghế của hắn toát lên một sự cam chịu nào đó. Không, có lẽ là cả sự vô cảm, kiểu như cô muốn làm gì thì làm cũng chẳng sao.

 

Gyeo Ul cẩn thận cầm kéo cắt từ phần tóc sau gáy. Dù đã luyện tập trước nhưng thực tế lại khó hơn cô tưởng, khiến tay cô cứ run bần bật. Cảm thấy không ổn, cô định bụng sẽ cắt từ phần mái trông vướng víu nhất trước, nên đã vòng ra phía trước đứng cạnh Park Hae Soo.

 

Đứng ngẩn ngơ nhìn những đường nét gương mặt rõ ràng đến đáng sợ của hắn một lúc, cô mới vươn tay ra. Không biết do tay cô ngắn hay do cô không căn được góc độ, mà đứng một bên cắt thật sự rất khó khăn.

 

“Park Hae Soo. Dang chân ra một chút đi.”

 

Nghĩ rằng đứng đối diện sẽ dễ cắt hơn, cô dùng chân đá nhẹ vào chân hắn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.