————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 6
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Cứ ngỡ dư luận sẽ còn xôn xao vì vụ ‘bạo lực học đường của Park Hae Soo’ một thời gian dài, nhưng chỉ chưa đầy một ngày, các bài báo đã đồng loạt bị gỡ xuống. Hình ảnh nạn nhân bị đánh cho thừa sống thiếu chết cũng biến mất không dấu vết trên mọi diễn đàn, như thể có ai đó đã cố tình xóa sạch chúng. Giữa lúc ấy, một loạt bê bối ma túy của các ngôi sao liên tục nổ ra, tự nhiên thu hút sự chú ý của công chúng sang những tin đồn thị phi khác.
“Trời ạ, Hae Soo không thèm nghe máy của bố luôn… Thằng bé lần này biến mất kỹ quá.”
Gyeo Ul đang học trong phòng bỗng dỏng tai nghe tiếng bố nói vọng vào từ bên ngoài.
Ba tuần sau khi sự việc xảy ra, bố thu dọn đồ đạc từ Seoul trở về Unseong. Vẻ mặt thất thần của bố khi đó, trông cứ như vừa mất đi đứa con ruột thịt, khiến cô không tài nào quên được.
Gyeo Ul tạm dừng bài giảng online đang xem, gõ tên Park Hae Soo lên thanh tìm kiếm của các cổng thông tin điện tử. Lân la vào một diễn đàn ẩn danh, cô đọc được những cuộc bàn tán về hắn.
[Vụ bạo lực học đường của Park Hae Soo bị dìm xuống rồi à?]
[↳ Rion Motors là tập đoàn thế nào cơ chứ. Dùng tiền lấp liếm hết rồi. Mấy vụ ma túy nổ ra đúng lúc này trông cứ phải gọi là sởn gai ốc.]
[↳ Chủ thớt ơi che tên công ty đi. Tập đoàn Rion đang rà soát đấy.]
[↳ Dù thế thì sao lại có thể lấp liếm chuyện bạo lực học đường cơ chứ. Thời đại này rồi còn... Nghĩ mà bực.]
[↳ Mọi người không nghe tin vai của Park Hae Soo hỏng rồi à? Nghe nói dây thần kinh bị đứt luôn.]
[↳ Ừ, nghe bảo đám học sinh trường thể dục nhảy vào can ngăn thì bị đống sắt thép đè lên. Mà ở công trường thì đáng sợ thật đấy. Vận động viên bơi lội gì chứ, là đại ca giang hồ thì có? Nghe nói vốn dĩ tính nết của Park Hae Soo đã tệ có tiếng rồi.]
[↳ Nhưng nạn nhân cũng là vận động viên đấy. Chấn thương 16 tuần lận, chắc Rion chi tiền đậm để bịt miệng rồi chứ gì?]
[↳ Quan trọng hơn là vai của Park Hae Soo hỏng rồi, giới bơi lội sắp tới sẽ khát huy chương vàng lắm đây. Mất đi một vận động viên tài năng thật đáng tiếc.]
[↳ Cái loại đáng tống vào tù mà giành được huy chương vàng thì có gì tự hào. Không có cái hạng đó cũng chẳng sao. Trả lại huy chương đi. Nghĩ lại hồi đó mình cổ vũ cho nó mà thấy nhục giùm.]
Gyeo Ul lướt qua những dòng bình luận với cảm xúc lẫn lộn.
Bạo lực học đường là một tội ác đáng bị lên án. Và thành thật mà nói, cô không phải là không hình dung ra được cảnh Park Hae Soo nổi trận lôi đình. Bởi hơn ai hết, cô biết rõ cái tính khí ‘chó điên’ của hắn.
Làm sao cô có thể quên được cái ngày đầu tiên hắn đến nhà mình, đập phá đủ thứ đồ đạc cơ chứ. Đến cả quân đầu gấu cũng chẳng thể hung hăng hơn thế.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ cậu bé tưởng mình bị gia đình bỏ rơi khi ấy chỉ đang cố tỏ ra tồi tệ để thu hút sự chú ý mà thôi.
Bằng chứng là ngay khi nghe tin mẹ đến đón, Park Hae Soo đã chạy chân trần ra quỳ sụp xuống chân bà.
Lần cuối cùng hắn làm loạn là năm tám tuổi đó. Dù sau này hắn có hay nói tục chửi bậy hơn, nhưng kể từ ngày đó, cô chưa bao giờ thấy hắn đập phá hay đánh đập ai một cách bạo lực nữa.
Hơn nữa, Gyeo Ul đã tiếp xúc trực tiếp lẫn gián tiếp với Park Hae Soo hơn mười năm nên cô hiểu rõ tâm tính của hắn.
Hắn là kẻ cực kỳ ghét việc dây dưa với người khác.
Vì ghét và thấy phiền phức khi bị nhận ra, hắn đã từ chối những bản hợp đồng quảng cáo hàng tỷ won. Theo lời bố, hắn chẳng có lấy một người bạn thân mà chỉ vùi đầu vào bơi lội.
Suốt những năm cấp hai, cấp ba, một kẻ đến bạn cùng lớp là ai cũng chẳng hay biết như hắn lại đột nhiên gây ra bạo lực học đường? Không vì lý do gì? Xét theo tính cách khép kín của Park Hae Soo, điều này thật khó chấp nhận.
“Chuyện này là sao cơ chứ.”
Gyeo Ul day day thái dương, đưa tay che đi đôi mắt mỏi mệt.
“Hae Soo à! Ôi trời, Hae Soo của bố.”
“Ông này, sao lại uống nhiều rượu thế này.”
“Tại tôi thấy oan ức quá bà ạ. Hae Soo không phải đứa trẻ như thế. Bà cũng biết mà.”
“Đúng thế, thằng bé dù có hơi khó tính, nhạy cảm nhưng thực chất lại rất hiền lành và trọng tình nghĩa. Cứ nhìn cách nó đối xử với ông bao lâu nay là biết. Chúng ta đã nhìn nó lớn lên bao nhiêu năm rồi cơ chứ…”
Bên ngoài cửa, người bố đã ngà ngà say cùng người mẹ đang lắng nghe lời than vãn của chồng, cả hai cứ thế bùi ngùi nhắc về Park Hae Soo.
Có lẽ vì thời gian gắn bó quá dài nên bố cô lo lắng cho tương lai của Park Hae Soo còn hơn cả việc mình sắp thất nghiệp. Mẹ cô cũng chẳng khá hơn là bao.
Nghe những lời trò chuyện bên ngoài, Gyeo Ul tắt trình duyệt web và bật lại bài giảng online.
Dù cả nhà đang rối ren vì chuyện của Park Hae Soo, cô cũng không được để cuộc sống của mình bị xáo trộn. Kỳ nghỉ hè kết thúc là cô chính thức bước vào năm lớp 12. Trong khi bạn bè mải mê đi học thêm, luyện thi ở trung tâm, cô chỉ có thể dựa vào những bài giảng online giá rẻ.
Dù nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ Park Hae Soo mà gia đình cô mới có được cuộc sống đàng hoàng như hiện tại, nhưng mọi người đều đang nỗ lực hết mình để không phải quay lại những ngày tháng tồi tệ nhất.
Thế nhưng ngay lúc này, nghe bảo bố cô đã từ bỏ vị trí huấn luyện viên. Vì ông đã không ngần ngại lên tiếng bảo vệ Park Hae Soo nên bị dư luận chỉ trích dữ dội là bao che cho bạo lực học đường.
Vì vậy, Gyeo Ul cảm thấy mình phải tự kiếm tiền học phí đại học và sinh hoạt phí cho năm sau.
Cô cầm cây bút vừa đặt xuống lên. Thế giới rực rỡ và bất khả xâm phạm của Park Hae Soo đang lung lay, nhưng cô không thể uống rượu như bố, cũng chẳng thể khóc lóc như những người hâm mộ của hắn. Cô bé Gyeo Ul với tâm hồn đầy hoa hồng năm nào giờ đã trưởng thành thành một người vô cùng thực tế.
Rrrrrrr.
Đang mải tập trung, chiếc điện thoại bỗng rung lên. Định không nghe số lạ, nhưng cảm giác có điều gì đó khác thường nên cô nhấc máy.
“Alo.”
-Cô là Im Yoon Hee, mẹ của Park Hae Soo. Chúng ta gặp nhau một chút nhé?
Một cuộc điện thoại từ người mà cô hoàn toàn không ngờ tới.
* * *
Gyeo Ul nói với bố mẹ là đi thư viện, rồi cứ thế đeo balo bước đi. Dù bộ dạng áo hoodie khoác ngoài chiếc áo phông dài hơi luộm thuộm khiến cô có chút bận tâm, nhưng cô nghĩ mình cũng không cần phải quá giữ kẽ với người đã đột ngột gọi mình mà không báo trước.
Điểm hẹn là một quán cà phê khá lớn nằm hơi xa nhà. Đây là một trong số ít quán cà phê trong khu phố nên lúc nào cũng tấp nập khách, nhưng hôm nay bên trong chẳng có một bóng người, rèm cửa cũng được kéo xuống kín mít khiến cô nghi ngờ không biết quán có đang kinh doanh hay không.
King coong, vừa bước vào quán, thư ký Park trong bộ suit chỉnh tề đã tiến về phía Gyeo Ul.
“Tiểu thư Han Gyeo Ul, Giám đốc đang đợi cô ở bên trong.”
Vừa mở cửa căn phòng nhiều người ở trong cùng của quán, cô đã thấy một người phụ nữ đang ngồi uống cà phê ở giữa phòng. Nhìn qua là biết ngay đó chính là mẹ của Park Hae Soo, bà Im Yoon Hee.
Đây là lần đầu tiên cô được nhìn rõ khuôn mặt của bà ở khoảng cách gần như thế này. Vì trước đây cô chỉ đứng từ xa chứng kiến cảnh bà tát cậu con trai nhỏ của mình thôi.
Hóa ra Park Hae Soo thừa hưởng ngoại hình từ mẹ hắn.
Làn da trắng mịn màng khiến tuổi trung niên dường như không để lại dấu vết là điều đầu tiên đập vào mắt cô. Đôi mắt sâu thẳm giống mắt nai cùng sống mũi thẳng tắp và đường xương quai hàm y hệt như đúc từ một khuôn với Park Hae Soo.
“Chắc con bất ngờ vì cô đột ngột gọi đến đúng không?”
Im Yoon Hee đặt tách trà xuống, mỉm cười một cách vô cùng dịu dàng.
Theo lời bố, Park Hae Soo đang trải qua quãng thời gian khủng hoảng trầm trọng, nhưng mẹ của hắn trông lại bình thản như thể chẳng liên quan gì đến chuyện đó. Phải chăng với những người có thể dùng tiền giải quyết mọi việc, thì đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát?
“Dạ không ạ. Dù sao con cũng đang trên đường đến thư viện.”
“Nghe bảo con học hành chăm chỉ lắm. Là hạng nhất toàn trường nhỉ?”
“Dạ… Vâng.”
“Hae Soo trước đây có nói với cô đấy. Rằng con gái của huấn luyện viên Han học rất giỏi.”
Hắn còn nói cả những chuyện đó sao? Biết tính nết chẳng mấy quan tâm đến người khác của hắn, cô thật sự không thể tin nổi. Nghĩ rằng đó chỉ là lời khách sáo, Gyeo Ul giấu đi vẻ ngạc nhiên và nhấp một ngụm cacao nóng.
“Ừm. Giữ chân một học sinh lớp 12 bận rộn thì không phải phép lắm. Cô đi thẳng vào vấn đề nhé. Con đã nghe chuyện xảy ra với Hae Soo chưa?”
“…Dạ rồi ạ. Con nghe nói cậu ấy bị chỉ đích danh là kẻ bạo lực học đường và bị thương ở vai.”
“Phải, cái thằng ranh con đó đã gây ra chuyện tồi tệ như thế đấy.”
Gyeo Ul thoáng ngẩn người trước lời lẽ thô lỗ thốt ra từ miệng người phụ nữ vốn vẫn giữ tông giọng dịu dàng từ nãy đến giờ. Ngay sau đó, Im Yoon Hee lại nheo mắt cười rạng rỡ như cầu vồng, nhìn thẳng vào mắt cô.
“…Nhưng mà, thưa phu nhân.”
Nhìn nụ cười ngây thơ của người phụ nữ đó, chẳng hiểu sao trong lòng Gyeo Ul lại nảy sinh tâm lý phản kháng. Phải chăng vì hình ảnh người đàn bà tàn nhẫn liên tục tát vào mặt đứa trẻ Hae Soo khiến thằng bé lảo đảo lại hiện về? Dù đã tự nhủ sẽ không bao chữa, nhưng lời nói cứ thế tuôn ra.
“Vụ bạo lực học đường của Park Hae Soo ấy ạ. Có lẽ nào sự thật không phải như thế không ạ? Con nghĩ thay vì đi đánh ai đó, cậu ấy sẽ thích bơi thêm một vòng hồ nữa hơn… Hay là cô nên tìm hiểu kỹ hơn…”
“Con không hiểu rõ về Hae Soo rồi. Con trai cô đúng là loại người đó đấy. Một đứa trẻ nguy hiểm, hễ không vừa ý là động chân động tay ngay mà không cần suy nghĩ. Cô là mẹ nó, chẳng lẽ lại không biết tính nết của nó sao?”
Trước lời của Gyeo Ul, nụ cười trên gương mặt Im Yoon Hee vụt tắt, đôi lông mày mảnh dẻ nhướng lên đầy sắc sảo.
‘Tại tôi thấy oan ức quá bà ạ. Hae Soo không phải đứa trẻ như thế. Bà cũng biết mà.’
‘Đúng thế, thằng bé dù có hơi khó tính, nhạy cảm nhưng thực chất lại rất hiền lành và trọng tình nghĩa. Cứ nhìn cách nó đối xử với ông bao lâu nay là biết. Chúng ta đã nhìn nó lớn lên bao nhiêu năm rồi cơ chứ…’
Gyeo Ul chẳng hiểu vì sao lúc này lời của bố mẹ lại hiện lên trong đầu mình. Phải chăng bố mẹ cô – những người tin tưởng và muốn bảo vệ Park Hae Soo – mới là những kẻ khờ khạo? Hay là người mẹ này đang quá sức khách quan?
“Con xin lỗi vì đã nói những lời vượt quá phận sự ạ.”
Gyeo Ul nhanh chóng thay đổi thái độ. Suy cho cùng, người phụ nữ này là chủ thuê của bố cô, là người đã giúp đỡ gia đình cô. Đắc tội với bà ta chẳng mang lại lợi lộc gì.
“Không có gì đâu. Nó cũng cần có một nơi để nương tựa chứ. Nên cô muốn nhờ con một việc.”
“Dạ việc gì ạ…”
“Từ học kỳ này, Hae Soo nhà cô sẽ chuyển đến trường của Gyeo Ul. Tìm một nơi yên tĩnh thì cô thấy ở đây cũng được. Thấy Hae Soo bấy lâu nay cũng chẳng phàn nàn gì khi đi đi về về nơi này, chắc nó cũng thấy ưng ý.”
Park Hae Soo đang theo học tại một trường trung học thể dục thể thao ở Seoul. Việc một kẻ như hắn đột ngột chuyển đến một trường trung học bình thường ở thành phố nhỏ tỉnh lẻ như Unseong, lại còn đúng vào ngôi trường cô đang học, khiến Gyeo Ul bàng hoàng đến mức không biết nên phản ứng ra sao.
Như đã dự đoán được phản ứng này, Im Yoon Hee nhếch môi, hơi rướn người về phía trước. Rồi bất thình lình, bà đưa cho Gyeo Ul một mảnh giấy ghi địa chỉ.
“Đây là địa chỉ chỗ Hae Soo ở. Nghe bảo cũng không xa đây lắm.”
“…Dạ.”
“Cô muốn con hãy để mắt tới Hae Soo nhà cô một chút.”
“Con, con ạ?”
“Người duy nhất mà Hae Soo chịu mở lòng là huấn luyện viên Han. Nhưng giờ vì không bơi được nữa nên chắc nó đang buồn bực, đến cả huấn luyện viên Han nó cũng chẳng muốn gặp. Mà con là con gái của huấn luyện viên Han, nên hãy khuyên nhủ Hae Soo, giúp nó tốt nghiệp trường học một cách êm đẹp giúp cô nhé. Dù sao cùng lứa tuổi với nhau cũng dễ hiểu lòng nhau hơn người lớn mà.”
Vị phu nhân này dường như chẳng hiểu gì cả. Đến bố cô còn chẳng làm gì được thì cô làm sao mà làm nổi.
“Thưa phu nhân, con xin lỗi nhưng con với Park Hae Soo không thân thiết đâu ạ.”
Đây là lời thốt ra từ bản năng muốn tránh xa rắc rối, nhưng xét cho cùng thì đó cũng là sự thật. Thật khó để nói là thân thiết với một người mà mỗi năm chỉ gặp mặt có một tuần.
“Không thân mà lại cùng nhau ăn cơm, đi dạo, rồi còn chia nhau cả kem nữa à? Lại còn vào lúc đêm khuya nữa?”
Câu trả lời nhận lại khiến cô thực sự sững sờ. Sao bà lại biết chuyện xảy ra vào mùa hè năm ngoái? Chẳng lẽ bà thuê người theo dõi?
Ngay lúc này, lục lọi danh bạ điện thoại của Gyeo Ul cũng chẳng tìm thấy số của Park Hae Soo. Đến số điện thoại của nhau còn chẳng biết thì khuyên nhủ kiểu gì cơ chứ?
Vả lại, cái tên đó liệu có chịu nghe lời cô không?
Nghĩ đến cái tên như ‘chó điên’ ấy khiến cô thấy nhức đầu.
“Con không nói dối đâu, con thật sự không thân với Park Hae Soo…”
“Được rồi. Nếu không thân thì giờ phải trở nên thân thiết thôi. Đúng chứ?”
“Dạ?”
“Huấn luyện viên Han thất nghiệp rồi, nếu khoản trợ cấp từ phía cô cũng bị cắt đứt, thì lấy đâu ra tiền cho Gyeo Ul vào đại học và trang trải sinh hoạt phí đây? Chắc gia đình cũng chẳng có tiền tiết kiệm vì mải trả nợ rồi.”
“Nếu không được học bổng thì con sẽ đi làm thêm ạ.”
Dù cô mạnh dạn đáp trả, nhưng Im Yoon Hee chỉ khẽ bật cười rồi nhìn Gyeo Ul.
“Cô cứ tưởng con thông minh lắm, hóa ra chẳng hiểu sự đời gì cả. Đừng tưởng cứ vào được đại học là xong, nếu cứ đâm đầu vào làm thêm thì sẽ bỏ lỡ cả điểm số lẫn việc chuẩn bị xin việc, rồi cũng chỉ sống một cuộc đời tầm thường thôi. Con muốn trở thành luật sư mà đúng không? Trường luật đâu phải muốn vào là vào được. Con ngây thơ quá.”
“…”
“Sao con không nhân cơ hội này mà nắm lấy một chỗ dựa vững chắc nhỉ? Cô tự tin có thể giúp con chỉ việc chuyên tâm học hành mà không cần lo lắng về tiền bạc. Hãy tiến đến những vị trí cao hơn đi. Để còn báo hiếu cho bố mẹ nữa.”
Nếu có một con quỷ dùng những lời đường mật để cám dỗ con người, thì chắc hẳn chính là người phụ nữ này. Gyeo Ul cố gắng trấn tĩnh trái tim đang dao động dữ dội bằng cách nhấp thêm một ngụm cacao nóng, nhưng thức uống ngọt ngào ấy đã cạn đáy từ lâu.
💬 Bình luận (0)