Chương 5

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 5

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Ăn không?”

 

Có lẽ vì ánh mắt của Park Hae Soo lúc đó quá dữ dội, nên Gyeo Ul mới buông một câu mời lơi cho đúng phép lịch sự. Dù sao cô cũng biết thừa là có đưa thì hắn cũng chẳng thèm ăn.

 

“Đưa đũa đây.”

 

Thế nhưng phản ứng của Park Hae Soo lại khác hẳn mọi khi. Một kẻ vốn vì ăn kiêng mà chẳng thèm liếc nhìn mì tôm lấy một cái, vậy mà hôm nay hắn lại nhìn cô bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nếu không đưa đũa nhanh lên.

 

“Nè, ăn đi.”

 

Cuối cùng, Gyeo Ul đành phải nhường cả nồi mì còn chưa kịp nếm một miếng cho Park Hae Soo. Dù thấy hơi tiếc nhưng nhìn cảnh hắn ăn uống ngon lành trước mắt, cái bụng đói của cô bỗng chốc bị quên lãng.

 

Chỉ sau vài lần đưa đũa, Park Hae Soo đã đánh sạch nồi mì. Nhìn cái cách hắn ăn nhanh thoăn thoắt mà không để bắn một giọt nước dùng nào ra ngoài, cô thấy thật thần kỳ.

 

“Tôi định nấu thêm nữa, cậu ăn không?”

 

“Ừ.”

 

Park Hae Soo gật đầu, tu ừng ực ngụm nước lạnh như thể cô vừa hỏi một điều hiển nhiên. Khuôn mặt trắng sứ như chưa từng chạm nắng, đôi lông mày thanh tú trải dài, và đôi mắt sâu thẳm bên dưới trông thật sự rất đẹp.

 

Nghe bảo nhờ khuôn mặt cực phẩm đó mà sau khi kỳ Olympic kết thúc, hắn nhận được hơn 100 lời mời đóng quảng cáo.

 

Nhưng Park Hae Soo đều từ chối sạch, thậm chí còn dọa sẽ báo cảnh sát nếu cứ tiếp tục gọi điện làm phiền bằng những việc vớ vẩn đó. Có vẻ lời đồn trong giới rằng ngoài huấn luyện viên Han ra thì hắn nổi tiếng là kẻ có tính khí tồi tệ nhất ngành bơi lội cũng chẳng phải là ngoa.

 

“Ăn mấy gói?”

“Không biết.”

“Người ăn mà không biết thì sao tôi biết được?”

“Chưa ăn bao giờ nên không biết, cứ nấu đại đi.”

 

Chẳng lẽ nồi mì vừa rồi là nồi mì đầu tiên trong đời hắn sao? Hèn gì mỗi khi ăn một miếng, mắt hắn lại trợn ngược lên như vừa khám phá ra một chân trời mới. Nếu vậy thì mình phải nấu ngon hơn mới được.

 

Và thế là màn mukbang lại bắt đầu.

 

“Oa, cậu ăn khỏe thật đấy.”

 

Gyeo Ul cảm thán khi nhìn Park Hae Soo dọn sạch đống mì trong nháy mắt. Ăn món mì cay nồng như vậy mà khuôn mặt hắn vẫn mịn màng, không vương một giọt mồ hôi, chẳng ai có thể đoán được hắn vừa mới nạp vào người những gì.

 

Đúng là một chủng tộc kỳ lạ, càng nhìn càng thấy khó hiểu.

 

“Han Gyeo Ul, cậu ăn kém thật đấy. Người thì bé tẹo như hạt đậu mà cái dạ dày chắc cũng nhỏ như hạt đậu luôn hả.”

 

Nghe giọng điệu trêu chọc lộ liễu đó, đôi mắt Gyeo Ul nheo lại sắc lẹm. Park Hae Soo vốn cao xấp xỉ cô hồi nhỏ, nhưng mỗi năm xuống Unseong là hắn lại cao thêm cả gang tay. Đó là một tốc độ tăng trưởng khác hẳn với một người đã sớm dừng lại ở mức chiều cao khiêm tốn như cô. Vậy mà hắn còn dám lấy chuyện đó ra làm trò cười.

 

“Ở lớp tôi cũng thuộc hàng cao trung bình đấy nhá. Đâu có lùn đâu?”

“Chắc tại ở dưới quê nên tiêu chuẩn thấp chăng?”

“Ở đây không phải quê, là thành phố hẳn hoi nha.”

“Nhìn đâu cũng thấy quê mùa nên tôi có biết đâu. Chỗ như này mà cũng gọi là thành phố à.”

 

Park Hae Soo cố tình đâm chọc vào lòng tự ái của cô. Gyeo Ul thấy cơn giận tích tụ vì thói ngang ngược suốt mười năm qua của hắn đang sôi sùng sục trong lòng, nhưng cô vẫn cố kiềm chế.

 

Bởi vì nếu cô có lỡ lời đụng chạm đến vị thiếu gia đang nuôi sống cả gia đình mình này, thì chắc chắn rắc rối sẽ đổ đầu bố cô.

 

Dù có đi gặp sếp của bố chắc cô cũng không cần phải giữ kẽ đến mức này. Với những người đó, ít nhất cô còn biết họ sẽ hành động ra sao, còn Park Hae Soo thì cứ như một quả bóng bầu dục, chẳng biết sẽ nảy về hướng nào nên cực kỳ khó đối phó. Dù đã quen biết nhau hơn mười năm trời.

 

Cảm thấy nên tránh đi cho lành, cô nhanh chóng thu dọn nồi bát rồi đi thẳng ra cửa chính. Bụng đang no thế này mà đi ngủ ngay thì không ổn, cô định ra trước nhà đi dạo một lát.

 

Thế nhưng hắn đang tựa lưng vào ghế nãy giờ bỗng đứng phắt dậy, đi về phía cửa.

 

Trong nháy mắt, Park Hae Soo đã vươn tay nắm lấy tay nắm cửa trước cả Gyeo Ul. Đang định bước đi thì bị chặn lại, Gyeo Ul đứng khựng lại như một vật cản giữa Park Hae Soo và cánh cửa. Khoảng cách thu hẹp khiến mùi hương thanh mát trên cơ thể hắn xộc thẳng vào mũi cô.

 

“…”

“Không ra nhanh thì tránh đường.”

 

Hắn nhìn xuống Gyeo Ul, giọng nói đầy vẻ chướng mắt. Rõ ràng tôi là người đến trước, sao cậu cứ phải gây sự thế nhỉ?

 

“Cậu định đi đâu?”

“Quên tôi là vận động viên rồi à?”

“Định đi tập thể dục sao?”

“Coi như là vì tôi còn có lương tâm.”

 

Cũng phải, dù là vận động viên bơi lội có mức chuyển hóa cơ bản cao đến đâu, nhưng vừa tống vào bụng năm sáu gói mì mà đi ngủ ngay thì đúng là không ổn. Gyeo Ul lách người qua khe cửa mà Park Hae Soo đang giữ rồi bước ra ngoài trước.

 

Xuống khỏi cầu thang sắt bên cạnh ngôi nhà hai tầng, cô cảm nhận được tiếng bước chân của Park Hae Soo đang theo sau mình.

 

Ngay cả khi đã ra khỏi cổng và đi bộ dọc theo con đường ven biển, bóng dáng của Park Hae Soo vẫn cứ lẵng đẽo bám theo. Thấy không thoải mái, cô ngoảnh lại hỏi.

 

“Không chạy à?”

“Ăn xong chạy ngay là đau bụng đấy.”

 

À, hóa ra Park Hae Soo cũng là con người. Nhìn thể hình của hắn, cứ ngỡ hắn là một cỗ máy năng lượng có thể chạy băng băng mà không biết đau đớn là gì, nghe hắn than vãn vậy khiến cô bất giác bật cười.

 

“Công chúa xấu xí đi bộ cũng ‘quý tộc’ ghê nhỉ. Đi thế này chắc đến sáng mới xong quá?”

 

Lại là cái giọng điệu đáng ghét chê cô đi chậm. Gyeo Ul lườm hắn một cái, nhưng Park Hae Soo vẫn thản nhiên sải những bước chân dài đầy kiêu trọng vượt lên phía trước. Gyeo Ul thở dài thườn thượt, lạch bạch chạy theo sau như một chú chó nhỏ. Ánh mắt cô không ngừng dán chặt vào bóng lưng của hắn.

 

Park Hae Soo mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần tập, nhưng giữa khung cảnh đêm tối, trông hắn vẫn như đang tỏa ra hào quang rạng rỡ.

 

Rào, rào. Tiếng sóng vỗ vào bãi cát vang vọng. Park Hae Soo, người đang đi trước khoảng ba bước, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía biển. Sống mũi thẳng tắp và đường xương quai hàm sắc sảo như được vẽ bằng bút lông hiện rõ trong tầm mắt cô.

 

Chỉ là thong dong đút tay túi quần, xỏ dép lê đi lững thững thôi mà cô đã hiểu vì sao các nhãn hàng lại khao khát hắn đến thế.

 

‘Lần này Hae Soo cao hơn mét chín rồi đấy. Sải tay tận mét chín mươi bảy! Dung tích phổi 8 lít, nghe bảo đang tập luyện nên lượng mỡ cơ thể chỉ còn 9% thôi. Thằng bé này sinh ra là để bơi lội mà!’

 

Những thông tin mà bố tự hào kể về Park Hae Soo cứ văng vẳng bên tai cô.

 

Hình như bố chưa bao giờ tự hào về cô con gái học giỏi của mình đến mức đó. Mỗi khi nhắc đến Park Hae Soo, mắt bố lại lấp lánh như người đang mơ về những giấc mơ dang dở của chính mình.

 

Mà cũng đúng thôi, không chỉ có bố, mà sau kỳ Olympic vừa rồi, cứ bật tivi lên là lại thấy tin tức về huy chương vàng Park Hae Soo.

 

Sống một cuộc đời như vậy sẽ có cảm giác thế nào nhỉ?

 

Có tài năng thiên bẩm, được làm công việc mình yêu thích, và nhận được sự ủng hộ của cả quốc gia. Đã vậy còn sinh ra trong gia đình giàu có, tương lai rộng mở phía trước.

 

“Này, Park Hae Soo.”

 

Có lẽ vì hôm nay là một ngày kỳ lạ, khi cả hai cùng chia nhau nồi mì rồi lại đi dạo đêm cùng nhau, nên Gyeo Ul bỗng muốn hỏi hắn điều mà cô luôn thắc mắc.

 

“Gì?”

 

Hắn xoay hẳn người lại nhìn Gyeo Ul, hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô.

 

“Ước mơ của cậu là gì?”

“Hỏi mấy thứ đó làm gì?”

 

Một câu hỏi đường đột nhận lại một câu trả lời lạnh lùng. Thừa biết tính nết của hắn thì đến đây nên thôi, nhưng cô cảm thấy nếu không phải lúc này thì chắc sẽ chẳng bao giờ hỏi được nữa, nên cô vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện.

 

“Thì cậu đã giành được huy chương vàng Olympic, lại còn lập kỷ lục thế giới nữa. Tôi chỉ thắc mắc liệu cậu còn ước mơ nào cao hơn thế không thôi.”

“Ước mơ gì mà nghe sến súa vậy.”

 

Từ khi còn học tiểu học cho đến lúc sắp thành người lớn, cả hai đã cùng nhau trải qua những giai đoạn trưởng thành quan trọng. Dù mỗi năm chỉ gặp nhau khoảng một tuần, nhưng lần nào Park Hae Soo rời khỏi Unseong, lòng cô cũng thấy nôn nao kỳ lạ.

 

Gyeo Ul vẫn luôn đứng yên tại chỗ, trong khi hắn đã tiến xa đến nhường kia, điều đó khiến cô vừa thấy ngưỡng mộ vừa thấy có chút ghen tỵ. Giống như chiều cao không thể đuổi kịp, cuộc đời của cả hai dường như cũng khác biệt như thế, có lẽ vì vậy mà trong cô luôn nhen nhóm một sự mặc cảm kỳ lạ.

 

“Lần nào cậu đến tôi cũng nhường giường cho cậu, hôm nay còn nấu mì cho cậu nữa. Thế nên trả lời đi xem nào.”

 

Gyeo Ul ngang nhiên hỏi lại lần nữa. Một cơn gió biển thổi qua làm rối mái tóc của Park Hae Soo. Chàng trai im lặng nhìn cô một hồi lâu rồi mới mở lời.

 

“Tôi bơi không phải để lấy huy chương. Có lấy được hay không cũng chẳng quan trọng.”

“Cậu nói thật đấy à? Lúc lấy được huy chương cậu đã khoe khoang lắm mà. Không phải sao?”

“Đồ ngốc, cậu không phân biệt được đâu là đùa à?”

“Vậy thì là gì? Nếu không quan tâm đến huy chương thì tại sao cậu lại bơi?”

“Để sống.”

 

Câu trả lời quá đỗi bất ngờ. Vẻ mặt trẻ con, đắc thắng khi đeo chiếc huy chương vào cổ Gyeo Ul để khoe khoang đã hoàn toàn biến mất.

 

Bơi để sống sao? Trước câu trả lời nằm ngoài dự liệu, cô không giấu nổi vẻ bàng hoàng, lắp bắp hỏi lại.

 

“Cậu nói sao cơ?”

“Mỗi khi bơi, tôi thấy mình dễ thở hơn một chút.”

 

Cô cứ ngỡ bơi lội là phải nín thở cơ chứ. Nhưng bất chợt, hình ảnh Park Hae Soo vươn mình mạnh mẽ, phá vỡ mặt nước để lao về phía trước hiện lên trong tâm trí cô, khiến cô dần thấu hiểu.

 

“Coi như trả xong tiền mì rồi nhé. Từ sau đừng có hỏi mấy thứ phiền phức này nữa. Trả lời xong thấy nổi hết cả da gà.”

 

Hắn cộc lốc nói xong rồi lại quay lưng bước tiếp.

 

Ánh mắt Gyeo Ul vẫn dán chặt vào bóng lưng của Park Hae Soo. Nhìn hắn bước đi, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, nhưng vì còn quá trẻ nên cô cũng chẳng rõ đó là gì.

 

Cô ngưỡng mộ Park Hae Soo vì hắn đã sớm tìm thấy điều mình yêu thích đến mức thấy dễ thở, và khoảnh khắc đó, cậu trai đang sải bước trên con đường rải đầy hoa hồng ấy trông thật sự rất ngầu.

 

Cái thái độ không màng đến huy chương mà chỉ cần được bơi ấy, trái lại, còn gây ấn tượng mạnh mẽ hơn với cô.

 

Trên đường về, chúng tôi mua kem ăn rồi trở về nhà. Sau khi đánh răng, cả hai ai về phòng nấy đi ngủ. Sáng hôm sau, chúng tôi bắt đầu ngày mới bằng món ăn bồi bổ mà mẹ đã nấu. Một tuần lễ mùa hè không có gì quá đặc biệt trôi qua, Park Hae Soo lại đeo huy chương lên cổ và trở về Seoul như mọi khi.

 

Năm tháng cứ thế trôi đi cho đến năm cuối cùng của thời thiếu niên. Tháng Giêng năm mười chín tuổi, khi hoa trà nở rộ và những bông tuyết bắt đầu rơi.

 

Park Hae Soo, vị khách vốn chỉ đến vào mùa hè, nay đã trở lại Unseong.

 

-Tin tức chấn động: Vận động viên Park Hae Soo, người từng gây nên cơn sốt huy chương vàng Olympic, vừa bị chỉ đích danh là kẻ bạo lực học đường. Do hành vi hành hung đơn phương của Park Hae Soo, một bạn cùng lớp đã bị trọng thương phải điều trị 16 tuần, trong khi ngăn cản vụ việc, Park Hae Soo cũng đã gặp phải chấn thương nghiêm trọng ở vai…

 

Vào cái mùa mà cả thế giới đang đóng băng ấy, hắn đã trở lại trong một bộ dạng thảm hại vô cùng.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.