————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 10
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Để tôi dẫn đường cho cậu.”
Thầy Hiệu trưởng vô cùng cung kính với anh trai của Park Hae Soo, người trẻ tuổi hơn ông ta rất nhiều. Tầm mắt Gyeo Ul hạ xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn. Dù đã nghe chuyện Park Hae Soo có anh trai, nhưng đây là lần đầu tiên cô biết anh ấy bị tật ở chân.
Anh trai của Park Hae Soo, người đàn ông tên Park Jae Won, mặc một chiếc áo len phối ngoài sơ mi cùng quần tây màu xanh navy trông vô cùng nhã nhặn.
“Một lần nữa xin cảm ơn cậu vì đã dành thời gian quý báu để ghé thăm ạ.”
Dù các đường nét trên khuôn mặt rất giống Park Hae Soo, nhưng đôi mắt híp lại như cầu vồng sau cặp kính cùng giọng nói trầm ấm lại tạo nên sự khác biệt rất lớn.
Có vẻ là một người có tính cách dịu dàng, khi một giáo viên hỏi có muốn uống cà phê không, anh xua tay bảo rằng mọi người bận rộn như vậy thì không cần phiền phức thế đâu.
“Ôi trời, chúng tôi mới là người phải cảm ơn chứ, vận động viên Park Hae Soo chuyển đến một ngôi trường cấp ba nhỏ bé thế này thật là vinh hạnh cho chúng tôi quá! Hahaha.”
Có thể thấy thầy Hiệu trưởng đang cố tình lờ đi vụ bê bối mà Park Hae Soo đã gây ra. Cũng phải, ngoài danh hiệu vận động viên giành huy chương vàng Olympic, Park Hae Soo còn mang danh hiệu là con trai thứ hai của tập đoàn Rion.
Dáng vẻ khúm núm của thầy Hiệu trưởng cho thấy rõ rệt rằng, dù hắn không thể làm vận động viên được nữa thì hắn vẫn là một thiếu gia nhà tài phiệt mà họ chẳng thể đắc tội.
“Em Hae Soo cùng vào trò chuyện một lát thì sao nhỉ?”
Tầm mắt thầy Hiệu trưởng hướng về phía Park Hae Soo đang đứng tựa lưng vào cửa văn phòng. Một tay không bị thương đút vào túi quần, nhìn qua là biết ngay hắn chẳng hề mặn mà gì với buổi gặp mặt này.
Trong hắn toát ra vẻ nguy hiểm, như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ quay lại trạng thái tự giam lỏng ngay lập tức. Nhìn thế này, hắn đúng là một tên nhạy cảm và mong manh như cá mặt trăng vậy.
“Hình như Hae Soo muốn đi tham quan trường một chút trước khi vào học rồi, không biết có phiền mọi người không ạ?”
“À tất nhiên là được chứ! Chà, để xem ai nên dẫn em ấy đi tham quan đây…”
Trước lời của Park Jae Won, thầy Hiệu trưởng nhanh chóng đưa mắt nhìn các giáo viên khác. Có vẻ ông ta đang tìm người để hộ tống Park Hae Soo.
Thầy chủ nhiệm bất ngờ tiến lại gần như muốn che chắn cho Gyeo Ul, khẽ ra hiệu bằng miệng bảo cô hạ tay xuống.
“Đứng dậy nhanh đi.”
Chẳng biết thầy đang tính toán gì, lúc nãy thì bắt giơ tay giờ lại bảo đứng dậy. Gyeo Ul lẳng lặng đứng dậy theo lời thầy rồi đứng cạnh ông.
“Học sinh đứng nhất toàn trường, niềm tự hào của trường chúng ta! Để em Han Gyeo Ul hộ tống thì cậu thấy thế nào ạ?”
“Thầy Kim nghĩ đúng đấy. Em này đang đứng top đầu bảng xếp hạng toàn quốc đấy ạ! Vận động viên Park Hae Soo chắc chắn sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ trong việc học hành từ em ấy. Hahaha.”
Các thầy ơi, Park Hae Soo không có học hành gì đâu. Ở nhà toàn xem YouTube với phim thây ma để giết thời gian thôi. Xin lỗi các thầy nhưng chính em là người đã đào tạo cậu ta thành ra như thế đấy.
…Cô rất muốn nói như vậy, nhưng trước những ánh mắt đầy kỳ vọng, cô chẳng thể thốt nên lời.
“Đúng vậy nhỉ? Để bạn cùng lứa giới thiệu có khi lại hay hơn. Vậy tôi có thể nhờ em hộ tống Hae Soo nhà tôi một chút được không?”
Đúng là anh em có khác, nhưng cách nói chuyện của Park Jae Won nghe êm tai như rót mật vào lòng vậy. Hoàn toàn trái ngược với cái tên Park Hae Soo thô lỗ, lúc nào cũng chỉ biết nói mấy câu cụt lủn khiến người nghe lộn ruột.
“Dạ, vâng ạ.”
Trước câu trả lời dõng dạc của Gyeo Ul, đôi lông mày đậm và dài của Park Hae Soo nhướng lên như cánh hải âu. Cô vừa xoa nắn cánh tay đang mỏi nhừ vừa bước về phía cửa văn phòng.
“Chào cậu. Chào mừng cậu đã chuyển trường đến đây. Để tôi dẫn cậu đi tham quan trường nhé, đi thôi.”
Dù nghe còn sượng hơn cả tiếng người máy, nhưng trước ánh mắt của người lớn, Gyeo Ul vẫn phải diễn tròn vai một học sinh giỏi giang và thân thiện. Cô bước ra khỏi văn phòng, để lại sau lưng khuôn mặt đầy vẻ tự hào của thầy chủ nhiệm.
Park Hae Soo, kẻ nãy giờ vẫn đứng sừng sững như một cánh cửa, bắt đầu sải bước đi song song với Gyeo Ul.
“Đúng là Park Hae Soo rồi kìa! Park Hae Soo đấy.”
“Cạo đầu rồi sao? Mà sao cạo trọc như lính thế kia mà vẫn đẹp trai vậy trời?”
“Này, đừng có nhìn vào mắt cậu ta. Cậu không biết chuyện của Park Hae Soo à. Nghe bảo tính nết tồi tệ lắm. Bạo lực học đường, bạo lực học đường đấy.”
“Ừ, nghe bảo đánh người ta thừa sống thiếu chết. Chắc bị ép chuyển trường rồi. Nổi hết cả da gà.”
Vì vẫn chưa đến giờ vào lớp nên hành lang đông nghịt học sinh. Đám con gái thì phần lớn là trầm trồ khen ngợi ngoại hình của Park Hae Soo, còn đám con trai thì tỏ vẻ thù địch với tên học sinh mới chuyển trường định đến thay đổi hệ sinh thái ở đây. Thế nhưng hễ chạm mắt với hắn là đứa nào đứa nấy đều lủi thủi nhường đường.
“Park Hae Soo.”
Gyeo Ul dừng bước rồi ngước nhìn Park Hae Soo. Nãy cô không để ý kỹ, hóa ra hắn đang mặc đồng phục.
Phía trên chiếc sơ mi trắng là chiếc áo len gile màu xám cùng chiếc cà vạt đỏ có vân kẻ chéo. Áo khoác và quần đều là màu xanh navy đậm, trông sạch sẽ tinh tươm đúng chất đồ mới mua.
Bình thường cô toàn thấy Park Hae Soo trong bộ đồ tập hoặc đồ bơi lộ cả bắp tay, giờ thấy hắn ăn mặc chỉnh tề thế này trông cứ như một người hoàn toàn khác. Lần trước thì đóng phim quân nhân, lần này lại chuyển sang đóng phim thanh xuân vườn trường rồi.
“Gọi tôi lại rồi sao cứ đứng nhìn chằm chằm thế.”
Trước lời của hắn, Gyeo Ul hơi ngượng ngùng, cô liếc mắt về phía cầu thang dẫn lên sân thượng.
“Khụ khụ. Lên kia đi. Ở đây không phải chỗ để nói chuyện.”
Xung quanh có quá nhiều ánh mắt tò mò. Cô cần một nơi thoải mái để nói chuyện. Cứ ở đây chắc cô phải dắt theo cả đoàn học sinh đi tham quan trường mất.
“Mấy đứa làm cái gì đấy! Không chuẩn bị vào học à? Vào lớp hết đi!”
Đúng lúc đó, thầy thể dục đi ngang qua hành lang và dẹp loạn đám đông.
“Hai đứa kia là sao?”
“Thầy Hiệu trưởng bảo em dẫn bạn mới Park Hae Soo đi tham quan trường ạ.”
Dù là thầy thể dục vốn luôn miệng nhắc nhở nam nữ không được đi gần nhau, nhưng khi nhận ra sự hiện diện của Park Hae Soo, thầy cũng ngoan ngoãn gật đầu. Đúng là cái tên đi đâu cũng được hưởng đặc quyền ‘thông hành’ mà.
Nhân lúc không gian đã yên tĩnh, cô kéo Park Hae Soo lên sân thượng. Dù đã là tháng Ba nhưng vì vẫn còn cuối đông nên trời rất lạnh. Bản tin thời tiết liên tục đưa tin về đợt rét đậm và tuyết rơi dày đặc bất thường.
Trên sân thượng, cô giẫm lên lớp tuyết trắng tinh chưa có dấu chân người, phát ra những tiếng sột soạt. Park Hae Soo lẳng lặng theo sau. Gyeo Ul chống tay lên lan can nhìn xuống sân trường, rồi ngước nhìn Park Hae Soo đang đứng cạnh mình.
“Chuyện này là sao đây?”
Việc Park Hae Soo thoát khỏi cảnh tự giam lỏng trong căn hộ là điều cô vô cùng hoan nghênh. Thế nhưng cái tên đã khiến bố cô phiền lòng, lại còn chẳng thèm nghe máy của cô, bỗng nhiên lù lù xuất hiện ở trường khiến cô vừa thấy vui mừng, vừa thấy bực mình không hiểu cậu ta đang tính làm cái quái gì.
“Tôi đã bảo là đời tôi tôi tự lo được mà, chứ tôi đâu có bảo là tôi sẽ thối rữa trong bốn bức tường đâu.”
“Chẳng phải cậu bảo tôi đừng tìm cậu nữa sao?”
“Tôi bảo cậu đừng tìm tôi, chứ tôi có bảo là tôi không đến tìm cậu đâu. Bảo là đứng nhất toàn trường mà khả năng đọc hiểu ngôn từ của cậu chỉ có thế thôi à?”
Chà chà. Cứ tưởng hắn đang bị nhốt trong phòng với tâm trạng ủ rũ như kẻ bại trận, hóa ra khí thế của hắn vẫn còn sung mãn lắm. Nhìn mái tóc ngắn cũn cỡn như quả gai của Park Hae Soo một lát, cô lại dời mắt xuống dưới. Bờ vai và cánh tay của hắn đã không còn bó bột nữa.
“Mà cơ thể cậu ổn rồi chứ?”
Cô nghe bảo phải bó bột ít nhất 6 tháng nữa cơ mà, sao lại tháo ra sớm thế này không biết. Vì tò mò và lo lắng, cô đưa tay lên xoa nhẹ vào cánh tay vạm vỡ của hắn.
“To gan thật đấy, dám chạm vào người tôi cơ à.”
“Chạm một tí thì mòn người cậu chắc? Giữa chúng ta với nhau thì kiểm tra xem cậu có ổn không cũng là chuyện bình thường mà.”
“Giữa chúng ta là gì cơ?”
“Cậu quên mình đã ăn cùng nhau bao nhiêu bát cơm dưới một mái nhà rồi à? Đã quên luôn đống đồ ăn ngon lành mẹ tôi nấu cho cậu rồi sao?”
“Cái đứa mà mỗi lần tôi đến nhà đều tỏ vẻ chướng mắt như thấy khách không mời mà giờ trơ trẽn ghê nhỉ. Bỏ cái mặt đang dí sát lại đây ra đi.”
Park Hae Soo nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, dùng một ngón tay đẩy trán Gyeo Ul ra. Cái đầu bị đẩy lui chỉ bằng một ngón tay khiến cô thấy thật nhục nhã.
Thế nhưng Gyeo Ul lại bất giác bật cười. Suốt mấy tuần qua khi không gặp được Park Hae Soo, cô đã không tài nào ngủ ngon được. Phần vì sợ thỏa thuận với bà Im Yoon Hee sẽ tan thành mây khói, phần vì nỗi phiền muộn của bố ngày một sâu sắc. Tất nhiên, trong lòng cô cũng có một chút xíu lo lắng cho cái tên đang sống như kẻ ẩn dật kia.
Thế mà giờ đây Park Hae Soo lại tự dưng xuất hiện ở trường thế này. Thật chẳng còn điều gì đáng mừng hơn nữa.
“Cười cái gì mà cười. Sữa bắn đầy lên áo bẩn hết rồi kìa.”
“Thì lúc nãy uống bị đổ, làm sao?”
“Giờ này mà vẫn còn đi đứng kiểu gì để đổ vỡ đấy?”
“Vâng. Vì tôi không phải là thiếu gia được giáo dục kỹ lưỡng về quy tắc ăn uống đến tận xương tủy như cậu. Hì hì.”
Thấy đôi môi của cô cứ tủm tỉm cười không dứt, hắn nhìn cô như nhìn một đứa dở người. Mặc kệ hắn, Gyeo Ul nhìn xuống sân trường phủ đầy tuyết, thích thú vươn vai một cái thật dài. Cô thấy những ngày tháng vất vả đi đi về về giữa trời đông giá rét để đến căn hộ của hắn trong kỳ nghỉ hè cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.
“Park Hae Soo à, chúng ta hãy cùng nhau đi học thật chăm chỉ cho đến khi tốt nghiệp nhé!”
Gyeo Ul vừa nói vừa gom mái tóc đang xõa tung lại rồi buộc thật chặt. Cô ngước nhìn Park Hae Soo đang đứng bên cạnh. Cơn gió lạnh buốt giá của ngày hôm nay bỗng chốc trở nên thật mát mẻ. Có lẽ là do cảm giác một bài toán khó vừa được giải đáp, và cô đang bước sang một giai đoạn mới chăng.
“Này.”
Park Hae Soo nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô bỗng dời mắt đi chỗ khác và lên tiếng. Sau đó hắn liên tục đằng hắng, rồi lại im lặng một hồi lâu.
“Gì thế. Sao cứ ấp úng mãi vậy?”
“Thì, cái đó… Sao cậu lại nghĩ là tôi bị oan? Cậu cũng biết tính nết tôi chó má thế nào rồi còn gì.”
Hắn nới lỏng chiếc cà vạt vốn đang được thắt ngay ngắn sát cổ ra như thể thấy ngột ngạt. Trên khuôn mặt đang chờ đợi câu trả lời của Park Hae Soo thoáng hiện lên một biểu cảm mà bấy lâu nay cô chưa từng thấy.
Là sự lo lắng chăng? Dù nghe có vẻ vô lý nhưng đúng là như vậy. Park Hae Soo sau khi đưa ra câu hỏi thì đang tỏ ra vô cùng lo lắng.
“Ừm. Cậu không nhớ năm mười một tuổi sao. Lúc có con bướm đêm to bằng nắm tay bay vào nhà tôi, cậu đã làm gì? Chẳng phải cậu đã chạy đến chỗ tôi nhờ tôi bắt giúp à. Cậu còn dặn tôi là chỉ được bắt thôi chứ không được giết, rồi phải thả nó ra ngoài nữa.”
“…Thì sao?”
“Một đứa đến con côn trùng còn không nỡ đánh chết thì sao có thể đánh người được chứ. Với lại, cậu không nhớ mùa hè năm kia, năm kia nữa à? Có con chó hoang ở ngõ bị thương mà cậu hớt hải chạy đến tìm tôi. Nhìn thấy chân nó chảy có tí tẹo máu thôi mà cậu đã cuống cuồng giục tôi phải đưa nó đi bệnh viện ngay lập tức còn gì. Một người như vậy thì sao mà đánh người ta được.”
“…”
“Đã thế một kẻ chỉ biết đến bơi lội như cậu mà đột nhiên lại gây ra bạo lực học đường á? Con chó hoang cậu cứu năm đó mà nghe thấy chắc cũng phải vỗ tay cười vào mặt cậu đấy. Thế nên những kẻ đã làm cậu ra nông nỗi này, cứ kệ mẹ chúng đi. Cứ rủa cho chúng chết quách đi cho rảnh nợ. Không thì đi mà trả thù.”
Thấy Gyeo Ul bắt chước cái giọng điệu hay chửi bậy của mình để nói những lời thô lỗ, biểu cảm của Park Hae Soo thay đổi trong tích tắc. Trông hắn có vẻ phấn chấn một cách kỳ lạ, bỗng nhiên hắn đưa tay lên đặt lên đỉnh đầu Gyeo Ul.
“Phải. Cứ kệ mẹ chúng nó đi.”
Có vẻ như việc thấy một đứa vốn chẳng bao giờ chửi thề như Gyeo Ul lại nói ra những lời đó khiến hắn thấy buồn cười, hắn nhếch môi lặp lại lời cô như một con vẹt. Những bông tuyết nhỏ rơi xuống đôi hàng mi dài và đậm của Park Hae Soo rồi tan biến.
Bàn tay nóng hổi khác thường của người đàn ông ấy vẫn cứ đặt trên đầu Gyeo Ul mãi không chịu rời đi. Nó ấm áp chẳng khác nào một lò sưởi vậy.
💬 Bình luận (0)