Chương 4

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 4

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Thời gian của Gyeo Ul cũng đều đặn trôi đi. Thấm thoát, cô đã là nữ sinh lớp 11 đang trải qua kỳ nghỉ hè của mình. Vừa mua xong mấy cuốn sách bài tập từ hiệu sách trở về, nhìn khung cảnh trong nhà thay đổi, cô biết ngay là Park Hae Soo sắp đến.

 

Mỗi năm một lần. Lý do chính thức để Park Hae Soo ghé thăm nơi này là vì giải bơi lội thường niên được tổ chức tại thành phố Unseong, và hắn luôn dùng nhà của Gyeo Ul làm chỗ nghỉ ngơi trong vài ngày.

 

Dấu hiệu Park Hae Soo sắp đến hiện khắp nơi trong nhà. Chiếc tủ lạnh vốn trống không nay đã đầy ắp các loại thực phẩm, sàn nhà được lau chùi bóng loáng, và đống dụng cụ thể thao trong kho cũng được mang ra phòng khách bày biện như một phòng tập gym thu nhỏ.

 

Chiếc điều hòa vốn bị tắt ngấm vì sợ tốn điện nay được bật hết công suất 24/24, còn trên giường của Gyeo Ul là bộ chăn gối mới tinh, êm ái dành cho Park Hae Soo.

 

Sắp phải nhường phòng, Gyeo Ul ôm chiếc gối vào lòng và nghĩ về Park Hae Soo.

 

‘Huy chương vàng Olympic! Đó là vận động viên Park Hae Soo, người đã viết nên lịch sử ở tuổi mười tám! Oa! Thật đáng tự hào!’

 

Tháng trước, trận đấu của Park Hae Soo mà biên tập viên đã tường thuật đến khàn cả cổ đã trở thành một thước phim ghi danh vào lịch sử thể thao.

 

Park Hae Soo xuất hiện như một ngôi sao chổi ở nội dung bơi tự do 200m, đánh bại các cường quốc bơi lội và mang về tấm huy chương vàng Olympic danh giá.

 

Và người đã phát hiện ra tài năng, nuôi dưỡng Park Hae Soo trở thành vận động viên như ngày hôm nay chính là bố của Gyeo Ul – một huấn luyện viên bơi lội.

 

Từ khi còn là một cậu nhóc cho đến khi chạm tới đỉnh cao ở tuổi mười tám, Park Hae Soo luôn ở bên cạnh bố cô còn nhiều hơn cả con ruột. Trải qua những năm tháng dài đằng đẵng bên cạnh họ, Gyeo Ul đưa tay vuốt khuôn mặt mệt mỏi rồi lên tiếng.

 

“Mẹ ơi, Park Hae Soo ở nhà mình không thấy bất tiện ạ? Giờ cậu ta giành huy chương vàng rồi, chẳng phải nên ở mấy chỗ như khách sạn sao?”

 

Bình thường cô là một đứa con gái ngoan ngoãn, lạc quan, nhưng cứ đến mùa thi đấu khi Park Hae Soo đến nhà là cô lại trở nên nhạy cảm. Hơn nữa, đây là thời điểm cô cần tập trung cao độ cho việc học trước khi bước vào năm cuối cấp, việc phải nhường phòng trong vài ngày khiến Gyeo Ul thấy vô cùng bất tiện.

 

Vả lại, Park Hae Soo là ai chứ? Chẳng phải trong mười năm qua, hắn là kẻ luôn tìm mọi cách để bắt nạt cô một cách kiên trì và không hề thay đổi đó sao?

 

Hồi nhỏ, hễ thấy cô cầm cây kem Melona trên tay là hắn lại chực chờ cướp mất. Mỗi khi cô định ra ngoài chơi với bạn, hắn lại túm lấy mái tóc đuôi ngựa buộc cao của cô để ngăn cản.

 

Hắn còn hay nhìn chằm chằm vào cô rồi chê cô xấu xí như cơm bữa. Lúc cô bật bài giảng online để học bài, hắn lại xông thẳng vào căn phòng kho nơi cô đang ở tạm, gắt gỏng bảo cô tắt đi vì ồn ào. Thậm chí khi cô đang đeo tai nghe để tập trung, hắn còn sai bảo cô như người hầu, bắt cô đi làm nước ép trái cây cho hắn.

 

Ha. Lúc đó nếu không phải đi làm nước ép cho tên đó thì điểm toán của mình chắc đã tăng thêm được 5 điểm rồi.

 

Gyeo Ul vốn tưởng thế giới này chỉ toàn hoa hồng, nhưng nhờ có sự hiện diện của Park Hae Soo mà cô đã học được rằng đời không như là mơ. Sự tồn tại của kẻ bề trên và kẻ bề dưới là chân lý của chủ nghĩa tư bản, và xét theo khía cạnh đó, Park Hae Soo chính là ‘kẻ bề trên’ đầy quyền lực trong ngôi nhà này.

 

Dù thấy ghét cái cách hắn khiến bố mẹ mình phải khép nép, nhưng cô cũng không thể ghét bỏ hoàn toàn vì hắn chính là ân nhân của gia đình cô.

 

Khi gia đình cô suýt mất trắng cả số tiền tích góp lẫn tiền đặt cọc nhà vì bị người cậu lừa đảo, chính gia đình Park Hae Soo đã ra tay giúp đỡ.

 

Hóa ra bố của Park Hae Soo là một nghị sĩ quốc hội nổi tiếng, còn mẹ hắn là giám đốc điều hành của hãng xe hơi Rion – một bối cảnh gia đình vô cùng hiển hách.

 

Tám tuổi. Kể từ thời điểm đó, gia đình Gyeo Ul đã khởi sắc nhờ có Park Hae Soo. Nợ nần được trả hết, người bố vốn phải bôn ba khắp nơi tìm việc cũng đã ổn định cuộc sống, thế là quá đủ rồi.

 

Cũng có vài lần cô và Park Hae Soo rơi vào tình cảnh khó xử, đó là vào khoảng thời gian cô mới bắt đầu dậy thì. Park Hae Soo vốn bảo hai ngày nữa mới đến, nhưng không biết tâm tính thay đổi thế nào mà lại đùng đùng bắt xe của tài xế xông thẳng đến nhà Gyeo Ul.

 

Đúng lúc cô đang phơi đồ lót trên giá thì hai người chạm mắt nhau.

 

Vì quá xấu hổ, cô đã tiện tay ném thẳng chiếc điều khiển từ xa vào đầu hắn. Bị ném trúng, Park Hae Soo dọa rằng mình bị chấn thương sọ não nên sẽ bắt Gyeo Ul phục vụ như nô lệ trong vài ngày.

 

Nhưng rồi sau đó, chính Park Hae Soo lại đi tập bơi đến tận khuya mới về. Có tình cờ chạm mặt thì hắn cũng chỉ thở dài, và cô cũng đáp lại y hệt. Đó là một tuần lễ ngượng ngùng đến phát điên.

 

Và năm sau đó. Gyeo Ul lại tạo thêm một ‘lịch sử đen tối’ khác vì Park Hae Soo.

 

‘Đúng là cái đồ hậu đậu, cứ tỏ vẻ thông minh cho lắm vào.’

 

Lúc cô chuẩn bị đi học, Park Hae Soo đột nhiên cởi chiếc áo khoác hoodie đang mặc ra rồi quấn quanh eo cô. Cô còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì khi kiểm tra phía sau, cô đã hiểu ra lý do.

 

Gyeo Ul có kỳ kinh nguyệt đầu tiên muộn hơn bạn bè, và trớ trêu thay, chính Park Hae Soo lại là người phát hiện ra và báo cho cô biết. Lúc đó cô xấu hổ đến mức tưởng như hồn bay phách lạc.

 

Vì đã cùng nhau trải qua quá trình trưởng thành như thế, nên Gyeo Ul chẳng mấy mặn mà với việc Park Hae Soo ghé thăm, cô bĩu môi lẩm bẩm.

 

“Sao cứ phải ở nhà mình cơ chứ! Ngôi sao Olympic thì phải đến chỗ nào xứng tầm ngôi sao chứ ta.”

“Thằng bé cứ giành được huy chương nào là lại mang đến nhà mình để hết, thì làm sao mà chịu ra khách sạn ở?”

 

Người mẹ đang đeo găng tay trắng, cẩn thận lau chùi chiếc huy chương lên tiếng. Đúng như lời bà nói, trong ngăn kéo ở phòng khách có cả một nắm huy chương mà Park Hae Soo đã giành được từ khi còn nhỏ. Mỗi lần nhìn thấy chúng, Gyeo Ul lại thấy chạnh lòng một cách kỳ lạ.

 

Bởi vì trong khi vô số bằng khen của một học sinh giỏi như Gyeo Ul bị xếp xó trong góc nhà, thì đống huy chương và cúp của Park Hae Soo lại được trưng bày một cách đầy tự hào, còn hơn cả đồ của con ruột.

 

Tại sao một thiếu gia nhà giàu ở Seoul lại cứ thích mang huy chương về cái nhà chật chội này của mình cơ chứ? Dù thắc mắc nhưng cô chưa bao giờ dám hỏi thẳng.

 

Cảm thấy ấm ức trong lòng, Gyeo Ul giật lấy chiếc huy chương từ tay mẹ rồi thô bạo lật qua lật lại. Mẹ cô nhìn theo với vẻ mặt đầy lo lắng, chỉ sợ cô làm rơi hay làm xước nó.

 

“Mẹ cũng lo chuyện để nam sinh ở chung khi có con gái lớn trong nhà như con, nhưng biết sao được. Hae Soo đâu phải người ngoài.”

 

Phải rồi, không phải người ngoài. Là đứa con mà bố đã sinh ra bằng cả niềm đam mê bơi lội mà.

 

Không chỉ có bố, mà Park Hae Soo cũng dành cho bố cô một tình cảm đặc biệt.

 

‘Con không cần gì hết. Chỉ cần huấn luyện viên Han là đủ rồi.’

 

Nghe nói khi thành tích bơi lội thăng tiến vượt bậc, Park Hae Soo không chỉ được cử đi tập huấn tại Úc mà còn được Liên đoàn hỗ trợ các huấn luyện viên nổi tiếng thế giới, nhưng hắn đều từ chối hết. Một tên nhóc kỳ lạ, dù có thể tận hưởng rất nhiều thứ nhưng lại tuyệt giao và ngăn cách với tất cả những gì không quen thuộc.

 

Tít tít tít tít. Cạch.

 

Đúng lúc đó. Cánh cửa chính cũ kỹ rỉ sét mở ra, một chàng trai mang theo vầng hào quang rạng rỡ bước vào. Trong lúc hắn cởi giày, những ký ức về quá khứ của đối phương bỗng chốc lướt qua tâm trí cô như một thước phim.

 

Cậu bé tám tuổi vốn cao xấp xỉ Gyeo Ul, cứ mỗi năm qua đi tầm mắt lại cao dần lên, cho đến giờ đã cao hơn cô hẳn một cái đầu.

 

Giờ đây, Park Hae Soo đã lớn đến mức cô phải ngửa cổ mới nhìn rõ mặt. Vừa bước vào nhà người khác, hắn đã nằm vật xuống sofa như thể đang lặn xuống nước.

 

Đó có phải là cơ thể người không vậy? Có đúng là cùng chủng tộc với mình không?

 

Nhìn chiều dài cơ thể của Park Hae Soo không nằm gọn nổi trên ghế sofa, cô bất giác bật cười khan. Bờ vai rộng thênh thang, vòng eo săn chắc và những khối cơ bắp căng như dây cung hằn rõ sau lớp áo phông.

 

Park Hae Soo nằm vật ra nhìn lên trần nhà rồi buông một tiếng thở dài.

 

“Ha, về đến nhà rồi.”

 

Dù đang ở nhà người khác, nhưng trông hắn còn thoải mái hơn cả khi ở nhà mình.

 

Khép hờ đôi mắt to tròn như mắt nai, Park Hae Soo đưa cánh tay lên che lấy khuôn mặt trắng sứ. Khi hắn dùng tay che mắt để tránh ánh sáng, chiếc áo phông bị kéo ngược lên, để lộ những múi cơ bụng rắn chắc vốn được che giấu.

 

Bất ngờ chứng kiến cảnh tượng đó, Gyeo Ul vô thức làm rơi chiếc huy chương đang cầm trên tay.

 

Chiếc huy chương lăn long lóc, chạm vào chân ghế sofa rồi dừng lại trước mặt Park Hae Soo. Đôi hàng mi dài như cánh quạt khẽ mở ra, ánh mắt hắn giao nhau với Gyeo Ul đang đứng đó.

 

“Này.”

 

Đúng như dự đoán. Một ánh nhìn sắc lẹm cùng giọng nói trầm ấm vang lên. Biết thừa hắn lại sắp sửa cằn nhằn điều gì, Gyeo Ul vội vàng bước tới nhặt chiếc huy chương lên.

 

Ngay khoảnh khắc cô định cất nó vào ngăn kéo đang mở, Park Hae Soo – kẻ vốn đang nằm lười nhác – bỗng đứng bật dậy trước mặt Gyeo Ul.

 

Hắn cao đến mức cô phải ngửa cổ lên nhìn. Trong lúc cô còn đang chớp mắt ngơ ngác không biết hắn định làm gì, Park Hae Soo bất ngờ cầm lấy chiếc huy chương rồi đeo vào cổ Gyeo Ul.

 

Hắn dùng bàn tay thon dài, trắng trẻo vén lọn tóc của cô ra để chỉnh lại dây huy chương cho ngay ngắn.

 

“Thấy sao, đỉnh không?”

 

Tên đó đút hai tay vào túi quần, hơi cúi người về phía trước nhìn Gyeo Ul như đang thưởng thức tác phẩm của mình. Đôi mắt hắn lấp lánh sự mong chờ, như thể đang khát khao một lời khen ngợi.

 

“Trả lời đi chứ. Đây là lần đầu cậu được đeo thứ này đúng không? À không, chắc còn chưa bao giờ được nhìn thấy ấy chứ. Ngầu lòi nhỉ? Có muốn tôi ký tên cho không? Hay chụp ảnh nhé?”

 

Nhìn Park Hae Soo đang lôi chiếc điện thoại 2G chất lượng kém ra, Gyeo Ul tháo chiếc huy chương ra rồi ấn vào tay hắn.

 

“Chỉ thấy nặng thôi.”

 

Nếu bảo không ngầu thì đúng là nói dối.

 

Thiên tài bơi lội Olympic khi rẽ nước trông có lộn nhào mấy vòng thì vẫn cứ là cực phẩm. Thế nhưng, Gyeo Ul chẳng đời nào muốn cho hắn nghe câu trả lời mà hắn mong muốn.

 

“Ôi trời, Hae Soo của dì chắc chưa ăn gì đúng không? Dì có ướp sườn đây rồi, chờ một lát nhé!”

 

Nhận ra vẻ mặt của Park Hae Soo đang dần biến sắc, mẹ cô vội vàng đi về phía bàn ăn, và Gyeo Ul cũng theo sau để phụ giúp chuẩn bị bữa tối.

 

* * *

 

“Con ăn xong rồi ạ.”

“Công chúa của mẹ sao lại để thừa nhiều thế này?”

“Tại lúc nãy con ăn vặt thôi ạ. Con vào phòng học đây!”

 

Sau bữa tối với Park Hae Soo, Gyeo Ul đi vào căn phòng kho cạnh nhà bếp.

 

Bố mẹ đã bảo cô dùng phòng ngủ chính trong lúc Hae Soo ở đây nhưng cô đã từ chối và chọn căn phòng đầy đồ đạc này. Thà cô chịu thiệt thòi một chút còn hơn là phải nhìn bố mẹ phải ngủ ở phòng khách hay phòng kho.

 

Trong căn phòng kho đã được dọn dẹp sạch sẽ, cô mở chiếc bàn xếp ra và bắt đầu nghe bài giảng online. Kỳ nghỉ hè năm lớp 11 là thời điểm cô cần tập trung vào môn Toán – môn học luôn kéo điểm của cô xuống.

 

Chỉ còn hơn một năm nữa là đến kỳ thi đại học, Gyeo Ul đang dồn hết tâm sức vào việc học. Giữa lúc cô đang nghiến răng tập trung thì một tiếng gõ cửa vang lên, mẹ cô ló đầu vào.

 

“Bố mẹ đi viếng đám tang một lát nhé.”

“Ai mất thế mẹ?”

“Là một người tiền bối đại học của bố, người mà lần trước mẹ bảo đang điều trị ung thư ấy.”

“À…”

“Mẹ thấy phòng Hae Soo tắt đèn rồi, chắc thằng bé ngủ rồi đấy. Gyeo Ul cũng đừng quá sức, học xong thì ngủ sớm đi nhé.”

“Vâng, mẹ đừng lo.”

 

Sau khi bố mẹ đi, Gyeo Ul làm thêm một đề thi thử nữa. Chỉ đến khi nhận được số điểm hài lòng, cô mới vươn vai thư giãn, đúng lúc đó cái bụng bỗng reo vang biểu tình.

 

Mở cửa bước ra ngoài, chỉ có ánh đèn bếp đang bật ở chế độ mờ ảo.

 

“Dù là nhà mình nhưng mà cứ thấy áp lực thế nào ấy.”

 

Cô rón rén bước đi, liếc nhìn về phía phòng của Park Hae Soo. Thấy không gian tĩnh lặng đúng như lời mẹ nói, có vẻ hắn đã ngủ rồi.

 

Cô đi tới bếp ga, bật lửa rồi đặt nồi nước lên. Sợ có mùi, cô bật cả máy lọc không khí rồi xé gói gia vị mì tôm. Sau khi đổ hết lớp bột đỏ au vào, cô thả mì vào và nhẹ nhàng khuấy. Cái bụng cứ liên tục reo lên như đang giục giã cô mau chóng dọn mì ra.

 

“Xong rồi.”

 

Xác nhận sợi mì đã chín dai vừa tới, cô bưng nồi đi về phía bàn ăn. Ngay khoảnh khắc cô mở nắp nồi, hơi nóng bốc lên nghi ngút cùng hương vị mì thơm ngon, cô vừa cầm đũa gắp một miếng lớn định đưa lên miệng...

 

Gyeo Ul nhận ra có một bóng đen đang bao trùm lên đầu mình. Ngước mắt lên, cô thấy một khuôn mặt tuấn tú rạng ngời dù vừa mới ngủ dậy, đang nhìn xoáy xuống cô như muốn nuốt chửng lấy mình.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.