Edit: Quillpetal
Chỉ là một ngôi làng trên núi yên bình sống lặng lẽ, quân đội đã xông vào vào mùa đông cách đây 15 năm.
Những người lính mặc quân phục màu xanh đậm, đội mũ quân, đốt cháy từng nhà, giết hại không thương tiếc trẻ con lẫn người lớn. Đó là hành động tàn ác đến mức ngay cả bọn cướp cũng không làm.
Phía đông là cơn giận, phía tây là dục vọng, phía nam là hận thù, và phía bắc là sự cam chịu.
Họ đã cắm “hạch tâm của lời nguyền” ở bốn cửa ngõ của ngôi làng, biến nơi đây thành ngôi làng bị nguyền rủa.
Những người dân bị lời nguyền ám dần tan chảy và biến mất, còn thời gian của những kẻ sống sót thì dừng lại.
Không, liệu có thể gọi đây là “sống” được không.
Có lẽ ngay khoảnh khắc bị pháp thuật lời nguyền xâm chiếm, tất cả họ đã chết từ lâu.
Vậy thì những thứ đang di chuyển ở đây là gì.
Gọi chúng là ma quỷ có lẽ còn hợp hơn.
Nơi đây là ngôi làng bị nguyền rủa.
Nghĩa địa của những linh hồn còn sống.
***
“Hừ……”
Linh mục Roskayen khép cuốn nhật ký lại và thở dài thườn thượt.
Dù bìa sách được bọc bằng da dê chất lượng kém nên khá thô ráp và nặng nề, nhưng với ông, nhật ký là thứ ghi lại hiện tại để gửi về quá khứ, chứ không phải để xem lại quá khứ trong hiện tại, nên chẳng thành vấn đề.
Roskayen chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, cất cuốn nhật ký vào giá sách. Ở đó đã có mười lăm cuốn nhật ký được xếp ngay ngắn.
‘15 năm rồi sao…….’
Ông là linh mục trông coi nhà thờ nằm ở phía tây ngôi làng, nhưng ông không phải là người của Chúa. Nhà thờ không tổ chức thánh lễ, linh mục không truyền giảng lời Chúa.
Dẫu vậy, ông vẫn mặc áo choàng linh mục đen và đội mũ pháp đen, chỉ vì một lý do duy nhất: ông từng là linh mục của ngôi làng này.
Sự chán ghét dành cho bản thân – việc giữ lấy vỏ bọc linh mục không phải để hoàn thành sứ mệnh của Chúa, mà chỉ để bảo vệ chính mình – đã bị ông buông bỏ từ lâu.
Roskayen nhìn vào tấm gương treo trên tường. Trong ngôi làng thời gian đã ngừng trôi, chỉ có khuôn mặt ông già nua một cách thảm hại. Mỗi lần nhìn đều thấy xa lạ. Đôi mắt từng đen như bầu trời đêm giờ đục ngầu, ánh sáng đã biến mất.
Da dẻ thô ráp cứng nhắc như vỏ cây, khuôn mặt già nua đến mức tìm chỗ không có nếp nhăn còn khó hơn. Roskayen lặng lẽ đưa tay vuốt ve khuôn mặt mình, thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
“Linh mục Roskayen.”
Nghe giọng nói của chàng hiệp sĩ trẻ gọi mình, Roskayen chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra. Ông chỉnh lại y phục, khẽ nắm rồi buông sợi dây chuyền vàng trong lòng áo.
“Tôi ra ngay đây. Chờ chút nhé, Erzan.”
May mắn thay, dù mắt đã mờ nhưng chân vẫn còn sức. Ông nghĩ vậy rồi tiến đến mở cửa.
Mái tóc vàng sáng như ánh nắng – thứ không hợp với ngôi làng đầy rẫy pháp thuật lời nguyền u ám này. Đôi mắt xanh trong veo như có thể thanh tẩy mọi thứ dơ bẩn, chàng trai đứng đó.
Mới gặp nhau có hai ngày, vậy mà Erzan chào hỏi ông một cách tự nhiên như thể chẳng có gì lạ lẫm. Roskayen chợt cảm thấy khóe miệng mình giãn ra.
Quả nhiên, những người đang sống thực sự tỏa sáng đến vậy. Với chàng trai tỏa sáng như mặt trời dù chỉ đứng một mình, Roskayen quyết định không còn dùng kính ngữ nữa.
“Erzan. Lần này có chuyện gì vậy?”
“Tôi có chuyện muốn hỏi.”
Nói xong, Erzan khẽ nghiêng người sang trái. Mắt Roskayen mở to.
Ở vị trí Erzan vừa nhường, Sabina với mái tóc đen buông xõa đang đứng đó.
“Cô…… cô cũng đến rồi à.”
“Tôi là Sabina Eydana Konbayazen. Hôm qua tôi chưa kịp chào hỏi ngài.”
Nghe đến cái tên Konbayazen, lông mày Roskayen khẽ nhíu lại.
Khoảnh khắc biểu cảm của linh mục Roskayen – người vốn khó đoán – bị rối loạn, Erzan nhận ra một cảm giác khó chịu rất lạ.
“Cô và Bá tước Konbayazen có quan hệ gì?”
Câu hỏi ngay sau lời tự giới thiệu nghe chẳng hợp lẽ thường chút nào. Nhưng Sabina thiếu kiến thức thông thường nên không nhận ra. Cô cũng không nhận thấy sự sắc lạnh kỳ lạ trong giọng nói, vì cô đã quá quen với sự thù địch và nỗi sợ hãi từ người khác.
‘Cha đã dặn không được nói là cha con…….’
Trước khi đến ngôi làng này, Sabina làm theo chỉ thị của Bá tước Konbayazen.
“Tôi đang được gia tộc Konbayazen cưu mang.”
“Cưu mang…… vậy sao.”
Roskayen gật đầu tỏ vẻ hiểu, rồi dẫn hai người vào phòng.
Erzan đứng sát sau lưng Sabina. Để đề phòng linh mục Roskayen có hành động thất lễ với cô, anh căng thẳng theo dõi. Khi Sabina giới thiệu tên, dù chỉ trong khoảnh khắc, linh mục Roskayen đã lộ vẻ không thoải mái. Erzan để ý điều đó.
‘Khi cô Sabina đến ngôi làng này theo đề nghị của Bá tước Konbayazen, người ra đón là linh mục Roskayen.’
Việc đưa một tiểu thư được gia tộc bá tước bảo trợ đến đây dưỡng bệnh, tất nhiên phải liên lạc trước với người có uy tín trong làng để sắp xếp. Có thể gia tộc đã trực tiếp cử người liên hệ với linh mục ở đây.
Vậy nên có mối liên hệ giữa linh mục Roskayen và Bá tước Konbayazen cũng không phải chuyện lạ. Vấn đề là mối liên hệ đó có thể không chỉ đơn thuần là công việc hay quen biết thông thường. Dù không có bằng chứng, nhưng Erzan cứ có cảm giác như vậy.
‘Lúc tôi một mình đến, ngài ấy chia bánh, tìm quần áo và còn nói chuyện thân mật, nhưng thái độ lại có phần lạnh nhạt. Chính xác là lần đầu gặp và ngay bây giờ. Trùng hợp thay, cả hai lần đều có cô Sabina ở bên.’
Có lẽ linh mục Roskayen mang mối ân oán gì đó với Bá tước Konbayazen, nên khi có Sabina ở đây, ông lại tỏ thái độ không tốt.
“Linh mục Roskayen, tiểu thư Sabina có chuyện muốn hỏi ngài.”
“Ơ, Erzan. Sao lại đột ngột thế……”
“Cô ấy muốn hỏi điều gì ạ?”
Khác với Sabina đang bối rối, Roskayen hỏi một cách bình thản. Trái ngược với thái độ miễn cưỡng vừa nãy, giọng điệu nhẹ nhàng khiến Erzan chớp mắt.
“Ừm, trong làng này có bao nhiêu người sống ạ?”
“Chỉ có thế thôi sao?”
Trước câu hỏi của Roskayen, Sabina lại im lặng. Thực ra điều cô muốn hỏi không phải số dân trong làng.
Sabina khẽ quay lại nhìn Erzan phía sau. Hiểu ý, Erzan cúi chào cô rồi lùi ra xa.
Để Sabina và Roskayen có thể nói chuyện thoải mái, anh lui về khoảng cách không nghe thấy tiếng nói chuyện.
Cuối cùng cũng nhẹ nhõm phần nào, Sabina tiến lại gần Roskayen và hỏi nhỏ.
“Thực ra điều tôi muốn hỏi không phải là điều đó.”
“Là gì vậy?”
“Lúc đến làng, tôi không thấy ai khác cả. Nhưng đêm qua tôi đã gặp một đứa trẻ……”
“Đứa trẻ?”
“Nó đã khóc ở cái ao phía trước. Nó bảo mẹ rơi xuống ao, cầu cứu tôi, rồi đột nhiên biến mất.”
“…….”
Mắt linh mục Roskayen híp lại. Có vẻ ông đoán được điều gì đó.
“Tôi không thấy có ai rơi xuống ao cả.”
Như một hiện thân của cái chết cướp đi sinh mạng, Sabina có thể cảm nhận được dấu vết sinh khí. Cái ao ấy đã bị nhuộm đen bởi cái chết từ rất lâu. Ít nhất hơn chục năm không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại, dấu vết rõ ràng.
Vậy nên chuyện “mẹ rơi xuống ao” có lẽ chỉ là ác mộng của đứa trẻ. Hoặc có lẽ nó đã mất mẹ, rơi vào trạng thái hoang mang, tưởng rằng phải cứu mẹ. Nếu vậy thì phải có ai đó chăm sóc để đứa trẻ không ra ao vào nửa đêm mới được.
“Người cô gặp chỉ có mỗi đứa trẻ đó thôi sao?”
“Vâng.”
“……May mà không phải thằng đó.”
“Linh mục Roskayen?”
Sabina tưởng ông sẽ nói đứa trẻ là ai, đang được ai bảo vệ, nhưng Roskayen lại đổi chủ đề với vẻ mặt u ám.
“Dục vọng quá mức sẽ mang đến tai họa, vậy mà gã đàn ông ấy còn muốn làm cho sức mạnh lời nguyền mạnh hơn đến mức nào mới chịu……”
“Gã đàn ông nào ạ?”
“Erzan.”
Roskayen bước qua Sabina, gọi Erzan đang đứng xa xa.
“Ngài gọi tôi ạ?”
“Hãy đưa tiểu thư mà cậu hầu hạ rời khỏi ngôi làng này.”
“Hả?”
Erzan ngạc nhiên nhìn Sabina. Sabina cũng trợn tròn mắt, nhìn xen kẽ giữa Erzan và Roskayen.
“Linh mục Roskayen. Bá tước Konbayazen đã cử chúng tôi đến đây để cô Sabina dưỡng bệnh.”
“Tôi biết. Tôi sẽ giữ bí mật với bá tước, nên hãy xuống núi đi đến ngôi làng khác. Nơi này vốn dĩ không phải chỗ để bệnh nhân dưỡng bệnh.”
“Nhưng……”
“Hôm qua cậu và tiểu thư đã vào khu vực cấm.”
Nghe vậy, vai hai người khẽ run lên. Người đàn ông giống quái vật ở dưới hầm. Việc giam giữ hắn chắc chắn là để không ai tiếp xúc. Erzan và Sabina không chỉ gặp hắn mà còn làm hắn bị thương.
“Xin lỗi. Chúng tôi đã tự tiện vào đó……”
“Hãy rời đi trước khi chuyện hôm qua bị lộ.”
“Vì đã gặp và làm bị thương người bị giam sao? Nếu vậy thì không nên bỏ chạy mà phải xin lỗi chứ ạ.”
“Ý tôi là nếu dân làng bắt đầu chú ý đến cậu và tiểu thư thì sẽ muộn.”
Bàn tay đầy nếp nhăn của Roskayen đưa về phía Sabina. Sabina giật mình lùi lại một bước. Khoảng cách suýt thì chạm nhưng cô đã tránh xa ra. Roskayen không tiến gần hơn. Như để xác nhận rằng cô không ở đó, ông vung tay trong không khí một cái rồi trở về vị trí cũ.
“Ngôi làng này bị lời nguyền. Và lời nguyền luôn bị thu hút bởi lời nguyền mạnh hơn. Tôi nghĩ tiểu thư sẽ hiểu.”
“……!”
Ông ấy biết thân phận của mình sao? Đôi mắt đen của Sabina rung động dữ dội.
Không, không thể nào. Sabina là vũ khí mạnh nhất của gia tộc Konbayazen, đồng thời cũng là điểm yếu lớn nhất.
Không ai nhận ra sự thật đó, vậy mà một linh mục ở ngôi làng hẻo lánh này, mới gặp có hai ngày, lại biết được sao. Sabina cắn môi.
“Tôi…… không hiểu linh mục Roskayen đang nói gì cả.”
“Vậy thì cứ không hiểu cũng được. Hãy cùng Erzan rời khỏi làng. Khi bá tước Konbayazen cử người đến, tôi sẽ giải thích ổn thỏa.”
Linh mục Roskayen thân thiết với cha đến mức nào? Ông biết đến đâu? Cha sẽ không để người biết bí mật ở một ngôi làng xa xôi thế này thay vì trong dinh thự Konbayazen. Với tâm trạng phức tạp, Sabina nhìn thẳng vào mắt Roskayen.
Đôi mắt đen của vị linh mục già đục ngầu như đầm lầy sâu, không thể nhìn thấu bên trong có gì.
“Linh mục Roskayen……”
“Vì tiểu thư, và vì ngôi làng này, việc ở lại đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. Hãy rời khỏi làng càng sớm càng tốt.”
Linh mục Roskayen chỉ lặp lại câu đó. Đó vừa như lời khuyên nhủ, vừa như lời cảnh báo, lại vừa như lời cầu nguyện tha thiết hướng về thứ gì đó không thể chạm tới.
Trước lời nói chân thành, Sabina không thể nói thêm gì nữa. Cô cúi chào linh mục Roskayen, rồi cùng Erzan rời khỏi nhà thờ.
***
Dù mặt trời đã mọc vào buổi sáng, nhưng trong làng vẫn u ám lạnh lẽo. Không chỉ vì những cây sồi đen um tùm che khuất ánh sáng. Mảnh đất bị pháp thuật lời nguyền xâm thực, dù có ánh nắng rực rỡ chiếu vào cũng vẫn cảm giác tối tăm. Khi giẫm lên lớp đất đen xốp, bụi trong không khí dính bết vào da, như thể có thứ gì đó uốn éo giống rắn đang bò lên người.
Cảm giác nó thấm vào cơ thể thật khó chịu, nhưng không đau đớn như hôm qua. Sabina bước đi chậm rãi để tránh vấp ngã.
“Tiểu thư Sabina. Sắc mặt cô không tốt lắm.”
“Tôi không sao đâu.”
Sabina định nói mau về nhà thôi, thì chợt nghe thấy một âm thanh. Tiếng nước bị đánh bắn tung tóe từ đâu đó.
‘Nước? Từ cái ao sao?’
Erzan cũng nghe thấy, ánh mắt hai người chạm nhau. Họ gật đầu một cái với nhau, rồi cùng hướng về phía ao. Cái ao nằm không xa túp lều của Sabina và Erzan, nên chẳng mất bao lâu để đến nơi.
“Ơ? Lại đến nữa à?”
“Ngươi là……”
Đứa trẻ đêm qua đang ngồi bên bờ ao, đạp nước tung tóe.
Mỗi lần đôi chân trắng bệch đạp mạnh xuống mặt nước đục ngầu không thấy đáy, nước đen lại bắn tung lên. Đôi chân đứa trẻ vén ống quần lên lộ ra gầy guộc như chỉ còn xương. Thế mà nó vẫn không hề mệt mỏi, hăng hái đạp nước liên hồi. Chẹp chẹp. Âm thanh đều đặn như kim giây đồng hồ.
“Cô Sabina. Cô quen đứa trẻ này sao?”
“Đêm qua gặp thoáng qua thôi.”
“Gặp đêm qua ạ?”
Không trả lời Erzan đang hỏi lại, Sabina bước về phía đứa trẻ. Đứa trẻ lập tức ngừng đạp nước, nhấc cả hai chân lên cao, rồi nhảy phốc một cái như nhào lộn, đáp xuống bãi cỏ.
“Chị đến cứu mẹ em phải không?”
“……Không phải.”
“Hay là chị không biết bơi? Vì thế à? Hay nhờ anh kia cứu mẹ em giúp được không?”
Đứa trẻ nghiêng đầu nhìn về phía Erzan đứng sau Sabina. Erzan không hiểu lời đứa trẻ nói gì, nhìn xen kẽ giữa khuôn mặt nó và cái ao đen ngòm, rồi muộn màng nhận ra, mặt anh tái mét.
“Mẹ em…… rơi xuống ao sao?”
“Vâng. Cứu mẹ em với. Trong nước chắc ngộp lắm.”
Yêu cầu cứu người rơi xuống nước mà thái độ lại quá đỗi bình thản. Giọng điệu như thể đang nhờ lấy món đồ chơi trên kệ, khiến Erzan hoang mang.
“Chúng tôi không cứu được mẹ em đâu.”
Nghe lời Sabina, mắt đứa trẻ mở to. Đôi mắt xám đục không giống trẻ con, đảo tròn một vòng.
“Tại sao? Tại sao không cứu mẹ em?”
“Em muốn gặp mẹ không?”
“Dĩ nhiên rồi! Mẹ mà!”
Đứa trẻ nắm chặt tay như giận dỗi, giọng cao vút. Bỏ mặc Erzan vẫn chưa hiểu chuyện gì, Sabina tiến lại gần ao.
“Mẹ em rơi xuống đây bao lâu rồi?”
“Bao lâu……? Em không biết rõ. Chẳng ai cứu mẹ cả.”
“Em đến đây mỗi ngày sao?”
“Những ngày không mưa thì có. Ngày mưa thì nước ao dâng cao nguy hiểm, linh mục Roskayen bảo không được ra.”
“Vậy à…….”
Lời nguyền tử vong không chỉ áp dụng cho con người. Cái ao bị lời nguyền ám đã cướp đi sinh mạng của mọi sinh vật từng sống trong đó, biến nó thành ao chết.
Sabina ngồi xuống bờ ao, lặng lẽ đưa tay chạm đầu ngón vào mặt nước. Nước đục đến mức không thấy đáy.
‘Lời nguyền tử vong…….’
Sabina nhớ lại lần đầu tiên nhận lời nguyền tử vong. Khi pháp thuật nặng nề khiến người ta chết dần bị cuốn hút về phía cô như con thiêu thân lao vào lửa. Dù sợ hãi và vùng vẫy, pháp thuật lời nguyền vẫn không rời khỏi cơ thể cô, cuối cùng biến cô thành hiện thân của lời nguyền.
“Sabina. Con là thân xác được lời nguyền tử vong yêu thương đấy.”
Bá tước Konbayazen, cha cô, đã nói như vậy.
Như thể bị cuốn hút bởi tình yêu, lời nguyền tử vong không thể không chảy vào cơ thể cô.
Vì thế, dù có đổ bao nhiêu lời nguyền ra ngoài, nó cũng không hề cạn kiệt mà vẫn tràn đầy lời nguyền.
‘Lời nguyền bị cuốn hút về phía ta, cha đã nói rõ ràng như vậy.’
Cô không hoàn toàn tin lời cha. Thậm chí còn mong đó không phải sự thật. Ít nhất là cho đến trước khi rời khỏi dinh thự, cô vẫn nghĩ như thế.
Nhưng từ khi nghe linh mục Roskayen nói, cô không thể nghi ngờ nữa. Lời nguyền luôn bị thu hút bởi lời nguyền mạnh hơn.
Điều đó có nghĩa là, người sở hữu lời nguyền mạnh có thể hấp thụ lời nguyền yếu hơn, phải không?
“Chị sẽ cho em gặp mẹ.”
Nói xong, Sabina nhắm mắt lại. Rồi cô thu hồi pháp thuật tử vong đang bao phủ mặt ao. Một điều kỳ diệu đã xảy ra.
“Hự……!”
Tiếng Erzan nuốt nước bọt vang lên, nhưng Sabina không mở mắt.
Dù không nhìn, cô vẫn cảm nhận được.
Như sắt bị nam châm hút, lời nguyền tử vong từ mặt nước chảy dọc theo đầu ngón tay cô.
Từ đầu ngón tay, từng chút, từng chút một, chậm rãi như đang gặm nhấm con mồi, cảm giác ấy hơi nhột.
Như một con rắn mỏng manh bò dọc theo da thịt vậy. Khí tức lời nguyền men theo dây thần kinh, đến tim rồi chìm đắm vào đó.
Giống như nhìn một con cá nhảy vọt khỏi mặt nước rồi lại lặn xuống đáy. Khi những gợn sóng trên mặt nước tan biến và trở nên yên lặng, Sabina mới mở mắt.
“……A.”
“Không thể nào…….”
Đứa trẻ và Erzan đồng thanh thốt lên như không tin nổi. Sabina không ngạc nhiên.
Mặt nước ao sau khi lời nguyền bị thu hồi trở nên trong veo đến lạ thường. Nhưng điều khiến họ kinh ngạc không phải vì nước ao đen đục giờ đã trong.
Trong mặt nước trong veo nhìn thấu đáy, họ đã nhìn thấy. Vô số bộ xương trắng nằm la liệt dưới đáy ao, dày đặc đến mức không thấy đáy.
Rốt cuộc đã có bao nhiêu người rơi xuống ao này mà chết? Erzan vội vàng đưa tay che mắt đứa trẻ, nhưng đã muộn.
Đứa trẻ ôm miệng, ngồi sụp xuống đất.
“Mẹ…… mẹ…….”
Vai nó bắt đầu run rẩy, rồi cả cơ thể run lên bần bật.
💬 Bình luận (0)