Chương 1:
Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞

Edit: Quillpetal

Cảnh báo: Trong chap này có nhiều cảnh gây sang chấn tâm lý như bắt cóc, cưỡng hiếp, tự sát... Mong quí độc giả hãy chú ý đến cảm xúc. 

***

Thế giới của cô bé bị đảo lộn lần đầu tiên vào mùa đông năm cô tám tuổi.

Cô vẫn nhớ rõ mồn một. Ngày bão tuyết nổi lên dữ dội, bên cạnh người mẹ đang bệnh, cô bé ngồi xoa bàn tay lạnh giá của mẹ và gật gù ngủ gật. Bỗng nhiên, cánh cửa bị đạp tung, những kẻ lạ mặt xông vào. Hoảng hốt, cô bé bò lên giường mẹ.

Những tên cướp kéo cô bé ra khỏi chăn dù cô đang cố chui sâu vào trong. Chúng đá vào bụng người mẹ đang cố bảo vệ con gái, rồi lục lọi khắp phòng khiến mọi thứ tan hoang.

Tiếng đồ vật vỡ vụn. Tiếng mẹ gọi tên cô. Tiếng rên rỉ như tiếng thét. Thế giới nhỏ bé của cô bé bị những kẻ lạ mặt dễ dàng bẻ gãy và chà đạp.

Kỷ niệm cuối cùng là khung cửa sổ vuông trên chiếc xe ngựa đang lắc lư. Qua đó, cô bé nhìn thấy ngôi nhà mình từng sống đang cháy rực, rồi nhắm mắt lại.

Nơi những kẻ cướp đưa cô bé đến là một căn phòng lộng lẫy mà cô chưa từng thấy bao giờ. Với cô bé – người chỉ biết đến ngôi nhà, sân trước và mẹ là cả thế giới – khung cảnh nguy nga hoa lệ khiến cô choáng ngợp, không biết nhìn đâu. Cô cứ cúi gằm mặt, nhưng cằm bị ai đó ép ngẩng lên.

Trước mắt là chiếc sofa đỏ thẫm như máu. Và trên đó ngồi một người đàn ông trẻ tuổi có vẻ ngoài sạch sẽ, gọn gàng.

Tóc đen và mắt đen giống hệt cô bé.

“Sabina. Con gái yêu quý của cha.”

Người đàn ông nói mình chính là cha cô.

***

Trong các gia tộc quý tộc của đế quốc, có ba điều kiện bắt buộc phải hội tụ: lãnh địa, tước vị, và pháp sư.

Pháp sư là bóng tối hỗ trợ quý tộc, dự đoán tai họa để lập kế hoạch phòng ngừa, ngăn chặn dịch bệnh lan rộng, đồng thời lùng sục và tiêu diệt những kẻ bất mãn với lãnh chúa.

Gia tộc Konbayazen sở hữu lãnh địa rộng lớn nhất đế quốc, thế nhưng vẫn bị các quý tộc khác âm thầm coi thường. Lý do là vì họ không có pháp sư bảo vệ gia tộc.

Người đàn ông tự xưng là cha của cô bé chính là đương kim gia chủ Konbayazen – một thanh niên tài năng, thông minh, từng du học nước ngoài từ nhỏ để tiếp thu kiến thức ngoại bang rồi trở về.

“Sabina. Con sẽ trở thành pháp sư của gia tộc Konbayazen.”

Pháp sư là kẻ đọc được dòng chảy thời gian vô hình với mắt thường. Nhờ vậy họ có thể tiên tri tương lai và nắm bắt những thế lực bất ổn đang hoạt động trong bóng tối.

Nhưng cô bé không có khả năng nhìn thấy tương lai.

“Con không phải pháp sư. Con không đọc được tương lai.”

“Không, Sabina. Con chính là pháp sư.”

Pháp sư là người tiên đoán tương lai.

“Vì từ nay, con sẽ dùng sức mạnh của mình để thay đổi tương lai.”

Cô bé chính là kẻ thay đổi tương lai.

***

Một thứ đen đặc, dính nhớp không rõ nguồn gốc ập đến bao phủ lấy cô bé. Càng vùng vẫy càng lún sâu hơn, giống như vũng lầy lạnh lẽo, dính nhớp và nặng nề len lỏi vào cơ thể cô. Người cha gọi nó là lời nguyền.

“Híik, không… dừng lại đi…!”

“Phải chịu đựng thôi. Sabina, con có thể làm được mà.”

Phép thuật chết chóc không chỉ chui vào miệng, mũi, tai, mà còn xâm nhập cả nơi kín đáo giữa hai chân – nơi cô chưa từng nghĩ sẽ có thứ gì đó chui vào. Phép thuật ban lời nguyền chết chóc đã biến cô bé thành hiện thân sống động của lời nguyền.

“Hoàn hảo. Con thật sự là một đứa trẻ hoàn hảo, Sabina.”

“Hức, khụ khụ…….”

Nhìn cô bé ho ra thứ chất lỏng đen ngòm mỗi lần ho, người cha mỉm cười hài lòng và nói.

“Cha thật sự rất tự hào về con.”

“Tự hào…?”

“Đúng vậy. Con là pháp sư đáng tự hào của cha, của gia tộc Konbayazen này.”

Cô bé – Sabina – là pháp sư xuất sắc nhất.

Và cũng là pháp sư mạnh mẽ nhất.

Người chạm vào cơ thể Sabina sẽ bị thối rữa. Chỉ cần gọi tên cô bằng hết sức lực sẽ mắc bệnh. Nhúng máu cô lên chân dung sẽ chết vì tai nạn bất ngờ.

Việc đếm số người bị giết chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Trong khoảng thời gian dài đến mức quên cả cách đếm ngày, Sabina buộc phải giết những “kẻ thù của gia tộc” mà cô thậm chí không biết mặt.

Theo lệnh của cha cô – Bá tước Konbayazen.

Rồi một ngày nọ.

“Chúng ta đi ra ngoài nào, Sabina.”

Có buổi yến tiệc mừng Hoàng thái tử lên ngôi. Bá tước Konbayazen – người được mời – sai người dùng vải đen quấn chặt Sabina, dán bùa lên người rồi đưa cô lên xe ngựa đến hoàng cung.

Buổi yến tiệc kéo dài, Hoàng thái tử say khướt, bước vào phòng ngủ và giật mình khi thấy một người phụ nữ trần truồng bị trói tay chân nằm trên giường.

Cô bé ngày nào giờ đã trở thành thiếu nữ trưởng thành. Cô rất đẹp. Làn da trắng mịn màng, mái tóc đen dài như gỗ mun, đôi mắt to với hàng mi dài che phủ, đôi đồng tử đen nhánh. Cơ thể mảnh mai như có thể vỡ vụn khi ôm, nhưng lại sở hữu bộ ngực đầy đặn không hợp với dáng vẻ mong manh.

Nhìn Sabina rên rỉ trong tình trạng ấy, Hoàng thái tử nổi dục vọng, dù tình huống khả nghi với một người phụ nữ không rõ lai lịch, hắn cũng không gọi thị vệ. Thay vào đó, hắn cởi bỏ phần dưới và vội vã trèo lên giường.

Cô vẫn nhớ rõ. Hoàng thái tử nằm đè lên người cô, da thịt tan chảy nhỏ giọt chất lỏng, phát ra tiếng gầm gừ kỳ quái như thú vật, thở hổn hển.

Hoàng thái tử chết trong hình dạng kinh hoàng đến mức không nhận ra còn là con người. Hoàng đế mất người kế vị, rơi vào tuyệt vọng, buông bỏ triều chính và ẩn cư. Người lên thay thế là Bá tước Konbayazen – người được Hoàng đế tin tưởng lúc bấy giờ, cha của Sabina.

Không ai dám nói “một bá tước mà dám nhiếp chính thay cho hoàng đế”. Bởi Bá tước Konbayazen nắm quyền đã giết sạch những quý tộc chống đối.

Bá tước Konbayazen dùng lời nguyền của Sabina để loại bỏ kẻ thù. Hình thức cái chết không lộ rõ bên ngoài, nhưng ai cũng âm thầm biết.

Nếu chống lại Bá tước Konbayazen, bản thân cũng sẽ không yên.

“Con không thấy tự hào sao? Sabina. Mọi người đều sợ hãi cha, sợ hãi gia tộc chúng ta, sợ hãi con.”

“Hức, hức…….”

“Chẳng bao lâu nữa cha sẽ được phong công tước. Vinh quang của gia tộc chúng ta là nhờ con tạo nên. Không cô gái nào trong các gia tộc khác có thể vì cha nhiều như con đâu.”

“Giết người… sao lại là vì cha được chứ…….”

“Ôi Sabina. Chúng không phải người giống chúng ta. Chúng chỉ là lũ sâu mọt gặm nhấm thứ thuộc về chúng ta mà thôi.”

Dù được gọi là hiện thân sống của lời nguyền, Sabina vẫn đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ. Những người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ bí ẩn xuất hiện trong phòng ngủ, kho hàng hay ngõ hẻo lánh đều có phản ứng giống nhau.

Họ như chó động dục, trèo lên người cô, rồi tất cả đều chết thảm. Toàn thân tan chảy, vết thương vỡ ra, máu và dịch chảy lênh láng.

“Không, không……!”

Bị trói tay chân không thể kháng cự, Sabina chỉ có thể nằm dưới thân người đàn ông đang chết dần, rơi nước mắt cho đến khi tim hắn ngừng đập.

“Tôi không muốn giết người!”

Khi Sabina từ chối thi triển lời nguyền, cha cô sai những người đàn ông quấn bùa quanh người giữ chặt tay chân cô. Sau đó dùng dao sắc rạch da trắng, để máu đỏ chảy ra. Máu cô thấm vào chân dung của bao nhiêu người. Chủ nhân những bức chân dung dính máu đều chết vì tai nạn.

Sabina muốn chết.

Cô cố tình không chữa vết thương. Để vết dao bị nhiễm trùng, cô cố ý banh rộng vết thương, đút ngón tay vào xé toạc. Nhưng thứ theo sau chỉ là đau đớn khủng khiếp.

Cô không thể chết.

Dù đập đầu vào tường đến ngất xỉu, tỉnh dậy cơ thể vẫn lành lặn. Cắn lưỡi, đâm mắt cũng vậy. Người chạm vào Sabina chết vô số, vậy mà chính cô lại không chết được.

Đây là nghịch lý gì chứ.

Có lần, tên giám thị để quên dây lưng. Cô dùng nó treo cổ, nhưng vẫn không chết. Sabina treo cổ, ngơ ngác nhìn vào hư không. Giờ đây đến nước mắt cũng không rơi nữa.

“Thật đáng buồn, Sabina. Sao con lại không hiểu lòng cha chứ?”

Cha cô ngước nhìn cô đang đung đưa trên sợi dây mỏng treo trần nhà, hỏi. Đã 15 năm trôi qua kể từ lần gặp đầu tiên. Cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng kỳ lạ thay, cha cô không hề già đi.

“Tôi muốn chết.”

“Ôi Sabina. Đừng nghĩ vậy. Nếu con chết, cha sẽ buồn đến mức thắt cổ theo con mất.”

“Tôi ghét cha vì đã biến tôi thành thế này.”

“Vậy sao?”

Cha cô mỉm cười dịu dàng, nắm lấy mắt cá chân cô. Ông là người duy nhất chạm vào Sabina mà không bị nguyền rủa.

“Cha yêu con.”

Cuộc sống ngày thường bên mẹ giờ đã mờ nhạt như ký ức xa xôi. Dù đã phá nát thế giới của cô bé còn nhỏ, kéo cô đến đây giam cầm, bắt cô làm những chuyện vô lý, Sabina vẫn không thể thực lòng căm hận ông.

‘Vì ông là cha… chăng?’

Trừ người mẹ sống chết không rõ, ông là người thân duy nhất của cô. Và cũng là người duy nhất tiếp xúc dịu dàng với cô, khác hẳn những kẻ nhìn cô như ma quỷ hoặc chỉ biết động dục khi thấy cơ thể trần truồng.

“Lại đây, Sabina.”

Khi bàn tay người đàn ông nắm lấy mắt cá chân trắng bệch không chút huyết sắc và kéo mạnh, sợi dây mỏng manh quấn quanh cổ Sabina lập tức mất lực, đứt phựt một cái. Sabina đổ sụp vào lòng ông ta.

Cô cảm nhận được chất vải áo sơ mi cao cấp chạm vào mặt. Qua cổ áo không cài nút, lộ ra sợi dây chuyền vàng có hình thánh nhân được chạm nổi. Sabina luôn thấy lạ lùng vì ông ta không tin thần thánh gì cả, vậy mà vẫn không tháo bỏ món đồ mà chỉ có tư tế nhà thờ mới đeo.

“Sabina. Con gái yêu quý của cha.”

Cha cô ôm lấy Sabina, chậm rãi vuốt ve lưng cô. Lẽ ra hơi ấm cơ thể người phải mang lại cảm giác dễ chịu so với sàn đá lạnh lẽo, nhưng với cô, nó chỉ khiến cô thấy khó chịu.

“Thả tôi ra.”

Sabina run rẩy đẩy ngực ông ta ra, cha cô thuận theo mà buông tay. Nhìn khuôn mặt vô cảm của cô dần tràn đầy oán hận, ông khẽ chớp mắt rồi mỉm cười lười biếng.

“Ừ. Có lẽ cha đã khiến con vất vả quá nhiều rồi. Con nên nghỉ ngơi một chút.”

Nghe câu nói bất ngờ, Sabina há hốc miệng, quên cả những lời oán trách định thốt ra.

“Cha đã tìm chỗ dưỡng bệnh cho con rồi, Sabina.”

“Dưỡng bệnh… ạ?”

“Một ngôi làng núi hẻo lánh. Con cứ nghỉ ngơi ở đó cho đến khi cha gọi con về.”

***

Ánh sáng thật xa lạ.

Cảm giác nước ấm chạm vào da thịt cũng xa lạ.

“Nào, Sabina. Mặc cái này vào đi.”

Không phải thứ vải quấn quanh người khi bị “vận chuyển” ra ngoài, mà là vải may dành cho con người. Một chiếc áo lót mỏng manh bằng vải lanh ôm lấy cơ thể Sabina. Trên nền vải trắng là hoa văn tuyết tinh xảo thêu bằng chỉ đỏ, viền ngực và tay áo lấp lánh hạt cườm.

Cô buộc dây lưng, rồi nhìn vào gương.

So với lần cuối cùng soi gương, cô đã cao hơn một chút.

Cha cô tự tay chải tóc cho Sabina, chỉnh lại y phục.

“Sabina yêu quý của cha. Ra ngoài tuyệt đối không được tiết lộ con là con gái cha nhé.”

Bàn tay người đàn ông khéo léo di chuyển, tết mái tóc đen dài của cô.

“À, đừng hiểu lầm, Sabina. Không phải cha xấu hổ về sự tồn tại của con đâu. Cha có rất nhiều kẻ thù, con cũng biết mà? Cha chỉ lo những kẻ thù ấy sẽ làm hại con, đó là điều cha lo lắng nhất.”

Sabina không trả lời. Giọng cha dịu dàng, nhưng cô quá mệt mỏi để tin lời ấy. Cô biết rõ: sau những lời an ủi ngọt ngào, ông sẽ lại ra lệnh tàn nhẫn. Nhưng cô cũng chẳng buồn phản bác. Vì chính cô cũng không muốn tiết lộ thân phận.

Pháp sư của gia tộc Konbayazen. Hiện thân của lời nguyền.

Những kẻ biết thân phận cô đều phản ứng theo một trong hai cách: sợ hãi đến run rẩy rồi tránh xa, hoặc nổi dục vọng với vẻ đẹp của cô rồi lao vào.

Cả hai đều khiến cô ghê tởm.

Sabina dùng chiếc trâm lớn cài cố định chiếc áo choàng mùa hè có tua rua, rồi kéo mũ trùm đầu lên.

“Không cần mang theo nhiều hành lý đâu. Dù sao những thứ cần thiết bên kia sẽ chuẩn bị sẵn.”

“…….”

Dù sao trong dinh thự này, Sabina cũng chẳng có gì gọi là hành lý. Cô lặng lẽ gật đầu. Cha cô mỉm cười ôn hòa, dẫn cô ra ngoài cửa.

Dưới sự dẫn dắt của cha, Sabina bước xuống cầu thang. Khi đến sảnh tầng một, cô giật mình khi thấy một bóng dáng lạ mặt đang chờ.

“Tôi đã chờ tiểu thư Sabina rồi ạ.”

Đây là lần đầu cô thấy một người đàn ông to lớn hơn cả cha mình. Chiều cao cao ráo, vai rộng, đường nét khuôn mặt góc cạnh nam tính, ngũ quan rõ ràng như được tạc tượng. Khác hẳn căn phòng tối tăm của cô, sảnh chính ngập tràn ánh nắng trưa, mái tóc vàng của người đàn ông lấp lánh như chứa đựng ánh mặt trời.

“Cha ơi. Người này là……”

“Là hiệp sĩ hộ vệ của con đấy.”

“Hộ… hộ vệ ạ?”

Sabina là người không chết, không thể chết. Vết thương dù nặng cũng lành ngay lập tức, cô gần như bất tử.

Vậy mà lại có hộ vệ? Sabina chớp mắt không tin nổi.

“Tôi là Erzan Muskovayev, thưa tiểu thư Sabina.”

Erzan cúi chào cung kính, quỳ một gối xuống sàn. Khi anh quỳ xuống, chiều cao giảm nên mắt hai người ngang tầm. Dù cô đã cố kéo mũ trùm che mắt, ánh mắt vẫn chạm nhau. Sabina vội quay mặt đi, tay siết chặt vành mũ.

“Tôi… thì…”

“Tiểu thư Sabina, đưa tay cho tôi.”

Erzan đưa tay về phía cô, Sabina hoảng hốt.

“Cha ơi……”

“Không sao đâu, Sabina.”

Nghe vậy, Sabina khẽ vén vành mũ lên, quan sát người đàn ông. Nếu là người giám sát cô, lẽ ra phải thấy bùa hộ mệnh quấn quanh người. Nhưng chẳng có gì.

‘Có lẽ giấu trong áo?’

Erzan không phải quý tộc mà là hiệp sĩ. Cha cô chỉ loại bỏ những quý tộc có danh tiếng đe dọa gia tộc, nên chắc không giết một hiệp sĩ trẻ như thế này. Hơn nữa, đây là sảnh chính của dinh thự, không phải phòng ngủ, kho hàng hay ngõ hẻo. Ánh nắng tràn ngập, cửa chính mở rộng, xa xa còn thấy người hầu đi lại. Không thể giết người ở nơi thế này.

‘Chắc… ổn thôi.’

Sabina do dự một lúc rồi khẽ đặt tay lên bàn tay to lớn của Erzan. Những ngón tay dài nhẹ nhàng bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Cơ thể Sabina cứng đờ vì đây là lần đầu tiên bị đàn ông nắm tay. Tay Erzan lớn hơn tay cha cô, chắc chắn hơn, và ấm áp.

‘Tại sao chứ?’

Từ trước đến nay, hơi ấm cơ thể người đối với Sabina chỉ là thứ khó chịu. Những kẻ nổi dục lao vào cô khiến cô buồn nôn, cô thà nằm trên sàn đá lạnh còn hơn. Ngay cả khi cha chạm vào cô cũng chỉ thấy ghê tởm.

“Nghe nói tiểu thư sức khỏe yếu, ít khi ra ngoài. Tôi sẽ tận tâm phục vụ để tiểu thư không gặp bất tiện gì.”

Giọng nói ôn hòa nhưng cương nghị khiến Sabina khẽ vén mũ cao hơn, nhìn Erzan. Khuôn mặt anh không chút bóng tối. Đôi mắt xanh như bầu trời trong veo mà cô hiếm khi nhìn thấy.

Khoảnh khắc chạm mắt, tim cô thắt lại như bị dao đâm. Sabina vội kéo mũ trùm xuống, quay mặt đi. Tay hai người vẫn nắm chặt. Tim cô đập thình thịch vô cớ.

“Tôi… nhờ anh, hiệp sĩ Muskovayev.”

“Cứ gọi tôi là Erzan, thưa tiểu thư Sabina.”

Nếu gọi tên bằng ý thức thì lời nguyền sẽ ngấm vào. Sabina do dự, rồi cố gắng gọi tên anh một cách lạnh nhạt, nhẹ nhàng như thì thầm.

“……Erzan.”

“Vâng, thưa tiểu thư.”

Nghe tên mình, Erzan đứng dậy, hộ tống cô. Không bị vải quấn bùa “vận chuyển”, mà nắm tay đàn ông và tự bước đi bằng đôi chân mình, cảm giác thật lạ lẫm và mới mẻ.

Ánh nắng giữa trưa và Erzan bên cạnh đều chói lòa, Sabina không dám ngẩng đầu, chỉ cúi gằm dưới vành mũ trùm, nhìn xuống đất rồi bước lên xe ngựa.

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.