Edit: Quillpetal
Một thứ sắc nhọn đâm xuyên qua da thịt cô. Appetit đã cắn vào cổ Sabina.
“A!”
Appetit lao vào Sabina, đè cô xuống như để khống chế hoàn toàn, rồi cắn xé cổ cô.
Không giống như đau đớn khi bị dao cắt, một nỗi kinh hoàng như thể bị thú dữ xé xác sống lan tỏa khắp cơ thể.
Giống như ma cà rồng trong truyền thuyết thèm khát máu người, Appetit cắn vào cổ Sabina, hút lấy máu cô cùng với làn khí nguyền rủa tràn ra.
“Hic, không được!”
“Đúng rồi. Chính sức mạnh này đã nguyền rủa tôi, biến tôi thành hiện thân của dục vọng, và biến cô thành…….”
Sabina cố đẩy Appetit đang càng lúc càng dính chặt lấy mình ra, nhưng tay cô không còn chút sức lực. Như thể sức mạnh của chính cô đang bị hút mất.
Appetit ôm chặt lấy cơ thể đang yếu ớt vùng vẫy của Sabina, hút cạn máu cô rồi dùng lưỡi liếm qua vết cắn trên cổ.
“Hự……!”
Trên cơn đau nhói, một cảm giác ngứa ngáy và kỳ lạ tụ lại rồi tan biến. Tầm nhìn từng tối sầm dần dần trở lại, Sabina thấy mái tóc đỏ rực lay động trước mắt.
Nó giống như một đám mây đỏ rực chứa đầy máu. Khoảnh khắc nhận ra bản chất của nó, cơ thể Sabina cứng đờ.
Cô hét lên tên người đàn ông như tiếng thét.
“A, Appetit!”
“Đúng vậy, Appetit. Ác quỷ của lòng tham đã ăn thịt cơ thể con người, nuốt chửng cả tinh thần, rồi chỉ còn khao khát nuốt lấy những lời nguyền mạnh mẽ hơn.”
“Ác quỷ chẳng phải gần giống với một con thú đói khát sao?”, anh ta thêm vào rồi cúi xuống hôn Sabina.
Đôi môi chạm nhẹ mềm mại, lưỡi quấn quanh ẩm ướt. Nhưng những gì Sabina biết về nụ hôn, về đôi môi, không phải là thứ này.
‘Erzan……!’
Appetit không có chút hơi ấm nào. Không có sự dịu dàng. Dù giọng nói giả vờ nhẹ nhàng, nhưng trong đó không có cảm xúc. Như thể mọi thứ đã bị lời nguyền nuốt chửng, chỉ còn lại một dục vọng duy nhất, và tất cả đã sụp đổ.
“Không, hự, đừng làm vậy. Như thế này…….”
“Nào, nhắm mắt lại đi. Lời nguyền của tôi đã tạo ra cô, và lời nguyền của cô đã biến tôi thành hiện thân của dục vọng. Chúng ta đã tạo ra nhau rồi xa cách, giờ cuối cùng cũng gặp lại để trở thành một.”
Appetit ôm lấy vai cô, lại hôn. Mái tóc đỏ của anh ta chạm vào má Sabina. Sabina không nhắm mắt. Appetit cũng không nhắm mắt. Trong đôi mắt đen hút lấy lời nguyền, phản chiếu đôi mắt vàng kim lóe lên tham lam.
Đây không phải tình yêu. Cũng không phải dục vọng xác thịt. Chỉ có lòng tham thuần túy. Nụ hôn này gần với “bữa ăn” hơn.
Để hút lấy và nuốt chửng lời nguyền.
“Hự…… buông ra!”
“Ồ.”
Khi Sabina nắm tóc anh ta kéo mạnh để chống cự, Appetit nhăn mặt khó chịu rồi ngẩng đầu lên. Chiếc lưỡi đỏ đang liếm láp môi cô rời đi.
Mái tóc đỏ, môi đỏ, lưỡi đỏ.
Chỉ có đôi mắt là vàng kim.
Nhưng màu vàng kim mà Sabina biết không phải là thế này. Màu vàng kim cô biết sáng hơn, rõ ràng hơn, ấm áp như ánh nắng xua tan bóng tối.
Không phải thứ vô hồn, lạnh lẽo như thế.
“Tôi nghĩ mình đã làm nhẹ nhàng rồi, nhưng cô không thích sao?”
“Không phải vấn đề thích hay không thích…….”
“‘Lời nguyền’ của tôi không ngọt ngào sao?”
Nhìn khuôn mặt Sabina cứng đờ, Appetit nở nụ cười kỳ lạ nơi khóe miệng.
“Hiện thân của lời nguyền sẽ nhận ra hiện thân của lời nguyền. Tôi rất thích lời nguyền của cô đấy.”
Khác với những người khác đang đau đớn vì lời nguyền, Appetit trông bình thản. Giống như Sabina từng thế.
Lẽ nào người đàn ông này cũng giống cô, mang theo lời nguyền trong cơ thể? Từ làn da mịn màng và ánh mắt ổn định, Sabina cảm nhận một sự đồng cảm kỳ lạ.
‘Người này rốt cuộc là gì?’
Trong một ngôi làng hẻo lánh bị nguyền rủa thế này, cô không ngờ lại gặp được một tồn tại giống mình, một “đồng loại”. Sabina hoang mang.
“Hừm. Thật bất ngờ. Không ngờ tôi lại bị từ chối.”
“Hả?”
“Không hợp khẩu vị sao?”
Appetit tiếc nuối chép miệng rồi đứng dậy. Lúc này Sabina mới nhận ra mình đang nằm.
‘Không hề có cảm giác đã ngã xuống.’
Sabina lảo đảo đứng lên, đưa tay sờ vào cổ bị cắn.
Cơ thể cô vốn không thể chết, dù bị răng nanh của ác quỷ giống thú dữ cắn xé cổ, vết thương vẫn nhanh chóng lành lại. Vẫn còn hơi rát một chút vì chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng không còn chảy máu nữa.
Sabina chỉnh lại vạt áo rối loạn, một tay che vết cắn trên cổ, lùi lại phía sau.
“Không cần cảnh giác thế đâu. Ác quỷ cũng biết giữ lễ mà.”
“Ý anh là sao…….”
“Nếu cô từ chối thì tôi sẽ không ép buộc. Dù sao cô cũng là hiện thân của lời nguyền duy nhất trong làng này…… ‘người bạn’ của tôi mà.”
“Chúng ta làm bạn nhé”, anh ta thêm vào với nụ cười thân thiện đến mức kỳ lạ, khiến Sabina cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
‘Người này, rốt cuộc là gì?’
Những người Sabina từng gặp không nhiều. Trừ những người bị hiến tế cho lời nguyền thì càng ít hơn. Số người cô gặp ở làng này có lẽ ngang với tổng số người cô đã gặp trong đời.
Nhưng ngay cả trong thế giới hẹp hòi ấy, Appetit vẫn là một tồn tại rõ ràng dị biệt.
Bị nguyền rủa mà không đau đớn, chạm vào cơ thể Sabina mà không khổ sở. Thậm chí còn tham lam hút lấy lời nguyền mạnh hơn, nuốt lấy lời nguyền của cô.
Rồi khi bị từ chối, anh ta lại rút lui với vẻ mặt tiếc nuối như một chàng trai bị từ chối tỏ tình.
Dù Sabina thiếu kiến thức và hiểu biết về thế giới bên ngoài, cô vẫn nhận ra. Người đàn ông kia, Appetit, không bình thường.
“……Nhìn tôi chằm chằm lộ liễu thế này, dù là tôi cũng xấu hổ đấy.”
“X, xin lỗi!”
Nhìn anh ta nhún vai với nụ cười kỳ quái nơi khóe miệng, Sabina lạnh gáy, vội quay người chạy ra khỏi kho. Ngay khi cô bước ra, cánh cửa kít một tiếng tự đóng lại.
Hay là do gió? Nhưng Sabina vẫn cảm thấy tòa kho bằng đá này dường như bị một thuật mạnh mẽ nào đó bao phủ.
Dù không phải lời nguyền vì cô không thể hấp thụ được.
***
Dường như chỉ bị Appetit giữ lại trong chốc lát, vậy mà trời đã tối sầm. Núi lở chiều nhanh. Không còn dũng khí để băng qua rừng lần nữa, Sabina quyết định vòng qua nhà thờ, đi theo con đường dẫn đến ao rồi về lại lều.
Không hiểu sao chân cô không còn chút sức lực, bước đi loạng choạng bất ổn. Cố gắng dồn sức vào đôi chân run rẩy, lảo đảo bước tiếp thì từ xa, một bóng người cao lớn chạy về phía cô.
“Sabina tiểu thư!”
“Erzan…….”
Vừa nhìn thấy khuôn mặt anh, Sabina lập tức cảm thấy toàn thân rã rời, ngồi sụp xuống tại chỗ. Thấy cảnh đó, Erzan lao tới như bay, ôm lấy vai cô.
“Tiểu thư, ngài có sao không? Có bị thương chỗ nào không?”
“A, không. Không có.”
“Hà…….”
Nghe vậy Erzan mới nhẹ nhõm thở phào một hơi nhỏ. Nhưng bàn tay to lớn rắn chắc đang ôm vai Sabina vẫn không hề buông lỏng.
“Gọi bao nhiêu lần mà không nghe tiểu thư trả lời, tôi nhìn xuống giếng thì tiểu thư đã biến mất…….”
Từ việc thanh tẩy lời nguyền trong giếng, bị dòng nước đột ngột trào lên cuốn trôi, rồi lại trồi lên từ một giếng khác. Mỗi việc mất bao lâu thì không biết, nhưng nhìn mặt trời đã ngả về tây, chắc chắn Erzan đã lang thang tìm kiếm cô suốt một khoảng thời gian dài.
“Camilla đâu?”
“Thấy tiểu thư biến mất thì cô ấy ngất luôn, đã được đưa về chỗ ở của Kairat.”
“Kairat chắc lo lắm. Phải đến chào hỏi mới được…….”
“Đó không phải chuyện quan trọng, Sabina tiểu thư.”
Erzan vẫn không buông cô ra. Không phải giữ chặt một cách thô bạo. Cô hoàn toàn có thể gỡ tay anh ra. Thế nhưng Sabina không hiểu sao lại không thể đẩy Erzan ra được.
Đối diện với đôi mắt xanh đang nhìn mình, cô cảm thấy không nên làm vậy.
“Anh lo lắng lắm sao?”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Xin lỗi…….”
Khoảnh khắc cô xin lỗi, biểu cảm của Erzan hơi méo mó, rồi nhanh chóng lắc đầu nhẹ, trở lại vẻ mặt bình thường.
“Không cần xin lỗi. Không bảo vệ được tiểu thư là lỗi của tôi.”
“Là tôi đã để lại Erzan mà đi mà.”
“Dù vậy tôi vẫn phải bảo vệ ngài.”
“Anh định bất chấp lệnh tôi mà xuống theo sao? Nếu Erzan cũng xuống giếng thì cả hai chúng ta đều không thoát ra được đâu.”
Bị chỉ ra bất ngờ, Erzan tròn mắt ngạc nhiên rồi vội cúi đầu.
“Tôi ra lệnh không được theo vì nghĩ dù không có Erzan cùng cũng sẽ ổn. Tôi không nghĩ điều đó sai. Nhưng sự việc phức tạp hơn tôi tưởng. Tôi đã không chuẩn bị phương án ứng phó chu đáo. Đó là lỗi của tôi. Vì vậy mới mất thời gian, khiến anh lo lắng.”
“Sabina tiểu thư.”
“Xin lỗi. Nhưng tôi không hối hận. Kết quả hôm nay là trách nhiệm tôi phải gánh.”
Nếu Erzan cũng ở trong giếng và bị cuốn theo thì cả hai sẽ ra sao. Không biết có thoát ra được giếng khác hay không. Có lẽ cả hai đều bị nhốt dưới lòng đất mãi mãi.
Sabina thì không chết được nên thôi, nhưng nếu Erzan chết đuối trong nước ngầm thì…
‘Không thể để chuyện đó xảy ra.’
Nhưng vì Erzan là hộ vệ kỵ sĩ của cô, nếu muốn từ chối sự bảo vệ của anh, cô phải tự bảo đảm an toàn cho bản thân. Cô đã không làm được.
Cuối cùng, cô đã đưa ra phán đoán sai lầm.
Vì vậy, trách nhiệm cho sự việc hôm nay hoàn toàn thuộc về cô. Erzan không cần phải gánh thêm gì hơn kết quả hôm nay.
“Vì phán đoán sai mà khiến anh lo lắng, hãy cho tôi xin lỗi, Erzan.”
“…….”
“Dù ở vị trí ra lệnh cho anh, tôi cũng không còn nhỏ hay ngốc đến mức trốn tránh trách nhiệm việc nhỏ như thế này.”
“Không, không phải. Tôi không có ý coi tiểu thư như vậy…….”
“Tôi hiểu ý anh. Vì anh là người rất nghiêm túc.”
Dù là chuyện không thể tránh khỏi, hay do lỗi của đối phương, anh vẫn coi đó là trách nhiệm của mình. Một kỵ sĩ cứng nhắc không bao giờ biện minh để tự bào chữa cho bản thân, nhưng bản tính lại rất ấm áp.
Chính vì vậy mà dù biết phải hòa thân xác để dập tắt thuật nguyền rủa đang bùng nổ, anh vẫn sẵn lòng tuân theo, và ngay cả khi làm vì nghĩa vụ cũng vẫn dốc hết tâm sức.
“Vì thế tôi cũng muốn trở thành người như anh.”
“Sabina tiểu thư…….”
“Có một hộ vệ kỵ sĩ nghiêm túc như vậy, chủ nhân lại trốn tránh trách nhiệm thì không được, đúng không?”
Sabina hơi nghiêng đầu hỏi, Erzan không biết nói gì, mím chặt môi. Đôi mắt xanh đang dao động như do dự nhanh chóng lấy lại ánh sáng. Anh gật đầu mạnh mẽ.
“Vâng. Erzan này coi việc được dâng lên lòng trung thành cho một chủ nhân biết trách nhiệm và đạo lý là vinh dự.”
“Không, không cần lời khen ngợi long trọng thế đâu…….”
Dù sao thì phán đoán sai và mắc lỗi là do cô. Chịu trách nhiệm cho lỗi lầm của mình là chuyện đương nhiên, không có gì đáng để Erzan khen ngợi. Sabina hơi ngại ngùng, má đỏ lên.
“Ngài đứng dậy được không?”
“A, vâng. Tôi tự đi được…… A!”
Từ chối tay Erzan định đỡ, Sabina cố tự đứng lên nhưng không đứng vững, lại ngồi sụp xuống. Chân không còn chút sức lực.
“Sabina tiểu thư!”
“Không sao! Chỉ là đột nhiên rã rời……!”
Không nhận ra, hóa ra cơ thể cô đã căng thẳng đến thế. Cũng phải thôi, cô đã gần như leo vách đá để trèo lên từ giếng sâu, chạy trốn Nenavuste cầm dao trong rừng, rồi vào kho gặp một hiện thân lời nguyền khác lần đầu tiên nhìn thấy.
‘Một hiện thân lời nguyền khác…….’
Người đàn ông tóc đỏ, mắt vàng kim, Appetit. Anh ta tự xưng là hiện thân của lời nguyền, đồng loại với Sabina.
Appetit chạm vào cơ thể cô, hôn cô mà không hề bị tổn thương, ngược lại cô cũng không thể hấp thụ lời nguyền của anh ta.
‘Khi vào kho, mình như bị mê hoặc. Có phải vì anh ta cũng là hiện thân lời nguyền?’
Trong trạng thái mơ màng, cô đối diện anh ta, thậm chí không kháng cự khi bị hôn. Không phải không muốn kháng cự, mà là ý nghĩ đó thậm chí không hề xuất hiện. Nhớ lại chuyện trong kho bị dây leo hồng bao phủ, Sabina vội lắc đầu xua đi hình ảnh trong ký ức.
“Erzan, xin lỗi anh.”
“Hả? Ngài đang nói gì vậy?”
Erzan chớp mắt hỏi lại vì không hiểu lý do Sabina lại xin lỗi lần nữa. Nhưng Sabina không thể trả lời.
Việc cô hôn Appetit không phải lý do để Sabina xin lỗi Erzan. Hai người không phải người yêu nhau, cũng chưa đính hôn, và việc hòa thân xác cũng hoàn toàn xuất phát từ hoàn cảnh của riêng cô.
Với Erzan – người chỉ đang thực hiện nghĩa vụ hộ vệ để ổn định trạng thái của chủ nhân – nếu cô xin lỗi vì đã hôn một người đàn ông khác thì chỉ khiến anh bối rối mà thôi. Có khi còn bị coi là không phân biệt được công việc và tư tình.
‘Xin lỗi…… có lẽ lại khiến Erzan khó xử hơn.’
Có thể anh sẽ khó chịu vì bị đối xử như người yêu trong khi chỉ đang làm vì nghĩa vụ. Sau khi tự kết luận trong lòng, Sabina chậm rãi lắc đầu.
“Không, không có gì đâu. Suýt nữa lại mắc lỗi nữa rồi.”
Cô cố gắng kiểm soát biểu cảm để không trông như đang đánh trống lảng quá lộ liễu, nhưng có lẽ vẫn trông gượng gạo. Đôi mắt xanh của Erzan khẽ dao động. Đôi môi mím chặt khẽ hé ra, giọng nói trầm thấp vang lên.
“……Ngài cứ làm vậy cũng được.”
“Hả?”
“Ngài cứ mắc lỗi cũng được.”
Không phải hỏi cô định nói gì, cũng không phải im lặng tuân lệnh một cách máy móc. Đây là câu trả lời hoàn toàn bất ngờ. Lần này đến lượt Sabina câm nín.
“Tôi hy vọng tiểu thư Sabina không cảm thấy khó xử với tôi.”
“Không phải. Tôi không hề thấy Erzan khó xử…….”
“Tôi không phải kỵ sĩ hoàn hảo. Vẫn còn rất nhiều điều tôi chưa hiểu về tiểu thư Sabina. Ngài mắc lỗi cũng không sao. Hãy dạy tôi. Tiểu thư cần gì, tiểu thư sợ gì.”
“Erzan đã làm rất tốt rồi mà.”
“Cho đến nay tôi đã mắc nhiều sai lầm khi phục vụ tiểu thư. Tôi không thể thề rằng sau này sẽ không còn nữa. Dù không thể thực hiện hoàn hảo, tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành mệnh lệnh.”
Nói rằng “có thể mắc lỗi” vốn không phải lời một kỵ sĩ nên thốt ra trước mặt chủ nhân. Kỵ sĩ phải hoàn thành mệnh lệnh một cách tuyệt đối. Bỏ cuộc trước khi chết là trái với đạo kỵ sĩ.
Nhưng từ khi gặp Sabina, trong lòng Erzan đã nảy mầm một khát khao mới.
Dù không hoàn thành mệnh lệnh một cách hoàn hảo cũng được. Dù bị trách phạt cũng được. Dù lộ ra sự thiếu sót là điều đáng xấu hổ, nhưng anh muốn ở bên cạnh chủ nhân – người phụ nữ ngay trước mắt này – rèn luyện bản thân, hơn là tự vẫn để xóa bỏ nỗi nhục vì không hoàn hảo.
Có lẽ nhìn từ bên ngoài chỉ như lời tự biện minh yếu đuối của một kẻ hèn nhát để hợp lý hóa sai lầm. Nhưng Erzan thà mắc lỗi, chịu trách phạt, còn hơn là giữ vẻ ngoài hoàn hảo mà rời xa cô. Anh muốn cùng nhau bù đắp những thiếu sót.
“Erzan, ừm…….”
Bị lời nói đột ngột của Erzan làm cho bối rối, Sabina không nói nên lời, mấp máy môi, mắt đảo liên hồi. Không tìm được câu trả lời thích hợp, cô cười gượng rồi nắm lấy tay Erzan.
“Erzan, đỡ tôi đứng dậy đi.”
“Vâng, tiểu thư Sabina .”
Erzan ôm vai Sabina, nâng cô dậy với nụ cười rạng rỡ. Không hiểu sao khuôn mặt anh trông rất thoải mái. Có lẽ vì đã nói ra những gì giấu trong lòng nên thấy nhẹ nhõm chăng.
Cảm giác như cả hai vừa trao đổi một điều gì đó sâu kín trong lòng nhau, Sabina không hiểu sao lại bật cười khúc khích.
Sabina muốn trở thành chủ nhân có trách nhiệm, không phải đứa trẻ đẩy hết mọi thứ cho hộ vệ kỵ sĩ.
Erzan không muốn chỉ là kỵ sĩ hoàn hảo chỉ biết thực hiện mệnh lệnh, mà muốn cùng chủ nhân bước đi trên con đường chung.
Họ vẫn chưa thực sự hiểu rõ điều nhau mong muốn, nhưng dường như đã tiến gần nhau hơn một bước so với trước.
***
Vì Camilla vẫn chưa tỉnh lại sau khi ngất, hai người chỉ chào hỏi Kairat rằng mình đã an toàn rồi trở về lều. Họ ăn tối đơn giản rồi vào phòng ngủ.
Trong lúc Erzan dọn dẹp giường, Sabina thay đồ ngủ trong lều tạm được dựng sẵn để thay đồ.
‘Hôm nay chắc ổn rồi.’
Có lẽ vì lượng lời nguyền hấp thụ không nhiều, hoặc vì đã bị người đàn ông tên Appetit cướp mất lời nguyền. Cô không cảm thấy chút dục vọng dâm đãng nào. Chắc đêm nay không cần phải hòa thân xác với Erzan.
‘Người đàn ông đó rốt cuộc là gì chứ.’
Appetit tự giới thiệu mình là hiện thân của lời nguyền, giống như Sabina. Tại sao một người như vậy lại bị nhốt trong kho sau nhà thờ?
Không, cửa không khóa, nên nghiêm túc mà nói có lẽ không hẳn là bị nhốt, nhưng chính Appetit đã dùng từ “bị nhốt”.
‘Anh ta không theo ra ngoài…… Có lẽ Appetit không thể rời khỏi kho đó?’
Nghĩ lại thì dưới tầng hầm tháp chuông phía đông cũng chỉ treo biển cấm vào, chứ không bị chặn hoàn toàn. Nếu muốn, người đàn ông tên Barselda kia hoàn toàn có thể thoát ra, nhưng anh ta chỉ chịu đựng đau đớn dưới đó mà không rời khỏi.
‘Có lẽ hạt nhân của lời nguyền không thể rời khỏi một khoảng cách nhất định, nếu không sẽ bị phản phệ.’
Phía đông tháp chuông: Barselda.
Phía sau nhà thờ phía tây: Appetit.
Hạt nhân lời nguyền ở phía nam và phía bắc là ai?
Nenavuste đã vung dao không chút do dự về phía Sabina để bảo vệ ai?
Và lý do gì để cắm hạt nhân lời nguyền ở bốn phương tám hướng của làng, khiến thời gian của cả ngôi làng dừng lại?
‘Mình đã phải dùng khả năng lời nguyền của mình để loại bỏ kẻ thù chính trị của cha…….’
Nhưng ở một ngôi làng núi nhỏ bé thế này, giết chết vô số người để hoàn thành thuật nguyền rủa, rồi khiến thời gian của làng dừng lại, rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Sabina không thể hiểu nổi.
***
Pháp sư là những người đọc được tương lai, thuộc về từng gia tộc quý tộc, làm việc để mang lại sự thịnh vượng cho gia tộc mình.
Tuy nhiên, gia tộc Konbayazen vốn dĩ không có pháp sư.
Mỗi khi kể về chuyện đó, cha luôn nở nụ cười mơ hồ, như thể đang nhớ lại một ký ức xa xôi.
「Vì vậy mà các quý tộc khác luôn khinh thường gia tộc Konbayazen. Nhưng giờ thì họ không thể làm thế nữa đâu. Sabina, vì con đã ở đây.」
「Con không phải pháp sư. Con không biết gì về tương lai cả.」
「Không phải vậy, Sabina. Con sẽ trở thành một pháp sư tuyệt vời.」
Cha sẽ khiến con trở thành như thế.
Đôi mắt đen của cha trong ký ức, trong khoảnh khắc ấy, lóe lên một tia đỏ rực.
💬 Bình luận (0)