Chương 4:
Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞

Edit: Quillpetal

Không khí vẫn còn nặng nề, đất vẫn bốc lên khí tức lời nguyền, nên không thể nói là ngày đẹp hoàn toàn, nhưng ít ra hôm nay sáng sủa hơn hôm qua.

Sabina hầu như chưa từng đi dạo bao giờ. Cô vốn không thích đi lại. Nếu người qua đường vô tình chạm vào hiện thân của lời nguyền như cô thì sẽ bị lời nguyền ám.

Nhưng không thể cứ ở mãi trong phòng được. Erzan là hiệp sĩ hộ vệ, nếu cô không ra ngoài thì anh ta sẽ ở bên cạnh canh chừng. Dù cửa sổ mở, nhưng ở lâu một chỗ thì lời nguyền sẽ đọng lại. Ở chung hai người, biết đâu lúc nào cũng gây ảnh hưởng xấu đến Erzan.

“Được rồi. Đi dạo thôi.”

“Vâng. Tôi sẽ hộ tống cô ạ.”

Hai người rời khỏi ngôi nhà gỗ, đi dọc theo con đường mòn nhỏ. Ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp, chói chang rực rỡ.

Trái ngược hoàn toàn với mặt đất lầy lội bốc lên khí u ám, những nơi ánh nắng chiếu vào lấp lánh như vàng. Nó khiến Sabina cảm giác như ánh sáng thánh thiện đang thanh tẩy lời nguyền, cô lặng lẽ đưa tay lên, đặt vào vùng ánh nắng đang chiếu xuống.

Trên mu bàn tay trắng bệch, ánh nắng tạo thành một vòng tròn sáng.

Dĩ nhiên cô không được thanh tẩy.

Sabina khẽ liếc sang bên. Lưng Erzan đang đi phía trước hiện ra. Hôm nay anh mặc nhẹ nhàng, khoác áo choàng đỏ lên trên áo lót.

Màu đỏ rực rỡ không hợp với cảnh vật đơn sắc toàn cây đen, đá xám, đường đất lầy lội tối tăm. Và mái tóc vàng óng ánh.

Trong ngôi làng u ám, âm u này, chỉ có Erzan là tỏa sáng đặc biệt. Mái tóc vàng dày dặn như ánh nắng chảy xuống, tấm lưng thẳng tắp, chiếc áo choàng đỏ thanh lịch, và bàn tay to lớn, chắc nịch lộ ra từ ống tay áo.

Bất chợt, Sabina muốn nắm lấy tay Erzan.

Dĩ nhiên cô không làm thế. Vì chạm vào cô chẳng mang lại điều tốt đẹp gì cho anh ta.

‘Mình đang nghĩ gì thế này.’

Đây là lần đầu tiên cô ở gần một người đàn ông ngoài cha mình lâu đến vậy, nên mới lạ lẫm và sinh ra suy nghĩ vớ vẩn. Sabina chỉ biết vò vò mép áo choàng, lặng lẽ theo sau lưng Erzan.

Sau khi đi qua vài ngôi nhà gỗ trống không có người ở, một ngọn tháp nhọn mái xuất hiện.

“Cái kia là nhà thờ sao ạ?”

“Không phải đâu ạ, nhà thờ của cha Roskayen nằm ở phía bên kia cơ.”

Quả nhiên nếu là nhà thờ thì chỉ có mỗi ngọn tháp đứng lẻ loi trông rất lạ. Qua lớp kính màu phai màu, Sabina nghiêng đầu cố nhìn vào bên trong, Erzan thấy vậy thì khẽ cười, mở cửa tháp.

“Tiểu thư muốn vào xem bên trong không ạ?”

Bên trong trống rỗng, nhưng những bức bích họa vẽ trên tường và trần nhà lại cực kỳ tinh xảo và đẹp đẽ. Vì không được tu sửa nên chỗ này chỗ kia đã bong tróc, hư hại, trông thật đáng tiếc.

Sabina tiến sát tường, hơi vén mũ trùm đầu lên để ngắm nghía bích họa.

Erzan nhìn Sabina đang say sưa xem bích họa mà cảm thấy hơi tự hào. Dù không nói ra miệng, nhưng rõ ràng cô ấy đang rất hứng thú với bích họa.

Cô ấy luôn giật mình khi anh đến gần, hầu như không ăn gì anh dọn lên, cái gì cũng trả lời “không” trước, vậy mà giờ đây lần đầu tiên cô ấy thể hiện sự quan tâm đến thứ gì đó. Điều ấy khiến anh vui mừng.

‘Giá mà mình học trước về bích họa thì đã có thể giải thích cho cô ấy rồi.’

Erzan than thở vì mình chẳng biết gì về nghệ thuật.

‘Không nắm được sở thích của người mình phục vụ, thật là thất bại của một hiệp sĩ hộ vệ.’

Thông thường hiệp sĩ hộ vệ chỉ cần hộ vệ thôi, không cần phải nắm rõ sở thích của chủ nhân, nhưng suy nghĩ của Erzan không đi đến đó.

“Tiểu thư Sabina, hình như bích họa kéo dài xuống dưới này nữa ạ.”

“Có xuống được không ạ?”

“Có cầu thang đấy ạ. Trông chắc chắn, nhưng để phòng hờ, cô cứ đi sau tôi một chút, giữ khoảng cách nhé.”

Erzan dặn dò Sabina khi bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cầu thang gỗ kêu cót két mỗi khi giẫm lên, nhưng dường như không có chỗ nào mục nát.

Sabina vịn tường, chậm rãi bước xuống, mắt nhìn bích họa trên tường. Đó là bức tranh những chú chim nhỏ xếp hàng bay về một hướng.

Và ở cuối hướng ấy, một con rắn khổng lồ đang há miệng.

“A!”

“Ồ.”

Sabina giật mình vì ánh mắt ghê rợn của con rắn trong bích họa, nhưng ngay lúc đó, giọng Erzan đầy khó xử vang lên cùng lúc, khiến cô giật vai, nhìn xuống dưới.

Trước mặt Erzan đã xuống đến cuối cầu thang là một sợi dây thừng đỏ treo ngang. Giữa sợi dây buộc vào hai bên tường là tấm biển ghi Cm vào.

“Xin lỗi cô Sabina. Cô chờ một chút nhé. Tôi sẽ gỡ dây ra.”

“Hả? Cấm vào mà. Không được vào chứ?”

Thấy Erzan định gỡ dây một cách thản nhiên, Sabina hoảng hốt vẫy tay.

“Không phải cô muốn xem bích họa sao ạ?”

“Kh, không sao đâu. Không đến mức phải làm thế để xem…….”

Vì phần cuối bức bích họa trông khá rùng rợn, Sabina đột nhiên mất hẳn hứng thú muốn xem tiếp bên dưới.

Dù là nơi không có người ở, nhưng việc chặn lại hẳn có lý do. Hơn nữa còn treo cả biển cấm vào. Chưa bao giờ Sabina thấy việc phớt lờ cảnh báo lại dẫn đến kết quả tốt đẹp.

Sabina nghĩ rằng nếu có dù chỉ một chút bất an thì nên rút lui, đó là cách bảo vệ bản thân. Bởi vì đến nay, tất cả những gã đàn ông bất cẩn cố chạm vào cơ thể cô đều phải chết.

“Thôi quay về đi, Erzan.”

“Ừm, vâng ạ. Đi thôi, tiểu thư Sabina.”

Khi Erzan xoay người đặt chân lên bậc thang.

“Ưưư……”

Một giọng nói vang lên.

“Erzan? Vừa nãy……”

“Cô Sabina, lùi lại ạ.”

Vẻ mặt ôn hòa của Erzan đột nhiên cứng lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Anh xoay người, áp sát tường, tay đặt lên chuôi kiếm dài bên hông.

“Khư hư ư……”

Là tiếng rên của đàn ông.

Cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Sợi dây đỏ và biển cấm ở cuối cầu thang. Giọng đàn ông vọng ra từ phía bên kia.

“Er, Erzan? Hình như có ai đó ở trong kia!”

“Tiểu thư Sabina, nguy hiểm đấy ạ.”

Erzan mạnh mẽ ngăn Sabina định bước xuống. Vì muốn cho cô xem bích họa mà bỏ qua biển cấm thì không sao, nhưng nếu bên kia có người khả nghi thì chuyện khác hẳn.

Không thể để Sabina tiếp xúc với nguy hiểm dù chỉ là có thể. Erzan nắm chặt chuôi kiếm, hỏi vào bóng tối phía bên kia dây thừng.

“Ai đó. Hãy lộ diện.”

“Khaaaah!”

Ban đầu chỉ là tiếng thở hổn hển đau đớn, dần dần to hơn, rồi biến thành tiếng kêu thảm thiết. Dù không phải động đất, bích họa lại rung chuyển. Chắc chắn không phải bức họa thật sự di chuyển. Có lẽ chỉ vì bóng đen che khuất ánh sáng, làm góc sáng thay đổi nên trông như vậy thôi. Nhưng tiếng kêu thảm thiết cầu cứu nỗi đau thì là thật. Sắc mặt Sabina trắng bệch.

“Erzan, hay là có ai bị nhốt dưới đó?”

“Nếu bị nhốt ở chỗ này thì chắc chắn là kẻ nguy hiểm.”

“Nhưng đang đau đớn lắm. Biết đâu là người vô tình vào khu cấm rồi bị thương, không thể kêu cứu……”

“Khaaaah! Aaaaah!”

Tiếng hét của người đàn ông cắt ngang lời Sabina. Sabina nắm chặt hai tay, lo lắng bồn chồn, nhưng Erzan vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào bóng tối.

Khí tức lời nguyền từ tầng hầm chậm rãi trườn lên. Là lời nguyền tử thần quen thuộc với Sabina. Người đàn ông đang chết dần.

“Erzan……”

Đến nay đã có vô số người chết vì cô. Sabina, người luôn mong mình chết còn hơn là giết người khác, sợ hãi việc ai đó bị thương, bị đau.

Dù những gã đàn ông định cưỡng hiếp cô khiến cô ghê tởm đến buồn nôn, nhưng khi họ chết đi, cô lại buồn đến rơi nước mắt.

Chết chóc chỉ cần để tự nhiên thu nhận là đủ rồi chứ.

‘Mình không muốn ai chết cả.’

Có thể tránh mà không tránh, có thể cứu mà không cứu, để mặc người ta chết thì cô không chịu nổi. Cô không muốn vô cảm với nỗi đau, với sự thống khổ. Cô không muốn trở thành người như cha mình, người có thể nhìn người khác chết mà mắt không chớp.

Dù chính bản thân cô chỉ có thể làm việc nguyền rủa người khác, là hiện thân của tử thần đi chăng nữa.

“Erzan, cứ thế này thì người ta sẽ chết mất. Phải cứu thôi.”

“Không được ạ. Tiểu thư có thể gặp nguy hiểm.”

Không có gì nguy hiểm cả. Sabina không chết. Dù bị thương thế nào cũng sẽ lành ngay. Vậy nên chẳng có lý do gì để do dự khi lao vào nguy hiểm. Không, dù có nguy hiểm thì cũng chẳng sao.

Nếu chết thì đó chính là điều cô mong muốn.

‘Nhưng Erzan sẽ không để mình gặp nguy hiểm đâu.’

Sabina không biết gì về tinh thần hiệp sĩ, nhưng cô biết chắc chắn anh ta rất tận tụy với vai trò hộ vệ của mình.

Nếu Sabina khăng khăng muốn xuống dưới xem, chắc chắn anh ta sẽ nói sẽ thay cô đi xem trước. Không thể để Erzan gặp nguy hiểm được.

‘Làm thế nào, chỉ dùng chút lời nguyền…… khiến Erzan ngất đi được không?’

Nếu làm Erzan ngất rồi xuống dưới cứu người đàn ông đang rên rỉ thì sao. Dù biết nếu Erzan nghe được sẽ giật mình kinh hãi, Sabina vẫn nghiêm túc suy nghĩ, đôi mắt đen lăn lóc.

Cốc. Thứ gì đó chạm vào mũi chân. Nhìn xuống, một luồng lời nguyền đen kịt đang uốn éo dưới chân cô. Nó trông giống như sợi dây thừng, cũng giống như con rắn.

‘Giống hệt con rắn nuốt chửng đàn chim đang bay tới trong bức bích họa.’

Ngay khoảnh khắc nghĩ vậy, con rắn đen trở thành thật, quấn chặt lấy mắt cá chân Sabina.

“Kyaa!”

“Tiểu thư Sabina!”

Đó là chuyện xảy ra trong chớp mắt. Con rắn lời nguyền quấn lấy mắt cá chân Sabina đột nhiên phình to, rồi với tốc độ không thể tin nổi, kéo lê cơ thể cô xuống dưới. Erzan thậm chí chưa kịp nắm lấy, thân hình Sabina đã bị bóng tối nuốt chửng.

“Tiểu thư Sabina!”

Nhìn thấy chủ nhân bị bắt cóc ngay trước mắt, Erzan trợn ngược mắt, lao thẳng xuống tầng hầm. Anh thậm chí không kịp rút kiếm để cắt đứt dây thừng đỏ, nên sợi dây bị thân thể Erzan đẩy mạnh, đứt tung một cách hỗn loạn.

Tấm biển Cấm vào rơi xuống đất, chỉ có phần bị Erzan giẫm qua là chữ bị xóa sạch, trở nên trơn nhẵn.

Tại vị trí chữ bị xóa, một thứ gì đó màu vàng nhạt lấp lánh.

***

Con rắn đen quấn lấy cơ thể Sabina đột nhiên gầm lên quái dị, giãy giụa điên cuồng. Vì chân bị rắn giữ chặt, mỗi lần rắn quằn quại, cơ thể Sabina lại đập mạnh vào trần và tường.

Tiếng “phập” vang lên, chiếc trâm cài rơi ra, áo choàng tuột khỏi người. Có lẽ bị thứ gì nhọn đâm phải, máu rỉ ra khắp nơi, những hoa văn đỏ thêu trên áo lót bị máu tươi nhuộm đỏ rực.

Sabina thậm chí không kịp thét lên, chỉ hai tay ôm mặt.

Lại một tiếng “phịch” nữa, đau đớn lan ra sau lưng. Da thịt bị rách chăng, cảm giác tê rần, rồi thứ gì đó ấm ấm chảy xuống dưới thắt lưng, trở nên nhớp nháp.

Mái tóc đen rối bù, dưới lớp áo lót bị cuốn lên lộ ra đôi chân trắng nõn đầy vết xước.

‘Không được, nếu máu chạm vào……!’

Máu của Sabina chứa đựng khí tức lời nguyền đậm đặc nhất. Dù không chạm da trực tiếp, chỉ cần dùng máu, cô có thể giết người chỉ qua bức chân dung. Khi phát hiện ra điều đó, cha cô đã vui mừng đến mức nào, Sabina không bao giờ quên được.

“C, cẩn thận…… đừng để máu tôi chạm vào!”

Thực thể lời nguyền đang hành hạ người đàn ông kia có phải là con rắn đen này không. Nếu máu cô chạm vào, lời nguyền sẽ càng nặng hơn chăng. Sabina lo lắng.

Cô cố gắng mở mí mắt dính đầy máu, nhìn quanh. Tầng hầm không có ánh sáng, tối om, nhưng đã quen với bóng tối, cô nhanh chóng nhận ra bóng dáng khổng lồ trước mặt.

“Ư, kia. Ông ổn chứ ạ?”

“Chết…… rồi……”

“Nếu cử động được thì ra ngoài kêu cứu đi. Erzan…… A!”

Bàn tay to lớn nắm chặt lấy ngực Sabina. Lông lá xù xì, móng vuốt sắc nhọn – trông chẳng khác gì tay thú vật.

Rẹt, lớp áo lót mỏng bị xé toạc, bầu ngực trần lộ ra.

“Kyaa!”

“Đừng…… động đậy……”

Người đàn ông có tay thú vật méo mó mặt, thở hổn hển dữ dội.

Đôi mắt đỏ như máu lóe lên ánh sáng kỳ dị. Khí tức lời nguyền đặc quánh như xoáy tròn.

‘Tại sao chứ? Người lạ mà……’

Chắc chắn có lần nào đó, Sabina đã từng thấy ánh mắt ấy.

Cô nhíu mày cố nhớ lại, hít thở sâu, thì cánh tay người đàn ông – vừa siết chặt như muốn moi tim cô ra – đột nhiên buông lỏng.

“Ư, ư……?”

Người đàn ông đảo tròn đôi mắt đỏ, chậm rãi cúi người xuống, vùi mặt vào khe ngực cô. Chiếc lưỡi to lớn thè ra, bắt đầu liếm láp da thịt.

“Kyaa! Đừng!”

Người đàn ông liếm sạch máu tươi trên làn da trắng, rồi nắm lấy bầu ngực mềm mại trông như muốn kiểm tra độ đàn hồi, xoa nắn, dụi môi, rồi há to miệng cắn mạnh.

“A!”

Răng nhọn đâm vào ngực, lưỡi ướt át liếm quanh núm vú rồi mút mạnh chùn chụt. Sabina quằn quại cố thoát ra, nhưng cơ thể hắn quá to lớn và nặng nề.

“Đ, đừng làm vậy! Nếu chạm vào cơ thể tôi……!”

“Ngon…… thêm chút nữa……”

Bàn tay thú vật nắm lấy đùi Sabina, banh rộng ra hai bên. Khi khuôn mặt hắn trượt xuống dưới, Sabina hoảng loạn đấm mạnh vào đầu hắn.

“Không! Tránh ra!”

Da hắn cứng như đá. Tiếng va chạm vang lên, nhưng lực phản chấn lại dội ngược về tay Sabina. Da rách, máu chảy ra, hóa thành khí đen lan tỏa xung quanh.

Ngay lúc ấy.

“Khưư, a, a, aaaak!”

Khí tức lời nguyền từ cơ thể Sabina tràn vào mắt và miệng hắn. Hắn gầm lên như muốn nhổ ra, ho sặc sụa, rồi “grừ” một tiếng như đờm nghẹn, cơ thể run bần bật.

Đôi mắt đỏ lóe sáng. Miệng hắn há to. Răng nanh dường như dài ra. Rồi hắn cắm răng nhọn vào dưới ngực Sabina.

“Aaak!”

Nếu chỉ là nỗi đau bị đâm xuyên thì có lẽ còn chịu được. Nhưng khi cảm nhận thứ đen ngòm uốn éo chảy vào vết thương, Sabina nổi da gà, không chịu nổi.

Bản năng thét lên, giãy giụa, nhưng hắn giữ chặt tay chân cô, rồi lại cắm răng vào eo. Hút máu như hút lời nguyền, chỗ vết cắn đọng lại khí đen từ cơ thể hắn.

Như thể bùn lầy tràn vào cơ thể, Sabina nấc lên, nghẹt thở.

“Ác, không, không…… kyaa!”

Rẹt, rẹt.

Hắn xé toạc hết vải vóc và đồ lót còn sót lại trên người Sabina, lật úp cô lại.

Dù nằm sấp không nhìn thấy mặt, cô vẫn cảm nhận được đôi mắt đỏ ghê rợn đang nhìn chằm chằm từ phía sau.

Sabina quen với đau đớn, luôn mong được chết, nhưng không phải không biết sợ. Tay chân lạnh ngắt.

“Hức, không……!”

“Tiểu thư Sabina!”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, người đàn ông đang đè lên Sabina bị hất văng lên cao. Erzan nắm gáy hắn, quăng mạnh xuống đất.

“Tiểu thư, cô ổn chứ ạ!”

“Er, Erzan……”

Sabina trần truồng run rẩy, quay lại nhìn anh. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mắt Erzan bùng lên như ngọn lửa xanh.

“Dám…… với cô ấy……! Ta sẽ không tha thứ!”

Erzan đá mạnh vào sườn người đàn ông đang rên rỉ vì đầu đập xuống đất. Hắn kêu lên như thú dữ, lao tới, nhưng Erzan nắm cổ tay hắn, vặn mạnh.

Ngay lúc ấy.

“Khaaaak! Ưaaaak!”

Cổ tay hắn sáng rực ánh vàng, bắt đầu cháy xém.

“Erzan!”

Không có gì cả, vậy mà đột nhiên lửa vàng bùng lên. Erzan cũng bất ngờ trước phản ứng ngoài dự đoán, nhưng anh không buông tay. Hắn chưa bị khống chế hoàn toàn. Trước khi hắn không còn khả năng gây hại cho Sabina, Erzan không định thả ra.

Ngọn lửa vàng thiêu đốt da thịt hắn, nhưng không hề làm hại Erzan. Thậm chí không cảm thấy nóng.

Erzan đè hắn xuống đất, tay trái ấn vai, đầu gối trái đè eo để hắn không thể đứng dậy.

Ngay chỗ tay và đầu gối Erzan chạm vào, ánh vàng lan tỏa, cơ thể hắn bắt đầu cháy. Mùi thịt cháy lan ra.

“Erzan, dừng lại! Cứ thế này thì hắn chết mất!”

“Tiểu thư Sabina……!”

Câu “Hắn vừa định làm hại cô đấy” nghẹn lại nơi cổ họng. Bản phận hiệp sĩ phải bảo vệ chủ nhân và bản phận phải tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân va chạm nhau. Rốt cuộc anh phải theo tinh thần hiệp sĩ nào đây.

“Bây giờ ngài đang làm gì vậy!”

Tiếng gầm trầm đục, không phải của con quái vật kia, cũng chẳng phải của Erzan hay Sabina, khiến cả hai người và một con vật giật bắn mình. Trên bậc thang nối giữa mặt đất và tầng hầm – nơi ánh sáng len lỏi vào – cha Roskayen đang đứng đó.

“Cha Roskayen……”

“Lùi lại đi, ngài Erzan Muskovayev.”

“Nhưng kẻ này đã đe dọa tiểu thư Sabina!”

“Người xông vào khu vực cấm lại là các vị chứ ai.”

Lời chỉ trích của cha Roskayen khiến Erzan câm nín. Đúng là vì muốn cho Sabina xem bích họa mà anh đã phớt lờ tấm biển, định dẫn cô xuống dưới. Nhưng con rắn đen từ tầng hầm trườn lên đã kéo Sabina đi trước. Việc anh lao xuống chỉ là bất đắc dĩ.

“Không được giết hắn. Người này là hạt nhân quan trọng của tòa tháp phía đông, thứ duy trì sự tồn tại của ngôi làng……”

Cha Roskayen đã tiến lại gần, đặt tay lên vai Erzan, rồi giật mình lùi một bước. Ông nhìn bàn tay mình đầy kinh ngạc, lau mạnh vào áo choàng đen, nhăn mặt lắc đầu.

“Lùi ra đi. Để tôi xử lý.”

“……Xin lỗi.”

Erzan ngắn gọn xin lỗi rồi đứng dậy. Khi anh rời khỏi, ngọn lửa vàng biến mất, nhưng người đàn ông vẫn co giật vì cơn đau bỏng rát ở những chỗ bị chạm, rên rỉ không ngừng.

Erzan bước nhanh đến bên Sabina, cởi áo choàng của mình khoác lên người cô. Khi anh định cài nút, Sabina lắc đầu, tự tay kéo vạt áo lại rồi quay lưng. Chiếc áo quá rộng so với cô, vạt áo trượt xuống để lộ bờ vai mảnh khảnh.

“T, tôi tự cài được.”

“À, vâng. Xin lỗi.”

Erzan gãi gáy, lúng túng lùi lại. Cha Roskayen ra hiệu bằng mắt bảo đi mau, Erzan khẽ cúi chào ông rồi dẫn Sabina lên mặt đất.

“Tiểu thư Sabina. Đi chân trần trên đường đất thế này dễ bị thương lắm ạ. Cô mang giày của tôi đi, dù sao cũng tốt hơn.”

“Vậy thì Erzan sẽ chân trần mất.”

“Tôi không sao đâu ạ.”

“Giày của Erzan to quá, chân tôi không vừa đâu.”

Nghe vậy Erzan mới nhận ra. Anh đang quỳ một gối để cởi dây giày thì dừng lại, ngẩng lên nhìn Sabina.

Nhờ mũ trùm đầu đã biến mất, khuôn mặt Sabina giờ lộ rõ ràng. Khi ánh mắt chạm nhau, cô vẫn vội vàng quay đi, lùi lại như mọi khi.

“Cô Sabina. Chỉ đến khi về đến nhà thôi, cô chịu được chứ ạ?”

Sabina hiểu câu hỏi của Erzan là “đi chân trần có ổn không”, nên gật đầu. Nhưng Erzan đột nhiên đứng dậy, sải bước dài về phía cô.

“Er, Erzan?”

“Tôi sẽ đưa cô về nhanh chóng. Chỉ trong chốc lát thôi, xin cô tha thứ cho việc tôi chạm vào cô ạ.”

Có vẻ Erzan định bế Sabina chạy về nhà. Sabina vội vẫy tay định ngăn, nhưng áo choàng trượt xuống khiến cô phải vội vàng túm chặt vạt áo. Nhân lúc ấy, Erzan nhanh chóng bế bổng cô lên.

“Kyaa, Erzan!”

“Chịu khó một chút thôi ạ. Sẽ về đến nơi ngay!”

Để vạt áo không trượt xuống lộ cơ thể, Erzan kéo chặt Sabina vào lòng mình, rồi bắt đầu chạy về phía nhà ở. Sabina định nói gì đó nhưng sợ cắn phải lưỡi, nên đành ngậm chặt miệng, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Erzan.

Cài đặt

180%
14px
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.