Ba giờ sáng, người tôi luôn dõi theo bất ngờ nhắn tin, rồi từ một cuộc trò chuyện kéo dài, chúng tôi quyết định gặp nhau trong không gian riêng của anh. Căn phòng quen thuộc qua màn hình giờ hiện ra ngoài đời thực, và người ấy ở gần đến mức khiến tôi bối rối. Dù chưa từng thật sự gặp, cả hai lại có cảm giác như đã hiểu nhau từ rất lâu. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, riêng tư, mang theo sự thân mật khó gọi tên. Giống như một giấc mơ, vừa thật vừa không.
💬 Bình luận (0)