[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 193

Chương 193
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“…”
Ngực cô như nghẹn lại.
Câu mắng yêu rằng cô lúc nào cũng như trẻ con, cái cách thím quàng khăn lên vai vì sợ cô lạnh, cả những buổi hai người cùng cầu nguyện cho nhà Waldeck…
Daisy luôn được đối xử như con gái ruột, và cô cũng coi thím như một người mẹ thực thụ.
Dù Maxim nói rằng thím vẫn ổn, nhưng chỉ cần biết bà từng ốm một chút thôi cũng đủ khiến cô muốn chạy ngay về bên bà.
Daisy nhớ tất cả những gì liên quan đến thím.
“Còn một câu nữa.”
“…Vâng. Thật hay thách?”
“Thật.”
Maxim vẫn giữ đúng như đã nói từ đầu, sẽ chọn ‘thật’.
Câu hỏi Daisy muốn hỏi từ đầu đã sẵn trong lòng.
“Còn Mary Gold… cô ấy dạo này thế nào?”
Cũng giống như với thím, cô thật sự muốn biết tình hình của Mary Gold.
Mary Gold là người luôn ở bên Daisy suốt thời gian ở Waldeck, thậm chí cả trong những lúc tăm tối nhất.
Có lẽ chính Mary Gold mới là người bị giằng xé và tổn thương nhất giữa hai người nhà Waldeck.
“Thật ra, Mary Gold đáng ra không nên sống yên ổn mới đúng…”
Maxim lẩm bẩm như nói với chính mình rồi khẽ cười.
“Tiếc là cô ta vẫn sống khá ổn.”
“Ngài nói kiểu gì vậy? Mary Gold đâu có làm gì sai.”
“Ta thì không nghĩ vậy. Nhưng Mary Gold giờ đâu còn là lính nữa. Cô ta là người của Waldeck. Mà số phiếu trong nhà Waldeck là 2 chống 1, nên ta cũng chẳng làm gì được.”
“Chơi theo luật thì đừng nói vòng vo. Hãy giải thích rõ ràng để tôi còn hiểu chứ.”
“Chà… chắc do khô miệng quá nên nói không trôi.”
Maxim cạn ly rượu, rồi giơ ly ra.
Muốn gì đây?
Daisy nhìn hắn im lặng, hắn nhướng mày, khẽ lắc ly, ý bảo rót thêm đi.
Ý là bảo em rót thêm đấy.
Hôm nay hắn cứ làm nũng như con nít, thật đáng ghét, nhưng biết sao được.
Daisy lặng lẽ rót đầy ly rượu cho hắn, và như thường lệ, Maxim lại lên tiếng như thể đang ban ơn.
“Mary Gold, người hầu bất tài không thể bảo vệ chủ nhân, đã bị thím ta đòi nhận về làm người hộ vệ riêng. Thành ra, ta còn chưa kịp trừng phạt cô ta.”
“Thím ngài nhận Mary Gold sao?”
Daisy tròn mắt kinh ngạc.
Mary Gold vốn là người hầu mà Maxim chỉ định phục vụ riêng cho cô. Cô chưa từng nghĩ thím sẽ quan tâm đến Mary Gold.
“Ừm. Ngoài việc trong hợp đồng có điều khoản cấm ngược đãi người thân, thì thím còn nói, nếu em biết Mary Gold bị gì thì sẽ đau lòng. Bà nói vậy mà. Nhờ thế mà giờ trong nhà Waldeck, kỷ luật cứ rối tung cả lên. Nhưng biết sao giờ.”
“…”
“Thấy chưa. Em chính là điểm yếu của ta đấy.”
Cô là người đã chủ động rời bỏ cái tên Daisy von Waldeck.
Đã hai năm trôi qua, nhưng… dường như ở nhà Waldeck, vẫn còn giữ chỗ cho cô. Mình là gì chứ. Tim Daisy trĩu nặng.
“Dù sao thì… biết mọi người đều ổn, tôi cũng thấy nhẹ lòng rồi.”
Cô gượng cười, cố nuốt ngược giọt nước mắt đang chực trào.
Dù quãng thời gian bên nhau không dài, và thời gian xa cách còn dài hơn thế, nhưng cảm giác nghẹn ngào trong lòng cô lại rõ ràng đến vậy…
Có vẻ như, cô không chỉ gắn bó với Maxim, mà còn với cả những con người nơi nhà Waldeck.
“Được rồi, chắc thế là đủ câu trả lời. Giờ đến lượt ta nhé.”
“…”
“Thật, hay thách?”
Hắn hỏi với gương mặt thoáng căng thẳng. Daisy chần chừ một chút rồi đáp.
“…Thật.”
“Suốt hai năm qua…”
Maxim nhìn cô, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Em chưa từng… nhớ đến ta sao?”
Hắn hỏi xong, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, yên lặng chờ câu trả lời. Có lẽ việc cô chỉ hỏi han người khác, không hề nhắc đến hắn, khiến hắn thấy chạnh lòng thật sự.
Phải trả lời thế nào đây.
Nói rằng chưa từng nghĩ đến Maxim thì rõ ràng là dối trá. Ngược lại, cô đã nhiều lần phải cố ép bản thân gạt hắn ra khỏi tâm trí.
Những điều cô tò mò về hắn không có gì đặc biệt.
Daisy chỉ tự hỏi liệu hắn có ngủ ngon không, ăn uống đầy đủ không, có bị bệnh gì không… toàn những điều vụn vặt, nhưng chính là những điều cô từng sẽ dễ dàng biết nếu hắn còn ở bên. Còn giờ, vì cách xa nhau, cô chẳng biết gì cả.
Nếu có thể nói thật như Maxim thì cô đã không cần do dự đến vậy. Nhưng thực lòng mà nói, cô không đủ tự do để làm thế.
Dù đã rất lâu rồi, dù đã phải trải qua nhiều dằn vặt và tổn thương, nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì đã rời xa Maxim.
Một mối quan hệ chỉ toàn dối trá, muốn duy trì được thì buộc phải tạo thêm những lời nói dối khác – và vì thế đã có những người vô tội bị kéo vào, bị tổn thương.
Nếu giờ cô chỉ vì cảm xúc nhất thời mà muốn bắt đầu lại với hắn, thì mọi thứ rồi cũng sẽ lặp lại y như cũ thôi.
Vậy nên, câu trả lời cần phải nói ra, thật ra đã rõ từ trước rồi.
“…”
Thế nhưng, thật khó để nói thành lời.
Nói dối – cần một sự can đảm riêng.
“Trước tiên, tôi uống một ly được không?”
“Em bảo là không uống cơ mà.”
“Tôi đổi ý rồi.”
Maxim rót thêm rượu vào một chiếc ly mới rồi đưa cho cô. Daisy nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt một viên socola vào miệng.
Vị ngọt pha lẫn vị đắng, cuốn hút nhưng lại khiến người ta thấy bất an. Biết là không nên ăn nữa, vậy mà vẫn muốn ăn tiếp, một loại vị gây nghiện… giống hệt Maxim.
Khi socola tan dần trong miệng, cuối cùng cô cũng cất tiếng.
“…Tôi không nhớ ngài lắm đâu.”
“Vậy à.”
Maxim đáp lại bằng giọng điềm tĩnh đến lạ.
“Không nhớ lắm… tức là cũng có một chút chứ gì?”
“Không hẳn vậy.”
“Tại sao?”
“Vì đó là nhiệm vụ mà. Nhiệm vụ kết thúc thì… quên đi là đúng rồi.”
Cô dập luôn ý định thăm dò của Maxim, chặn hắn lại từ đầu.
Cảm thấy cổ họng khô rát, Daisy nốc cạn ly rượu một hơi.
Hơi rượu bốc lên làm cho đầu óc cô hơi choáng váng, mọi thứ xung quanh như chao đảo.
“Từ đầu đã là nhiệm vụ, nên tôi chưa từng thấy thoải mái khi ở đó. Kể từ lúc tôi rời khỏi nhà Waldeck, nhiệm vụ cũng đã kết thúc. Không còn trách nhiệm nào nữa, vậy thôi.”
“Chỉ là nhiệm vụ, ha…”
Ánh mắt Maxim tối đi rõ rệt.
Trong đôi mắt như tấm gương kia, hình ảnh cô phản chiếu, với vẻ mặt không dám đối diện với sự thật, trông thật hèn nhát.
Daisy toan quay mặt đi để tránh ánh nhìn đó.
Nhưng đúng lúc đó, Maxim đưa tay nắm lấy cằm cô, giữ cố định gương mặt đối diện hắn, rồi bật cười khẽ.
“Đúng là… chơi bẩn ghê?”
Vừa dứt lời, hắn bất ngờ áp sát môi cô, cướp lấy.
Hắn cắn nhẹ môi cô như trừng phạt, rồi mút chặt, phát ra tiếng đầy cố ý.
Một nụ hôn đầy cảm xúc như đang trút giận, như đòi lại thứ gì đó.
“Ngài, ngài làm gì vậy…!”
Daisy cố đẩy hắn ra sau khi thoát được khỏi nụ hôn, nhưng hắn chẳng lùi lại chút nào.
Cơ thể cô cứ bị đẩy dần ra phía sau, lưng gần chạm hẳn vào ghế.
Cô dùng hết sức đẩy vào ngực hắn, nhưng Maxim như chẳng hề hấn gì. Trong ánh mắt lười biếng của hắn, cô chỉ thấy hình ảnh bản thân mình đang run rẩy.
“Phạt đấy. Vì lỗi của em, nên hãy chịu đi.”
“Ư… Đừng mà…!”
“Từ câu hỏi đầu tiên mà đã dám nói dối. Em gan to quá nhỉ?”
“Đ-Đó không phải nói dối…!”
“Ừ, thôi được. Vì là lần đầu, ta rộng lượng cho em thêm một cơ hội.”
Nói là cho cơ hội, nhưng hắn đã như thú săn mồi áp chế con mồi, giữ chặt cổ tay cô, áp hẳn người lên.
“Ta biết em kết hôn với ta vì nhiệm vụ. Nhưng còn những lần mình hôn nhau, những đêm mình làm tình đến sáng… cũng là nhiệm vụ à?”
“…”
“Trong lúc hôn hít, quấn lấy nhau như thế… em thật sự không có một chút cảm xúc nào sao?”
“Vâng. Không có gì cả với những cảm xúc như thế.”
Daisy lại một lần nữa chọn cách nói dối, một cách hèn nhát.
“Tất cả đều là nhiệm vụ. Không hề có cảm xúc gì hết. Ngài là người muốn như thế, và cứ bám riết lấy tôi đến mức khiến tôi không còn cách nào khác…”
“Đúng, ta công nhận. Ta đã ép em đến mức đó.”
Maxim thẳng thắn thừa nhận.
“Được rồi, vậy thì em chứng minh đi.”
“Ch-chứng minh gì… Ưm!”
Một lần nữa, hắn cướp lấy môi cô. Nụ hôn của hắn vừa thô bạo vừa khao khát.
Như thể cùng lúc muốn chiếm lấy cô và xác nhận điều gì đó. Tha thiết, nhưng cũng đầy áp lực.
Bị thân hình to lớn của hắn đè xuống, Daisy chẳng khác gì một con thú nhỏ bị vồ lấy, không cách nào thoát được.
Đôi môi nóng rực của hắn trượt dần xuống, lướt qua cổ cô.
“Trả lời đi. Ngay bây giờ.”
“Ư… Ưm…”
“Nếu nói dối, em sẽ lại bị phạt.”
Maxim thì thầm khi môi hắn trượt xuống, lần mò qua lớp váy ngủ mỏng dính, mơn trớn nơi bầu ngực cô. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh xoáy vào cô.
“Nếu em thật sự không có chút cảm xúc nào, vậy sao tim em lại đang đập mạnh như thế này?”
2 hôm rùi s khum có chap mới sốp ơiiiii
có liền nè
Shop chưa ra chap mới ạ?
hay quá hóng mỗi ngày lun á sốp ui 😫
có chap mới ch sốp
có chap ch sốp
sốp bổ sung rồi nha
nay có chap khôm sốp
cóa
có chap ch sốp ơiiii
Vui lòng tải lên các chương mới.
sốp dịch bộ love caution di sốpp
có link raw hoặc tên gốc không á, ib page gửi sốp check thử nha
sốp dịch truyện phểnike đi sốp~~~
Pherenike
sốp bị quá tải, đợi giãn giãn sốp xem xét nha người đẹp
Chưa có chap ms hả sốp
quả nay ngược nặng luon qua bay ơi
có chap mới ch sốp oii
có roài
nay có chap khum ạa
cóa
k thấy tội mấy chỉ thấy nwng th
lo cho đứa bé nghe tiếng nổ ma giật mk
chưa kịp dính răng t nx
lướt 10s:(
hóng cảnh 2 ng đạo tàn bụ ghe
ối chị ơi, bị đánh lỗi chương 138 với 139 hay là up thiếu vậy ạ?
đánh lộn số chương ní ơi
hay vl
Có chap 158 chx add ơi
có roài, có roài
ai giải thích giúp tui với, tức là lúc Easy làm việc ờ rạp hát rồi hai ng gặp nhau, Easy bắn Max đều là cảnh của quá khứ đúng không? kiểu tự nhiên đang là cảnh Easy mang thai bị nhốt lại trong phòng, ngược về thời thơ ấu rồi giờ đang tra tấn ông trùm tổ chức nên tui hơi loạn.
đúng òi bà ôi
Có chap 159 chx add ơi
ê nma tui thấy kiếp đầu ổng đối xử với chị tui v tui vẫn k ưng r đó
Loppy ơi dịch novel người hùng của ác nữ đi ạ
ê sao tui thấy chuyện ns bắt đầu nhạt dần á k bt ph tui thấy v khum nữa giờ chuyện ns hơi dễ đoán á với thấy nam9 ích kỉ quá
uh thấy na9 cũm cũm hơi nghĩ cho bản thân í
thấy hấp dẫn hơn ròi nha, mà mấy nay sốp chưa lên chương mới hóng ghế á
sốp ơi coá chap mới chh ạa
có chap mới chưa ạ
huhu baog ra chap mới z ạ
huhu k ra chương mới nữa ạ
huh ch rap chap mới ạ
má cha này hết thuốc
Sóp ơi sao gần 1 tuần rùi chưa có chap mới sóp ơi
Sóp ơi chap mới cụa emmm