[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 141

Chương 141
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Xung quanh dần sáng lên. Đó là nhờ chiếc đèn mà cô bé kia mang đến.
“Cậu tỉnh rồi à.”
Dù hắn đã đoán ra khi nghe giọng nói non nớt cất lên, nhưng khi thấy dáng người nhỏ nhắn, hắn nghĩ cùng lắm cô bé chỉ bằng tuổi mình hoặc nhỏ hơn chút ít.
Một đứa trẻ thế này sao lại ở đây.
Maxim mím chặt môi, nhìn cô bé trước mặt bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Mái tóc vàng rực rỡ lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt tròn xoe mở to, tràn ngập sự tò mò với thứ lạ lẫm lần đầu nhìn thấy.
“Cậu chưa ăn gì hết nhỉ.”
“…”
“Tôi đoán thế mà. Cái này cứng quá nên không ăn được, đúng không?”
Cô bé kiểm tra ổ bánh mì mà hắn chưa hề đụng tới, đưa bàn tay nhỏ xíu nghịch nghịch nó, rồi liên tục líu lo hỏi.
Chẳng biết là đang chế giễu hay lo lắng. Trong hoàn cảnh hỗn loạn ấy, tâm trạng căng như dây đàn của Maxim khiến lời nói đầy quan tâm của cô bé nhỏ hơn mình chẳng thể lọt tai. Cô bé cố tình nhìn chằm chằm mà hắn vẫn phớt lờ.
Dù vậy, cô bé chẳng hề nao núng, rồi lấy thứ gì đó từ cái giỏ mang theo ra.
Đầu tiên, cô bé lấy một chiếc khăn tay ra, đặt một ổ bánh mì mới lên, gói kỹ rồi đưa qua song sắt.
“Tôi cố ý mang loại thật mềm và ngon đấy.”
“…”
“Cậu không khát à? Uống nước trước không?”
Thấy trên sàn đá lạnh chỉ có mỗi ổ bánh mì cứng, cô bé có lẽ thấy tội nghiệp Maxim, bèn lấy thêm chai nước rồi đưa qua cho hắn.
Hắn vẫn không động đậy, cô bé lại nhìn kỹ mặt hắn lần nữa rồi bất ngờ lên tiếng.
“Tôi tên là Easy. Còn tên cậu là gì?”
“…”
“Hả?”
“…Cút đi.”
Thay vì trả lời, hắn quát lên một cách gay gắt, khiến đôi mắt Easy phải mở to. Cô thoáng lúng túng, nhưng không có vẻ gì là sẽ rút lui.
“Không nghe à? Cút ngay đi!”
Maxim lao đến song sắt, hất văng ổ bánh và chai nước được đưa tới.
Xoảng-!
Chai thủy tinh đựng nước vỡ tan, phát ra âm thanh chói tai.
Tiếng mảnh vỡ văng ra làm Easy giật mình, lùi lại vài bước.
Một khoảng lặng ngượng ngùng bao trùm giữa hai người.
“Haiz. Tiếc thật.”
Tiếng thở dài khe khẽ của Easy phá vỡ sự im lặng đầy căng thẳng.
“Cái này ngon lắm đấy. Tôi đã cố lén mang đến đây mà. Quá đáng thật.”
Easy lẩm bẩm, mặt phụng phịu.
Hắn tưởng cô sẽ khóc, nhưng không. Cô cứng cỏi một cách kỳ lạ, đến mức khiến Maxim nhìn mà thấy khó chịu.
“Cậu thật sự muốn chết đói luôn à?”
“…”
Thật nực cười khi một người lạ đột nhiên xuất hiện và nhìn hắn như thể đang xem một con vật bị nhốt trong lồng vậy.
Maxim chẳng có lý do để đáp lại, cũng chẳng muốn đáp.
“Nghe bảo nếu cậu cứ không ăn như vậy thì vài ngày nữa sẽ chết đói đấy.”
“Chết hay không thì liên quan gì đến cậu. Đừng có xen vào.”
“Tôi cứ tưởng cậu không nói được vì cứ im lặng mãi. Hóa ra cậu nói giỏi phết.”
Maxim thở hổn hển, trừng mắt, còn Easy chỉ cười bất lực.
“Cô giáo bảo nếu cậu chết đói thì cũng chẳng sao, cứ không ăn thì mặc xác cậu.”
“…Cái gì?”
“À, cái này là bí mật đấy nhé. Tôi tình cờ nghe lén được thôi.”
Bí mật chẳng phải chỉ chia sẻ giữa những người thân thiết thôi sao? Sao cô lại tỏ ra thân thiết như vậy? Chẳng biết rõ đối phương là ai mà vẫn tự kể ra bí mật của mình sao?
Ngay từ đầu, Maxim đã không thích việc cô cứ ban phát lòng tốt mà hắn không hề mong muốn, và việc cô tiếp cận hắn mà không hề cảnh giác khiến hắn càng thêm khó chịu.
“Chỉ là, tôi nghĩ nếu không ai xen vào, cậu sẽ thật sự chết mất… nên tôi đến thôi. Nhưng nếu cậu muốn vậy thì đành chịu thôi.”
Easy cúi xuống, nhặt từng mảnh thủy tinh và bánh mì vương vãi trên sàn lên.
Maxim ngây ra nhìn, bất giác cười khẩy.
“Đừng nhúc nhích, ở yên trong góc đó đi. Mảnh thủy tinh văng xa lắm. Dẫm phải là toi, đau lắm đấy. Nó mà ghim vào thì nhức lắm, nhổ ra cũng đau nữa.”
“…”
“Tôi sẽ bảo cô giáo đổi phòng hoặc dọn dẹp cho cậu.”
Maxim cạn lời trước vẻ mặt thản nhiên và giọng nói líu lo như chim sẻ của cô.
“Lần sau tôi lại đến. Chào nhé.”
Dọn dẹp xong xuôi, Easy chào tạm biệt một cách hờ hững.
“…Không cần đâu, đừng làm phiền tôi.”
“Dù sao giữa chừng cậu cũng có thể đổi ý mà. Làm sao mà biết trước được chứ?”
“Sao cơ?”
“Nếu cậu đói hơn bây giờ thì sao? Lúc đó cậu có thể nghĩ giá mà mình không ném ổ bánh mì mà Easy đưa nhỉ.”
Đúng là không biết gì mà, còn cười hề hề, trông thật đáng ghét.
Đôi mắt lanh lợi sáng lên như sao sớm.
“Trước khi cậu chết đói, tôi sẽ quay lại. Tạm biệt.”
Maxim ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Easy cho đến khi khuất hẳn.
***
Cả người chẳng còn chút sức lực nào.
Maxim ngồi co ro dựa vào tường một lúc, rồi nằm thẳng ra, ngước nhìn trần nhà đen kịt.
Có vẻ như lời nói hắn sắp chết đói không phải là nói dối.
…Cứ thế này mà chết thì liệu có ổn không đây.’
Maxim nhắm mắt. Hắn nhớ đến mẹ, người từng nắm chặt vai hắn, vuốt má hắn hết lần này đến lần khác. Bàn tay chai sâf mà ấm áp ấy giờ không còn bên cạnh hắn nữa.
Câu trả lời cho câu hỏi đó rất rõ ràng
Mẹ đã dặn Maxim phải sống sót bằng mọi giá, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.
Hắn cảm nhận được bằng bản năng rằng đó là lời dặn dò cuối cùng.
Sau câu nói ấy, mẹ đã bị đám lạ mặt lôi đi đâu đó, còn Maxim bị nhốt riêng dưới ngục này.
Sao lại thành ra thế này chứ.’
Có phải vì cha không về không. Sao cha không về. Giá mà từ đầu hắn đừng bướng bỉnh, đừng đòi theo cha xuống thị trấn. Chiếc vòng chưa trả mẹ, lời chào chưa nói với cha, tất cả đều khiến hắn vô cùng hối hận.
‘Không, tất cả là tại mình.’
Trước đây, dù chỉ có ba người trong căn lều, họ vẫn rất hạnh phúc. Bạn bè gì chứ. Tham lam một cách vô ích.
Nghĩ lại, kẻ chán ngán những ngày lặp lại chỉ có mình hắn.
‘Lẽ ra mình không nên cho Charlie xem. Sao mình lại dại dột kể cho một đứa bạn chẳng ra gì như vậy chứ.’
Hắn nhớ lại đám người đã đối chiếu ảnh trong vòng cổ bí mật với mặt mẹ hắn.
Việc cha không trở về cũng bắt đầu ngay sau khi hắn đưa chiếc vòng đó cho Charlie.
Nếu biết nó sẽ rơi vào tay đám lạ mặt đó và gây ra hậu quả này, hắn đã chẳng bao giờ nói ra.
‘Vì mình mà cả gia đình tan nát.’
Hắn oán trách bản thân ngu ngốc.
Dù không biết rõ ngọn nguồn, Maxim chỉ cảm thấy mọi sóng gió trong cuộc sống yên bình đều do sự bốc đồng của mình, khiến hắn như muốn phát điên.
Phía trước hắn dần mờ đi, khóe mắt nóng lên. Tách, tách. Nước mắt trào ra, chảy xuống hai bên, khiến Maxim chớp mắt liên tục.
Cô bé đó nói mình có chết đói cũng không sao. Vậy bọn họ còn nhốt mình làm gì?’
Hắn không hiểu nổi. Đầu óc mơ hồ như phủ một lớp sương mù.
Chắc vì một lý do nào đó. Nói chết đói cũng được nghĩa là lý do đó không quan trọng.
Maxim không rõ nguyên do, chỉ thấy tức giận.
Dù sao kết luận vẫn chỉ có một.
Phải sống. Như lời dặn cuối cùng của mẹ, hắn phải sống sót bằng mọi giá.
Nếu cứ chết đói thế này, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ biết được sự thật.
Sau khi quyết tâm, Maxim chỉ mong Easy quay lại nơi này.
Không biết bao lâu đã trôi qua.
Khi xung quanh lại sáng lên và Easy xuất hiện, Maxim như thấy như gặp được vị cứu tinh.
“May quá. Tôi sợ đến muộn quá, lỡ cậu có chuyện gì thì sao. Tôi không định làm vậy đâu, nhưng hôm nay tan học muộn quá.”
Chẳng hiểu sao lại lắm lời thế, nhưng lần này Maxim lại vui vẻ nhận lấy ổ bánh cô đưa, nhét đầy vào miệng và ăn ngấu nghiến.
“Ăn từ từ thôi. Ăn nhanh quá là nghẹn đấy. Uống nước đi.”
Easy đưa bình nước ra. Lo hắn lại ném vỡ, nên lần này cô mang đến bình nước làm bằng gỗ.
Maxim cũng không từ chối.
“Giờ cậu bắt đầu tin tôi rồi à?”
Easy nghiêng đầu hỏi, mặt rạng rỡ nhìn hắn ăn.
…Không, tin làm sao được chứ.
Maxim đã hứa với mẹ rằng sẽ không tin tưởng bất cứ ai ngoài bản thân.
“Ừ.”
Nhưng giả vờ tin thì không khó.
“Cảm ơn cậu vì quay lại.”
Mẹ bảo phải sống sót bằng mọi giá. Vậy nên nói dối cũng chẳng khó.
“Lần sau cậu lại đến nữa được không?”
“Sao thế?”
“Bí mật nhé. Tớ vẫn còn sợ những người khác lắm.”
Đối phó với người lớn thì khó, nhưng với đứa trẻ trạc tuổi thế này thì không vấn đề.
Lợi dụng một đứa trẻ chắc cũng dễ hơn nhiều.
“Được thôi. Tôi sẽ đến. Nếu nói rõ lý do, chắc cô giáo cũng sẽ cho phép thôi.”
Từ hôm đó, mỗi ngày Maxim đều gặp Easy.
2 hôm rùi s khum có chap mới sốp ơiiiii
có liền nè
Shop chưa ra chap mới ạ?
hay quá hóng mỗi ngày lun á sốp ui 😫
có chap mới ch sốp
có chap ch sốp
sốp bổ sung rồi nha
nay có chap khôm sốp
cóa
có chap ch sốp ơiiii
Vui lòng tải lên các chương mới.
sốp dịch bộ love caution di sốpp
có link raw hoặc tên gốc không á, ib page gửi sốp check thử nha
sốp dịch truyện phểnike đi sốp~~~
Pherenike
sốp bị quá tải, đợi giãn giãn sốp xem xét nha người đẹp
Chưa có chap ms hả sốp
quả nay ngược nặng luon qua bay ơi
có chap mới ch sốp oii
có roài
nay có chap khum ạa
cóa
k thấy tội mấy chỉ thấy nwng th
lo cho đứa bé nghe tiếng nổ ma giật mk
chưa kịp dính răng t nx
lướt 10s:(
hóng cảnh 2 ng đạo tàn bụ ghe
ối chị ơi, bị đánh lỗi chương 138 với 139 hay là up thiếu vậy ạ?
đánh lộn số chương ní ơi