[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 140

Chương 140
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Cha vẫn chưa về.
Đêm ở lều trên núi thường đến sớm hơn dưới thị trấn. Cha thường về nhà trước khi hoàng hôn buông xuống, chuẩn bị củi để đốt lò sưởi suốt đêm, rồi lấy nồi lớn ra nấu món hầm.
Maxim rất thích điều đó. Đặc biệt vào những ngày hắn ốm thế này, cha thường cho thật nhiều thịt vào món hầm để hắn ăn. Khi cắn ngập miệng những miếng thịt to đùng được cha cắt một cách thô kệch, hắn cảm thấy hơi ấm lan tỏa khắp người, thật no bụng.
Hắn nhận ra điều bất thường khi tỉnh dậy. Có lẽ nhờ nước thảo dược mà mẹ ép uống trong lúc hắn mơ màng nên cơn sốt đã giảm hẳn.
Hắn cứ tưởng khi thức dậy sẽ có món hầm của cha, nhưng lò sưởi vẫn lạnh tanh, chẳng có lấy chút hơi ấm.
Dù bị mẹ ngăn cản, nhưng Maxim vẫn ra tận cây cổ thụ lớn để chờ cha. Nỗi áy náy với ông cứ như cái dằm dính trênđầu ngón tay, khiến hắn vô cùng bứt rứt.
Mặt trời vừa lơ lửng trên núi đã dần khuất bóng, tiếng cú kêu trong đêm vang lên, Maxim đành quay về lều.
“Đói rồi phải không? Ăn đi con.”
Đúng ra cha phải về trước khi mặt trời lặn chứ.
Vì thú dữ sẽ ra ngoài, nguy hiểm lắm.
Bình thường mẹ sẽ mắng hắn một trận, nhưng hôm nay mẹ cũng thật kì lạ. Mẹ không nói gì.
Mẹ vẫn nhóm lửa và nấu món hầm thay cha vẫn chưa trở về. Max thấy rõ mẹ đang cố gắng che giấu nỗi lo lắng của mình.
“Mẹ không ăn cùng con sao?”
“Ừ, mẹ đợi cha về để ăn cùng.”
“Vậy con cũng đợi.”
Ực. Mùi thơm từ món ăn làm hắn phải nuốt nước miếng, nhưng Maxim cố gắng phớt lờ món hầm mẹ nấu.
Hắn muốn đợi cha về ăn cùng.
***
Đã khuya mà vẫn chẳng có tin tức gì của cha. Maxim gục đầu trước đĩa đồ ăn đã nguội. Trước lò sưởi, đang đan len không ngừng, khác hẳn mọi ngày.
Chẳng biết có phải do hắn tưởng tượng không. Trông mẹ cứ như đang rất bồn chồn. Maxim múc vài miếng khoai tây từ món hầm đã nguội, ăn xong đặt thìa xuống rồi đến bên mẹ.
“Cha giận con lắm đúng không ạ?”
“Sao đột nhiên con lại nói vậy?”
“Tại con cứ nằng nặc đòi đi theo cha, lại còn cố tình không chào cha nữa.”
“Thì sao chứ?”
“Cảm giác như cha không về là tại con vậy.”
Helene đặt đồ đan xuống, xoa đầu Maxim đang rầu rĩ.
“Làm sao có chuyện đó được. Chắc cha con có việc gì đó. Đêm khuya trên núi rất nguy hiểm, nên đợi bình minh cha sẽ về. Chúng ta hãy tin tưởng và đợi cha nhé.”
“Thật không ạ?”
“Ừ. Khuya rồi, con ngủ trước đi. Lên giường nằm đi nào.”
Maxim ngoan ngoãn nằm lên giường, trùm chăn kín mít. Hắn nhắm chặt mắt, mong chờ khi mở mắt ra sẽ thấy cha trở về, nhưng mãi vẫn chẳng thể ngủ.
Mẹ cũng nằm xuống, nhưng cứ trở mình liên tục, có vẻ bà cũng không ngủ được.
“Mẹ ơi.”
“Hửm?”
“Con xin lỗi vì chuyện cái vòng cổ. Lần sau xuống thị trấn, con sẽ tìm lại, nhất định sẽ mang về trả mẹ.”
“Không sao đâu mà. Con không cần để tâm quá.”
“Nhưng nó là món đồ rất quý với mẹ mà.”
“Có thứ còn quý hơn cái vòng cổ ở đây này.”
Mẹ nằm nghiêng, nhìn vào mắt Maxim, khẽ mỉm cười. Hai cặp mắt xám xanh giống hệt nhau lấp lánh trong đêm tối mờ mịt.
“Max là báu vật của mẹ. Chỉ cần con lớn lên thật khỏe mạnh, mẹ thật sự không sao cả.”
“….”
Mẹ nói vậy thôi, nhưng mất thứ mình trân quý thì sao mà không buồn cho được.
Tuần sau nhất định phải gặp Charlie để lấy lại chiếc vòng cổ. Maxim lại tự nhủ thêm một lần nữa.
Bạn bè là người luôn giữ bí mật cho nhau. Và để chứng minh tình bạn, giữ lời hứa là một điều bắt buộc.
Charlie nói sẽ giữ thật kỹ ‘vòng cổ bí mật’. Maxim hứa tuần sau sẽ lấy lại. Dù không cố ý, nhưng hắn lại là người phá lời hứa đó trước.
Vẫn chưa chứng minh được.
…Vậy họ có thể làm bạn được không.
Hắn chợt nghi ngờ.
“Mẹ ơi, nếu mình thất hứa thì có làm bạn với người khác được không ạ?”
“Sao tự nhiên con lại hỏi vậy?”
“Con có một cậu bạn hay chơi cùng con mỗi lần xuống thị trấn. Là Charlie, con trai ông chủ tiệm sách ấy ạ. Con nghĩ tụi con là bạn. Nhưng Charlie nói bọn con không thể làm bạn cho đến khi con chứng minh được.”
Maxim cụp mắt xuống, nói thêm.
“Tuần này tụi con đã hẹn gặp nhau mà con lại không xuống được. Không phải cố ý, nhưng… con đã thất hứa trước.”
“Vậy nên con mới giận cha à?”
“Vâng, chắc vậy ạ. Có lẽ con không làm bạn với Charlie được rồi. Con cũng không thích người không giữ lời hứa. Rõ là không đáng tin mà.”
Mẹ vuốt lại tóc mái lòa xòa của Maxim.
“Con không cần phải vội vàng quá đâu. Nếu người đó là bạn của con, họ sẽ yêu quý con thôi, dù con không cố gắng chứng minh chuyện đó.”
“….”
“Không phải Charlie cũng chẳng sao. Rồi sẽ có một người bạn như vậy xuất hiện thôi.”
“Thật không ạ?”
“Ừ. Mẹ muốn Max phải tự tin hơn. Đừng so sánh mình với người khác, cứ tập trung vào những gì con có thể làm thôi.”
Mẹ ôm chặt Maxim hơn, nói thêm.
“Dù sao thì con cũng phải tin vào chính mình. Người khác có thể sẽ phản bội con, nhưng con sẽ không tự phản bội chính mình đâu.”
Maxim không đáp, chỉ rúc vào lòng mẹ.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Bịch, bịch, bịch.
Cảm nhận được tiếng động trong bóng tối, Maxim nhảy khỏi giường với đôi chân trần.
“Con vừa nghe tiếng bước chân! Chắc là cha về rồi!”
“Max, ít nhất cũng mang dép vào chứ.”
Dù mẹ hắn đã lên tiếng nhắc nhở, Maxim vẫn chạy ra cửa.
Nên xin lỗi cha trước chứ nhỉ. Hay cứ ôm ông cái đã. Maxim biết rằng dù thế nào, cha cũng sẽ không giả vờ giận nổi mà mỉm cười ngượng ngùng và ôm lấy hắn.
Maxim tháo chốt, đẩy cửa ra, hắn tưởng tượng gương mặt bất ngờ của cha hắn khi cửa vừa mở.
Ánh đuốc bập bùng xua tan bóng tối, tầm nhìn của hắn cũng sáng lên.
“….”
Nhưng người đứng trước cửa không phải cha hắn. Maxim sững sờ, rồi gương mặt mẹ bước tới sau lưng cũng tái mét.
Một gã lạ mặt nhìn vật trong tay gã rồi nhìn lên Helen, khẳng định.
“Đúng là người rồi.”
Giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo khiến Helen phải ôm lấy Maxim vào lòng như muốn giấu hắn đi.
“Tôi tìm mãi mà không thấy người, hóa ra người trốn ở đây.”
Hắn đưa chiếc vòng cổ ra. Chính là chiếc ‘vòng cổ bí mật’ hắn giao cho Charlie.
“Được trực tiếp diện kiến người thế này thật vinh dự cho ta. Thưa Công chúa Helene.”
Lời chào nghe có vẻ trang nhã, nhưng rõ ràng đang chất chứa sự thù địch.
Không rõ lý do là gì, nhưng nhìn đám người xa lạ được trang bị vũ khí xông vào, Maxim linh cảm được.
Cha sẽ không bao giờ trở về nữa.
Tổ ấm của ba người đã bị lũ xâm nhập giẫm nát. Đó là đêm cuối cùng Maxim sống trong túp lều trên núi.
***
Không rõ đã qua bao nhiêu ngày.
Maxim vẫn nằm trên nền đá thô cứng và lạnh lẽo.
Căn phòng tối tăm không chút ánh sáng. Không, nó giống nhà tù dưới lòng đất hơn. Ở trong đó, Maxim cứ mở mắt rồi nhắm mắt lặp lại.
Hắn không biết chính xác nơi này là đâu sau khi bị đám lạ mặt lôi đi.
Cha thế nào rồi.
…Mẹ thì sao?
Ai đưa hắn đến đây?
Hàng tá câu hỏi rối loạn trong đầu, nhưng chẳng có gì rõ ràng.
Ký ức cuối cùng lờ mờ hiện lên là…
Đám người đầy thù hận gọi mẹ là công chúa. Và chiếc vòng cổ bí mật trong tay chúng.
Tất cả dường như vì chiếc vòng hắn làm mất, khiến hắn muốn phát điên.
“Mẹ. Con xin lỗi. Tại con làm mất vòng cổ…”
Hắn khóc xin lỗi, nhưng mẹ vẫn điềm tĩnh đáp.
“Maxim. Nghe kỹ đây. Con là huyết thống trực hệ của hoàng tộc Antika. Sẽ có nhiều người đe dọa con.”
Lời cảnh báo khó hiểu.
“Dù có chuyện gì, đừng tin bất cứ thứ gì khác. Chỉ tin vào chính mình, và bằng mọi giá phải sống sót.”
“…Mẹ.”
“Hãy hứa với mẹ.”
Giọng mẹ tha thiết dặn dò. Ánh đuốc đung đưa, tiếng xích va chạm, tiếng bước chân vô tình vẫn như vang vọng bên tai. Mọi thứ lẫn lộn, chỉ còn hỗn loạn.
Trước mặt có ổ bánh mì cứng, nhưng hắn không ăn. Maxim cứ nằm im, chỉ còn hơi thở.
Sột soạt-.
Lúc đó, có tiếng động.
Bịch, bịch, bịch.
Tiếng bước chân đến gần, Maxim theo bản năng lùi vào góc xa song sắt nhất.
“…Chào.”
Cùng ánh đèn khí đốt, một cô bé hiện ra.
sắp ngang raw luôn rùi huhu team chăm quá yêu team nhiều
ui cô bé đó chắc là chị izi rùi