[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 138

Chương 138
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“…Ngài định làm gì vậy.”
Dù biết giờ có hỏi cũng vô ích, nhưng Daisy vẫn hỏi như đang cố níu lấy cọng rơm cuối cùng vậy.
Cô quá bất an.
Hành động của hắn không thể đoán nổi khiến cô càng thêm hoang mang.
“Dù sao thì đó cũng là chuyện của ta. Quá trình không quan trọng. Quan trọng là kết quả thôi.”
Đúng vậy, hỏi về quá trình thì có ý nghĩa gì chứ.
Maxim là người sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của mình.
“Em sẽ trở thành Đại công nương của ta và tiếp tục sống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Riley cũng sẽ được chào đời một cách an toàn. Ta định sẽ loại bỏ hết những kẻ cản trở chuyện đó. Em hiểu chứ?”
Maxim lau đi những vệt nước mắt trên gương mặt lem luốc của Daisy, rồi cười mỉm với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn.
“Em biết mà. Ta là người luôn giữ lời.”
Rồi hắn ôm lấy Daisy đang run rẩy không biết phải làm sao, và hôn lên bụng dưới của cô.
“Riley. Ta sẽ sớm quay lại. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”
Nói xong, Maxim rời khỏi phòng.
“Max. Cha sẽ sớm về thôi. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”
Hắn nói với Riley những lời giống hệt cha hắn đã nói trong ký ức mờ nhạt của mình.
Lúc đó, Maxim chỉ mới chín tuổi.
Hắn từng rất oán trách lời dặn vô trách nhiệm ấy, khi ông bảo một đứa trẻ không thể tự lo cho mình lại phải bảo vệ mẹ của nó.
Bởi cuối cùng, hắn chẳng bảo vệ được gì.
Cha hắn tại sao lại… giao phó mẹ cho một tên ngốc như hắn.
Đôi khi hắn muốn chất vấn ông về chuyện đó ngay cả trong giấc mơ.
Nhưng giờ đây, khi chính mình trở thành một người cha, hắn mới hiểu.
Tâm trạng của cha hắn khi phải nói những lời ấy.
Đứa con thậm chí còn chưa ra đời sẽ bảo vệ được mẹ nó.
Giờ hắn không còn là Maxim ngu ngốc như hồi chín tuổi, cũng không giống người cha bất lực của mình.
Hắn sẽ loại bỏ mọi chướng ngại đe dọa đến gia đình của hắn, còn Daisy sẽ không thể làm gì khi bị giam trong căn phòng đó.
Trong khi hắn xử lý hết những nguy hiểm bên ngoài, thì bên trong, bản sao nhỏ bé của hắn sẽ bảo vệ Daisy của hắn.
Cạch-.
Maxim đóng cửa lại rồi khóa chặt. Dù đó là một căn phòng kín không có cửa sổ khiến Daisy không thể trốn thoát, hắn vẫn thấy bất an. Maxim tựa lưng vào cửa, đứng lặng một hồi lâu.
Từ trong phòng, tiếng nức nở khe khẽ của Daisy dường như đang vọng ra.
Suốt thời gian qua cô chỉ âm thầm khóc, cuối cùng bây giờ mới bật ra thành tiếng.
Maxim mím chặt môi.
***
“Đã xác nhận chưa.”
“Có vẻ như… vẫn chưa đến ạ.”
Bá tước Therese hỏi một cách thờ ơ trong khi mắt vẫn nhìn thẳng, viên phụ tá đáp với giọng khó xử.
“Vẫn chưa sao?”
“Vâng.”
“Thật kỳ lạ.”
Khi tiếng kèn vang lên, cuộc săn sẽ bắt đầu.
Ồng ta vẫn chưa nghe tin Đại Công tước sẽ không tham dự cuộc săn. Trong danh sách tham dự cũng đã xác nhận rõ ràng sẽ có mặt hắn. Và như để chứng minh điều đó, ghế trống bên cạnh Hoàng hậu vẫn được để trống.
Chắc chắn là chỗ của Đại Công tước Waldeck.
Maxim von Waldeck tuy kiêu ngạo nhưng là vẫn là một bậc quân nhân. Hắn luôn coi trọng nguyên tắc, không phải người sẽ đến trễ mà không báo trước trong các sự kiện chính do hoàng gia tổ chức.
Nhất là hôm nay, Maxim sẽ phải cùng Đại công nương của mình xuất hiện trong sự kiện chính thức của hoàng gia. Một dịp quan trọng như vậy lại càng không thể vắng mặt.
Lẽ nào giữa chừng có đã xảy ra chuyện gì khiến hắn đến muộn sao? Nhưng dù vậy, cảm giác bất an trong lòng vẫn không thể xóa đi. Hoàng đế và Hoàng hậu cũng liên tục liếc nhìn chiếc ghế trống, có vẻ sự chậm trễ của hắn không nằm trong kế hoạch.
Thời gian bắt đầu đã qua mà tiếng kèn vẫn chưa vang lên, những người tham dự bắt đầu xì xào. Xung quanh nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Ngay lúc đó, một viên thị vệ hối hả chạy đến, thì thầm gì đó với Hoàng hậu. Nghe xong, sắc mặt bà ấy tái nhợt. Bà ấy trao đổi ngắn gọn với Hoàng đế, rồi gọi nhà chấp chính đến.
Chốc sau, nhà chấp chính bước ra, dường như để thông báo gì đó.
“Xin lượng thứ cho các vị tham dự. Có vẻ bên phía Đại Công tước Waldeck đã xảy ra chuyện không hay.”
Toàn bộ kinh thành tràn ngập tờ rơi báo chí.
[Tin nóng, Đại Công tước phu nhân Waldeck đã bị bắt cóc.]
Bài báo viết rằng Daisy von Waldeck đã bị phe cách mạng bắt cóc. Waldeck bắt đầu tuyên chiến với phe cách mạng từ giờ phút này.
***
“Cái này con từng xem rồi mà.”
Nhận gói sách từ tay cha vừa đi thị trấn về, gương mặt Maxim thoáng chút thất vọng.
“Vậy sao. Xin lỗi con nhé. Có lẽ cha hơi đãng trí.”
Cha của Maxim, Jayden Klaist, chỉ cười hiền trước lời hờn dỗi trẻ con của hắn con trai đang bĩu môi.
“Lần trước cha cũng vậy mà.”
“Đúng nhỉ. Tha thứ cho ta thêm lần nữa nhé.”
“Quá đáng thật.”
Bàn tay lớn xoa xoa mái đầu đen nhánh.
Mỗi tuần Jayden đều xuống thị trấn một lần để mua nhu yếu phẩm.
Ông đem thú săn được trên núi đi bán, rồi dùng tiền mua những thứ không có trên đó mang về.
Người ta nói ông đã từng cầm kiếm bằng đôi bàn tay chai sần vì làm việc vất vả ấy.
Maxim rất tự hào về điều đó.
Căn chòi nhỏ giữa lưng chừng núi là tổ ấm của họ.
Trong ngôi nhà cũ kỹ ấy, cha, mẹ và Maxim, ba người họ sống đầm ấm bên nhau. Mùa đông gió thổi vào lạnh thấu xương, mùa hè thỉnh thoảng lại có rắn bò vào, một ngôi nhà tồi tàn như thế.
Cha luôn muốn cả nhà được sống trong một căn nhà tốt hơn, và Maxim cũng nghĩ như vậy thì tốt, nhưng vì cả nhà luôn ở bên nhau, nên hắn thấy như thế này cũng không tệ.
“Thay vào đó, cha đấu kiếm với con đi. Con đã luyện tập cả sáng nay rồi đấy!”
“Bây giờ sao?”
“Vâng, ngay bây giờ ạ. Cha mau nhanh lên đi!”
Maxim nài nỉ cha.
Như mọi hắn bé cùng tuổi, Maxim tràn đầy năng lượng, chẳng lúc nào chịu ngồi yên. Hắn lục lọi khắp nơi trên núi vẫn chưa thỏa, còn học cả kiếm thuật từ cha mình.
“Max, cha vừa trở về từ thị trấn nên chắc còn mệt lắm. Lại đây với mẹ nào.”
“….”
“Nhanh lên chứ. Tay mẹ sắp rã rời rồi đây.”
Mẹ hắn, Helene, dang rộng hai tay giục giã, Maxim giả vờ miễn cưỡng chạy đến ôm mẹ.
“Con buồn vì quyển sách kia con đã đọc rồi à?”
“Vâng, đọc cái đã biết thì chán lắm ạ.”
“Không đâu.”
Nhìn mẹ khẳng định chắc nịch, Maxim bé nhỏ tròn xoe mắt.
“Dù là sách con nghĩ mình đã biết tường tận mọi thứ, nhưng khi đọc lại lần nữa con vẫn sẽ phát hiện những điều rất mới mẻ. Tìm ra chúng cũng thú vị lắm đấy.”
“Nhưng con muốn đọc cái mới cơ. Cứ đọc mãi cái cũ thì con sẽ thành tên ngốc mất.”
“Max.”
“Con còn chẳng được đi học.”
Trong sách, hắn thấy bọn trẻ cùng tuổi đi đến nơi gọi là ‘trường học’.
Maxim từng năn nỉ mẹ cho đi học, nhưng bà bảo hoàn cảnh chưa cho phép, nên cứ lần lữa mãi.
Dù còn nhỏ, nhưng hắn cũng lờ mờ cảm nhận được gia đình mình không dư dả.
Helene dạy hắn cách tính toán và chút kiến thức đơn giản, nhưng vẫn không đủ.
Những cuốn sách cũ mượn từ tiệm sách dưới thị trấn là niềm vui duy nhất của Maxim bé nhỏ.
“Không biết nữa, con đi ngủ đây.”
Maxim nằm xuống giường, trùm chăn kín đầu. Tiếng thở dài của mẹ len lỏi qua chăn, nhưng hắn giả vờ không nghe thấy, nhắm chặt mắt lại.
Trong cơn mơ màng, hắn nghe mẹ ngân nga bài hát thịnh hành thời bà còn nhỏ.
Một bản tình ca rất nổi tiếng, mẹ hắn đã nói vậy.
Maxim thích bài đó hơn mấy bài hát ru thông thường, nhưng hôm nay hắn chẳng muốn nghe gì cả.
***
“Max, cha sẽ sớm quay về thôi. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”
Một tuần trôi qua một cách nhanh chóng. Trước khi xuống trấn, cha luôn dặn dò hắn như vậy. Maxim thường đáp lại đầy khí thế rằng sẽ tự mình bảo vệ mẹ, nhưng hôm nay hắn không muốn làm vậy.
“Con không muốn.”
Câu trả lời khác thường khiến mắt Jayden mở to. Maxim hỏi ông với vẻ mặt hậm hực.
“Con đi theo cha xuống thị trấn không được sao?”
“Max.”
Mẹ gọi tên hắn một cách nghiêm khắc, nhưng Maxim không thèm đáp lại. Nhìn gương mặt phụng phịu của con trai, Jayden trầm ngâm một lúc, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Được rồi, vậy con mặc áo khoác vào đi.”
Cứ ngỡ sẽ bị từ chối, ai ngờ cha lại đồng ý dễ dàng như thế.
“Cha con mình cùng đi, con sẽ tự chọn sách để đọc, ngắm cảnh chợ và mua đồ ăn ngon nhé.”
“Thật sự được sao ạ?”
Lời đề nghị bất ngờ của cha khiến Maxim mừng rỡ, nhưng ngược lại, gương mặt Helene lại đầy lo âu.
“Mình ơi….”
“Không sao đâu mà. Với lại Max của chúng ta đâu thể mãi sống trên núi được. Nghĩ đến tương lai, nó cũng nên xuống chợ xem, rồi làm quen với mọi người chứ.”
2 hôm rùi s khum có chap mới sốp ơiiiii
có liền nè
Shop chưa ra chap mới ạ?
hay quá hóng mỗi ngày lun á sốp ui 😫
có chap mới ch sốp
có chap ch sốp
sốp bổ sung rồi nha
nay có chap khôm sốp
cóa
có chap ch sốp ơiiii
Vui lòng tải lên các chương mới.
sốp dịch bộ love caution di sốpp
có link raw hoặc tên gốc không á, ib page gửi sốp check thử nha
sốp dịch truyện phểnike đi sốp~~~
Pherenike
sốp bị quá tải, đợi giãn giãn sốp xem xét nha người đẹp
Chưa có chap ms hả sốp
quả nay ngược nặng luon qua bay ơi
có chap mới ch sốp oii
có roài
nay có chap khum ạa
cóa
k thấy tội mấy chỉ thấy nwng th
lo cho đứa bé nghe tiếng nổ ma giật mk
chưa kịp dính răng t nx
lướt 10s:(
hóng cảnh 2 ng đạo tàn bụ ghe
ối chị ơi, bị đánh lỗi chương 138 với 139 hay là up thiếu vậy ạ?
đánh lộn số chương ní ơi