[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 131

Chương 131
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“Hừm.”
Maxim đang trầm ngâm với gương mặt hết sức nghiêm túc.
Hắn cầm hai đôi giày trẻ em trên tay. Một đôi màu hồng, một đôi màu xanh da trời.
“Làm sao biết được giới tính của đứa bé đây?”
“Trong trường hợp đó, ngài cứ mua màu tím như thế này là được.”
Đoán trước được tình huống này nên viên phụ tá đã chuẩn bị sẵn. Khi anh ta vung vẩy đôi giày tím nhỏ xinh, nếp nhăn giữa trán Maxim cũng giãn ra một chút.
“Ngươi thông minh đấy.”
Đây là lần đầu tiên. Lần đầu anh ta được cấp trên khen là ‘thông minh’.
Gương mặt viên phụ tá thoáng ửng hồng.
“Cảm ơn ngài, thưa chỉ huy.”
“Chọn cái đó đi.”
Câu hỏi tiếp theo của Maxim được đặt ra sau khi đôi giày tím đã được gói lại, và họ quay lại xe.
“Còn gì nữa không?”
“Vâng? Ý ngài là…”
“Những thứ ta cần biết với tư cách một người cha ấy. Hoặc là lời khuyên ngươi có thể cho ta. Cứ thoải mái nói gì cũng được.”
Dù vừa làm điều hắn ghét nhất, Maxim vẫn mỉm cười hiền hòa như chẳng hề bận tâm.
Rồi theo thói quen, hắn lấy hộp xì gà từ trong túi áo ra, đưa một điếu lên miệng.
“Trước tiên, ngài nên bỏ thuốc lá đi ạ.”
“Chết tiệt…”
Maxim nheo ánh mắt sắc lạnh, khiến viên phụ tá sợ đến cứng đờ.
“Đương nhiên không phải vì tôi… mà, mà vì đứa bé ạ.”
Tách. Không đợi anh ta nói hết câu, hắn rút điếu xì gà ra khỏi miệng, bẻ gãy ngay lập tức.
“Vừa bỏ rồi. Còn gì nữa không?”
“Cái đó… chuyện chăn gối thì nên kiêng khem cho đến khi thai kỳ ổn định ạ.”
“Ha…”
Hắn rõ ràng đã đọc điều này trong sách. Nhưng vừa nghe xong, hắn lại muốn châm ngay điếu xì gà vừa mới vứt bỏ.
“…Đồ khốn.”
Hắn tự thấy mình thật tệ hại. Nhìn viên phụ tá hoảng hốt luống cuống trước mặt, hắn thở dài.
“X-Xin lỗi ngài…”
“Không sao. Có lẽ ta cũng nên bỏ cả chửi thề nữa.”
Chi bằng cứ nghĩ mình được tái sinh cùng đứa bé luôn đi. Maxim lẩm bẩm tự nhủ.
Cùng đứa bé bắt đầu lại từ đầu. Cũng không tệ. Liệu Izi có chăm sóc ta không nhỉ?
Dù biết đó là suy nghĩ vô liêm sỉ, khóe miệng hắn vẫn không ngừng cong lên.
***
Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc đến gần, Mary Gold đang đứng trước cửa phòng phải ngẩng đầu lên.
Là Maxim trong bộ áo choàng tắm.
“Từ chiều tối đã ngủ ở đây rồi sao?”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
“Thật là không thể ngăn nổi mà.”
Nhưng kẻ không thể ngăn nổi ở đây là ai chứ? Mary Gold cố nhịn lại những lời muốn nói, mỉm cười nhẹ.
“Chủ nhân, ngài mua quà về cho phu nhân sao?”
“Quà thì có quà thật, nhưng không phải của Izi.”
“Vậy thì, của ai…”
“Ngươi xem giúp ta xem nó ổn không, với con mắt của phụ nữ ấy?”
Một người chỉ biết đến vợ lại mua thứ không phải cho vợ, thật bất ngờ.
Maxim mở chiếc hộp nhỏ ra, bên trong là đôi giày trẻ em bé xinh vừa bằng lòng bàn tay, nằm ngay ngắn trong hộp.
Mary Gold vốn yếu lòng trước những thứ dễ thương, suýt nữa đã hét lên nhưng kịp bịt miệng lại.
“Thế nào?”
“Trời ơi, dễ thương quá. Lại còn màu tím nữa, ngài thật tinh tế.”
Có vẻ như đó là phản ứng hắn mong đợi, Maxim mỉm cười đầy hài lòng.
“Cảm ơn ngươi. Giờ ngươi có thể đi nghỉ được rồi.”
“Vâng, gặp lại ngài vào ngày mai ạ.”
Mary Gold cúi chào một cách lễ phép rồi rời đi. Maxim hít một hơi thật sâu rồi mở cửa phòng.
Trên chiếc giường lớn, Đại Công tước phu nhân đời trước và vợ hắn đang say ngủ.
Thực ra, hắn mua quà cho em bé để tạo cơ hội cho Daisy tự nói ra mọi chuyện. Hắn biết giờ chưa phải lúc, nhưng… vẫn không kìm được mà cứ thế mang về.
Maxim đã tâm sự đủ điều với viên phụ tá và rồi nhận được lời khuyên đau lòng.
“Chỉ huy, ngài đang đi quá xa đấy ạ.”
“Vậy sao?”
“Vâng, ngài nên giảm bớt hai bước so với những gì ngài đang nghĩ ạ.”
Một tên thuộc hạ lại dám cằn nhằn cấp trên của mình.
Nếu là chuyện khác, hắn đã bắn vỡ sọ tên hỗn xược đó rồi, nhưng vì liên quan đến Daisy nên hắn đành nhịn.
Thực tế, viên phụ tá đã có con và sống yên bình với vợ, nên xét ra còn hơn cả hắn. Dù không muốn thừa nhận, nhưng ở lĩnh vực này, anh ta dày dặn kinh nghiệm hơn, chẳng khác gì đàn anh của hắn.
Dẫu vậy, với Maxim thì vẫn có chút ấm ức.
Hắn không đi trước thì còn làm gì được nữa…
Để bảo vệ Daisy, hắn phải tính toán mọi khả năng. Khi suy nghĩ đi trước, hành động tự nhiên cũng sẽ vượt lên.
Việc che giấu cảm xúc thật là một cực hình… Nhưng đó là vấn đề mà hắn phải tự gánh chịu.
Hắn định sẽ chọn thời điểm thích hợp để đưa đôi giày này cho Daisy xem.
Thay vì nói thẳng rằng hắn biết cô đang mang thai, để cô thấy đôi giày có lẽ sẽ tốt hơn.
Nhưng hôm nay thì chưa phải lúc. Đại Công tước phu nhân đời trước đang ở đây mà.
“Ta về rồi đây, Izi.”
Maxim nhẹ nhàng vuốt ve Daisy đang ngủ, thì thầm dịu dàng.
“Hôm nay em chơi vui chứ?”
Hắn muốn để mọi lo toan là việc của chồng, còn vợ hắn thì chỉ cần sống thật thoải mái thôi. Maxim khẽ hôn lên gò má mềm mại của Daisy.
Thường thì lúc này cô sẽ khẽ lay động hàng mi, nhưng hôm nay Daisy ngủ say đến mức không hề có phản ứng gì.
Làm sao đây? Bế cô về phòng à? Nhưng lỡ cô tỉnh giấc thì sao? Hắn không muốn thế.
Đang mải suy tính đủ đường thì…
“Con đến đây vì nhớ tình cảm gia đình sao?”
Giọng Đại Công tước phu nhân đời trước vang lên. Mắt Maxim mở to.
“Ít nhất con cũng nên báo trước một tiếng chứ.”
“Xin lỗi. Dù sao sáng sớm ta cũng phải đi rồi, nên chỉ xin ngủ nhờ một chút thôi.”
Trông hắn chẳng có vẻ gì là muốn xin phép cả. Hắn còn nói thêm câu ‘Ta sẽ ngủ ở phòng thím’ một cách trơ trẽn.
“Thứ con cầm trên tay là gì vậy?”
Hình như bị phát hiện rồi. Đại Công tước phu nhân đời trước nhìn hộp quà, khẽ hỏi.
“Không phải mua cho ta đâu nhỉ. Chắc là của Daisy rồi.”
“Ừm, thật ra ta đang phân vân không biết có nên đưa cho cô ấy không…”
“Đưa ta xem nào.”
Maxim cười ngượng khi đưa hộp quà ra. Olivia có vẻ ngạc nhiên.
Một hộp quà bé xíu chẳng hợp với vóc dáng to lớn của hắn. Nhỏ vậy chắc là trang sức nhỉ?
Tên này trông như chẳng hề có máu có nước mắt, vậy mà với vợ thì lại ngây thơ như cậu thiếu niên vậy. Điều đó khiến bà cảm thấy yên tâm phần nào.
“Nếu có gì không ổn thì thím cứ nói ngay nhé.”
Hắn ngượng ngùng đưa hộp quà cho Đại Công tước phu nhân đời trước. Thứ bên trong hoàn toàn khác với tưởng tượng của bà.
“Thật là không ai cản nổi con mà. Làm thế này con bé sẽ thấy áp lực đấy.”
“Thật… vậy sao?”
“Ừ, với Daisy, chuyện này có thể khiến nó cảm thấy như đang bị ép phải mang thai vậy.”
Hắn chưa nghĩ tới điều đó. Quả nhiên, nhiều cái đầu suy nghĩ vẫn tốt hơn thật.
Đại Công tước phu nhân đời trước dường như chưa nhận ra việc Daisy mang thai. Mary Gold cũng vậy, chỉ mỗi hắn là tự suy diễn thôi.
“Đừng kích động quá, mang thai ấy mà, người chồng phải đợi đến khi người vợ tự nói ra mới được.”
Lại lời càm ràm của một bà già.
Hắn muốn phản kháng, nhưng nhớ đến điều khoản trong hợp đồng hôn nhân của nhà Waldeck, ‘Không được bất kính với thím’ nên đành cười gượng.
“Vai trò của người vợ là do người vợ đảm nhận. Vấn đề của con là… con đang cố gắng ôm tất cả mọi thứ đấy.”
“Ta chỉ muốn cố hết sức thôi. Vậy là xấu sao?”
“Không phải xấu, nhưng có thể khiến đối phương thấy không thoải mái.”
“…”
“Đối với con, đó là ‘sự chu đáo’, nhưng việc con cố gắng làm những việc không thuộc trách nhiệm của mình thì là ‘độc đoán’. Mà độc đoán lại thường bắt nguồn từ sự kiêu ngạo.”
Bị Đại Công tước phu nhân đời trước nói trúng tim đen, Maxim mím chặt môi.
“Con đường con chọn… có lẽ sẽ rất cô đơn. Con muốn đưa Daisy lên làm Đại Công nương nên đã tạo ra không ít kẻ thù. Chuyện người ta bàn tán là khó tránh khỏi. Đừng nhảy vào đáp trả từng người một làm gì. Đó là việc Daisy phải tự gánh vác.”
“Nhưng thím…”
“Nếu tin con bé thì cứ làm vậy đi. Tin tưởng đối phương cũng là một điều rất quan trọng đấy.”
Nghe ra thì cũng đúng. Hắn cứ nghĩ bà chỉ biết càm ràm, nhưng giờ mới hiểu sao Daisy lại thích bà đến vậy.
Maxim lặng lẽ chui vào chăn.
Trên giường giờ có cả ba người nhà Waldeck Maxim, Daisy, và Đại Công tước phu nhân đời trước nằm cạnh nhau.
“Ta sẽ ghi nhớ. Vậy giờ ta sẽ chợp mắt chút rồi đi.”
“Ừm, cứ làm vậy đi.”
Khi Maxim ôm lấy Daisy, thím đang nằm quay lưng lại bỗng lên tiếng.
“Ta nói thêm một chuyện nhé. Càng già thì tai càng thính đấy.”
Lại càm ràm nữa. Maxim bật cười.
“Nếu định hôn hít gì thì mang nó về phòng con mà làm. Không thì ta qua phòng hai đứa ngủ đấy.”
Hóa ra lúc đó bà nghe hết rồi.
Daisy mà biết chắc sẽ hoảng hồn mất.
***
“Cô xem tôi là cái gì vậy? Thông tin bệnh nhân thì tôi không thể tiết lộ được. Đó là vấn đề đạo đức nghề nghiệp.”
“Tôi hiểu điều đó lắm chứ.”
Trước câu trả lời cứng rắn của vị bác sĩ, Mary Gold ném ra một túi tiền. Động tác dứt khoát, chuẩn xác.
Quả nhiên, nó rơi ngay trước mặt bác sĩ.
“Tôi nhặt được thứ bác sĩ làm rơi đây, nhưng nếu mở ra thấy đúng là của bác sĩ thì xin hợp tác nhé.”
“…”
Có nghĩa là đưa hối lộ một cách kín đáo.
“Thế nào ạ?”
Đôi mắt của bác sĩ trợn tròn khi mở túi ra và kiểm tra số tiền.
Đó là số tiền dự phòng mà Maxim đưa cho cô ấy để dùng trong trường hợp cần thiết. Có lẽ đây là lúc để dùng nó.
Căng thẳng đến mức miệng lưỡi cũng trở nên khô khốc, bác sĩ liếm môi rồi cẩn thận mở lời.
“Cái đó… cô Rose có đến lấy thuốc chống buồn nôn. Cô ta đang ở đầu thai kỳ. Vì triệu chứng ốm nghén nặng nên tôi đã kê đơn.”
“Rose mang thai sao?”
“Vâng, mới gần đây thôi.”
Nhanh thật. Có thời gian cho việc này luôn sao?
Mary Gold không chỉ theo dõi Daisy mà còn để mắt đến Rose.
Không thể kè kè ở bên 24 giờ được, nên cô ấy không thể biết hết đời tư của Rose, nhưng dù nghĩ thế nào cũng thấy… bất ngờ.
Làm sao cô ta có thời gian ra ngoài được chứ? Hay là trong đám người hầu có ai… chẳng lẽ?
Đang mải nghi ngờ đủ thứ, Mary Gold bất ngờ nghe bác sĩ nói thêm.
“Người phụ nữ đi cùng cô ta lần trước cũng đến. Có vẻ như được Rose nhờ đi lấy thuốc thay.”
“Nhờ lấy thuốc sao?”
“Thì vừa rồi cô cũng thấy người đó rời đi mà.”
Chuyện này là sao chứ? Nghĩ một lúc, Mary Gold chợt hiểu ra, mắt cô mở to.
“Ý bác sĩ là người vừa rời đi không phải Rose sao?”
“Vâng? …À, vâng.”
Người Mary Gold theo dõi rõ ràng là Rose.
Hóa ra phu nhân đã dùng tên giả. Chắc chắn là để giấu chuyện mang thai rồi. Chắc do che mặt lại nên bác sĩ cũng không nhận ra đó là Daisy von Waldeck.
Ai trong đất nước này chẳng biết nhà Waldeck là một cặp đôi vàng chứ.
Cô nhớ lại gương mặt rạng rỡ của Maxim von Waldeck khi hỏi về dấu hiệu mang thai.
Hắn là người sẽ vui mừng nhất với tin này, vậy sao Đại Công nương lại phải giấu kín đến thế?
Dùng tên giả để khám thai, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Phải báo lại cho chủ nhân thôi.
2 hôm rùi s khum có chap mới sốp ơiiiii
có liền nè
Shop chưa ra chap mới ạ?
hay quá hóng mỗi ngày lun á sốp ui 😫
có chap mới ch sốp
có chap ch sốp
sốp bổ sung rồi nha
nay có chap khôm sốp
cóa
có chap ch sốp ơiiii
Vui lòng tải lên các chương mới.
sốp dịch bộ love caution di sốpp
có link raw hoặc tên gốc không á, ib page gửi sốp check thử nha
sốp dịch truyện phểnike đi sốp~~~
Pherenike
sốp bị quá tải, đợi giãn giãn sốp xem xét nha người đẹp
Chưa có chap ms hả sốp
quả nay ngược nặng luon qua bay ơi
có chap mới ch sốp oii
có roài
nay có chap khum ạa
cóa
k thấy tội mấy chỉ thấy nwng th
lo cho đứa bé nghe tiếng nổ ma giật mk
chưa kịp dính răng t nx
lướt 10s:(
hóng cảnh 2 ng đạo tàn bụ ghe
ối chị ơi, bị đánh lỗi chương 138 với 139 hay là up thiếu vậy ạ?
đánh lộn số chương ní ơi