[Novel] Trận Chiến Ly Hôn! - Chương 130

Chương 130
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“Ý ngài là đang nói đến phu nhân sao?”
Mary Gold tròn xoe mắt trước chuyện mang thai đầy bất ngờ.
“Ừ. Ta chỉ nghĩ vậy thôi. Ngươi có nhận ra điều gì bất thường không?”
“Không, tôi chẳng phát hiện ra điểm gì đặc biệt cả. Thỉnh thoảng phu nhân có ngủ nướng một chút, nhưng bữa ăn thì lại vẫn dùng ngon lành, nên…”
Dù là người luôn kề cận bên Daisy, Mary Gold vẫn lộ vẻ ngạc nhiên tột độ, như thể chưa từng ngờ tới chuyện này.
Maxim von Waldeck gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn. Hắn tin chắc rằng Daisy đang mang thai, thế nên ngay khi cô vừa chìm vào giấc ngủ, hắn đã gọi Mary Gold tới. Nhưng liệu đây có phải chỉ là ảo tưởng của riêng hắn?
Đúng vậy, có lẽ vì quá khao khát điều đó, hắn đã trở nên nhạy cảm quá mức chăng.
“Max, ngài muốn con gái sao ạ?”
Nhưng rõ ràng là…
“Nếu ngài muốn biết, tôi có nên gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra không?”
Trong lúc hắn đang mải mê suy đoán một mình, Mary Gold chợt lên tiếng hỏi. Điều cô ấy đề cập là một “thủ tục hết sức hiển nhiên”.
‘…Ừ mà nghĩ lại, sao ta không gọi bác sĩ nhỉ?’
Nếu Daisy đã tự nhận ra mình đang mang thai, chắc chắn cô sẽ tìm cách xác nhận ngay. Cách đơn giản nhất chính là… như Mary Gold vừa nói, cứ để bác sĩ riêng kiểm tra.
Hắn cũng tò mò về chuyện mang thai này, đúng vậy.
Tò mò thôi ư? Không đâu…
“Không, cứ quan sát thêm đã.”
…Nếu Daisy đang muốn giấu chuyện này, hẳn cũng phải có lý do.
Chưa chắc chắn cô có mang thai thật hay không, tất cả chỉ là suy đoán vu vơ của hắn thôi.
Hắn không muốn ép buộc cô phải kiểm tra, để rồi khiến cô khó xử.
Khi cô đã suy nghĩ kỹ và quyết định nói với hắn về chuyện này, cảm giác của hắn sẽ thế nào nhỉ? Dù đã sớm đoán được, nhưng chắc chắn hắn vẫn sẽ hồi hộp như thường. Maxim hít một hơi thật sâu, ngực phồng lên vì xúc động.
Hắn biết Daisy đang dùng thuốc tránh thai qua lời kể của Mary Gold. Vì vậy, hắn đã dùng cách hèn hạ nhất, đó là tráo nó bằng thuốc giả.
Hắn muốn trói buộc cô bên mình, nên rất mong ngóng cô mang thai. Có lẽ vì quá khao khát chuyện đó, nên giờ hắn lại đang tự mình làm quá lên chăng.
“Thật ra lý do ta muốn có con hơi ích kỷ một chút. Ta nói thật với em được không?”
“Này nhé, người ta vẫn bảo vợ chồng sống với nhau vì con cái mà. Dù chỉ là vậy thôi… nhưng nếu phu nhân có thể gắn bó với ta nhờ thế, ta vẫn muốn giữ em lại.”
Khi nghe hắn thẳng thắn thú nhận lý do ích kỷ ấy, Daisy chẳng nói được lời nào.
Cô bất an chăng? Hàng mi khẽ rũ xuống, ánh mắt bồn chồn chẳng thể dừng lại ở một chỗ.
Không khí im lặng kéo dài, khiến Maxim lại thêm sốt ruột.
Bộc lộ rõ tâm can mình cũng ngu ngốc hệt như việc lật hết mọi con bài trên tay ra vậy… nhưng trước mặt vợ mình, hắn lại tự biến bản thân thành kẻ khờ dại.
Nghĩ lại thì, chỉ mỗi mình hắn muốn có con.
Với Daisy, nếu chuyện mang thai khiến cô không thể ly hôn như vẫn hằng muốn, có khi cô sẽ oán trách hắn, và tình cảm dành cho hắn sẽ nguội lạnh…
Thật thảm hại.
Hắn chẳng màng đến chuyện gì khác, nhưng với vợ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất cũng khiến hắn để tâm.
Dù đã đưa ra những lựa chọn tốt nhất… và dù đã nghe Daisy nói yêu mình, hắn vẫn bất an đến phát điên.
Hắn muốn cô ở lại bên mình, nhưng sự bình yên ấy lại khiến hắn thấy lạ lẫm… như thể cô không thật sự thuộc về hắn, khiến hắn chẳng thể an lòng.
Phải, có lẽ đây không phải thứ một kẻ như hắn dám mơ tưởng đến… những khoảnh khắc quý giá như món quà trời ban.
Dẫu vậy, Daisy à, dù em có oán hận và ghét bỏ ta khi biết sự thật đi nữa… ta cũng không thể từ bỏ em.
Em luôn là ưu tiên hàng đầu của ta, và sự sống của em là quan trọng nhất. Vì điều đó, ta sẵn sàng làm cả những việc thậm chí còn tồi tệ hơn thế nữa.
“Thay vào đó thì, nếu có sách về mang thai và sinh con, hãy tìm cho ta. Nhưng nhớ phải giữ bí mật với Izi.”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Dù chưa có gì chắc chắn, nhưng chuẩn bị trước vẫn hơn.
“Mel.”
“Vâng?”
Hắn bất ngờ gọi cô bằng tên thân mật, khiến Mary Gold giật mình hỏi lại.
“Sao ngạc nhiên thế? Izi vẫn gọi ngươi vậy mà, đúng không?”
“Vâng ạ. Chỉ là tôi không ngờ chủ nhân cũng gọi tôi như vậy. Có chuyện gì sao ạ…”
Mary Gold lúng túng hỏi.
Bình thường, Maxim von Waldeck vốn rất lạnh lùng. Ngoài vợ mình ra, hắn chưa bao giờ gọi ai bằng tên thân mật như vậy. Vậy nên, cô ấy không thể tưởng tượng nổi tình huống này cũng là lẽ đương nhiên.
“Đừng quên nhiệm vụ của ngươi.”
“Dĩ nhiên rồi ạ.”
Mary Gold đáp lại đầy cung kính.
“Mọi chuyện về phu nhân, tôi sẽ quan sát thật kỹ và báo cáo lại với ngài.”
***
Bộ Lục quân, văn phòng của Maxim von Waldeck.
Maxim nằm nghiêng trên chiếc sofa dài, đóng sầm cuốn sách lại rồi lấy tay che mắt.
“…Điên mất thôi.”
Hắn không thể ngủ được… khóe miệng cứ nhếch lên cười một cách ngớ ngẩn.
Ai nhìn vào chắc cũng sẽ tưởng hắn là tên ngốc rồi cười nhạo mất.
“Cuối cùng cũng.”
Giữa lịch trình bận rộn, Maxim tranh thủ đọc lướt những cuốn sách Mary Gold mang đến. Hắn phấn khích khác thường, không giống tính cách thường ngày chút nào.
“Xong rồi.”
Càng đọc, hắn càng tin chắc rằng Daisy đang mang thai.
Hắn nhớ lại những báo cáo gần đây về tình trạng của Daisy.
Nghe nói cô ngủ nhiều hơn hẳn. Ban đầu, hắn nghĩ chuyện đó cũng bình thường thôi. Ngủ hoài đến tận trưa mới dậy, chắc vì đêm hôm trước cô ngủ không ngon, hắn đoán vậy.
Những lúc tỉnh giấc giữa đêm, hắn biết cô thường ngắm nhìn gương mặt mình. Mỗi lần như thế, hắn đều giả vờ nhắm mắt chặt hơn, chỉ mong cô thoải mái ngắm nghía thêm chút nữa.
Cô từng viện cớ khó tiêu để bỏ bữa, chỉ ăn mỗi món tráng miệng.
Gần đây nghe nói cô đã ăn sạch bát, có lẽ tình trạng buồn nôn đã đỡ hơn nhiều.
Thông thường, các bà bầu thường bị ốm nghén rất nặng và khó chịu, nhưng may mắn là Daisy dường như đã vượt qua giai đoạn này nhanh chóng. Vì Daisy vốn rất đam mê ăn uống.
Hôm đi dã ngoại, cô vừa mới cười hì hì rồi đột nhiên lại giận dỗi, lát sau lại buồn rầu. Bình thường cô khá vô tư, thoải mái, nhưng giờ cảm xúc của cô thất thường hơn hẳn. Ôm cô vào lòng, hắn cảm nhận cơ thể cô ấm hơn bình thường.
Lúc đầu, hắn lo cô bị cảm, nhưng trong sách có nói, khi mang thai nhiệt độ cơ thể tăng nhẹ hay hơi mệt mỏi cũng là chuyện thường thấy.
Và rồi.
“…Không được. A, đừng… đừng vào mà.”
Nhớ lại cảnh cô bị khoá chặt tay, giãy giụa kêu hắn đừng đi vào, máu trong người hắn như dồn hết xuống thân dưới.
“…Vào đi mà… làm ơn.”
Hắn mới vừa dỗ dành rằng sẽ không vào hết, nhưng rồi cô lại nài nỉ hắn, dễ thương tới mức khiến hắn yêu cô đến phát điên.
Maxim nghĩ chỉ có vợ hắn mới có thể vừa thất thường, vừa ra lệnh một cách ngang ngược mà vẫn khiến hắn yêu đến chết mê chết mệt như vậy.
[Quan hệ quá mạnh trong giai đoạn đầu thai kỳ có thể gây sảy thai, cần thận trọng.]
Chuyện ân ái giữa hai vợ chồng nhà Waldeck chưa bao giờ là nhẹ nhàng, và mọi chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc hắn thúc sâu vào trong cô.
Vậy nên, nếu xét tổng thể sự thay đổi của Daisy, có lẽ cô khao khát chuyện ấy nhưng lại lo cho đứa bé nên mới ngăn cản.
Hình như cô muốn bảo vệ đứa bé.
Nếu cô sinh con… khả năng cô ở lại bên hắn cũng sẽ cao hơn.
Kết luận này có hơi vội vàng, nhưng khi nghĩ đến đó, hắn không kìm được trái tim mình đập rộn ràng.
Nếu một đứa bé giống hệt Izi ra đời… Không, dù không sinh ra, chỉ cần cô mang thai và muốn bảo vệ cơ thể mình, với hắn, thế là đủ.
Từ đầu, hắn khiến cô mang thai cũng vì lý do đó.
“Ha, chết tiệt, phải ngủ mới được.”
Ngủ để giữ đầu óc tỉnh táo. Vì đêm không ngủ ngon, hắn luôn tranh thủ chợp mắt vào ban ngày.
Giờ chính là lúc đó, nhưng trái tim cứ đập thình thịch khiến hắn chẳng thể nào ngủ nổi.
“Thôi. Giờ ngủ nghê gì được nữa.”
Maxim ngồi dậy khỏi sofa, mở lại cuốn sách. Hắn mới chỉ đọc phần triệu chứng mang thai. Xem ra nên nghiên cứu kỹ hơn để chuẩn bị tốt hơn.
Việc sinh nở diễn ra thế nào nhỉ? Có nguy hiểm cho mẹ bầu không?
Đồ ăn nào tốt cho bà bầu? Hay phải biết món nào có hại trước?
Thật sự, hắn còn cả núi thứ muốn tìm hiểu.
Trong xe, ghế sau.
* * *
“Ngươi… có con trai rồi, đúng không?”
Câu hỏi bất ngờ từ cấp trên khiến viên phụ tá phải dò nhìn sắc mặt Maxim qua gương chiếu hậu. Giờ thì anh ta đã quen với những câu hỏi kỳ quặc thế này rồi.
Maxim von Waldeck từ khi lấy vợ, thỉnh thoảng lại làm mấy chuyện chẳng giống ai, mấy hành động kỳ lạ cũng trở thành chuyện bình thường.
“Vâng, thằng bé ba tuổi rồi ạ.”
“Vậy chắc ngươi còn nhớ lúc vợ mình mang thai nhỉ.”
“Dĩ nhiên là nhớ ạ.”
“Lúc biết cô ấy mang thai ấy. Ngươi tặng gì cho cô ấy vậy?”
“Có phải phu nhân đang…?”
“Suỵt, chưa chắc chắn đâu, đừng đoán bừa.”
…Vậy sao lại ngài lại hỏi vậy chứ?
Viên phụ tá cố nuốt xuống lời nói định bật ra, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Vòng cổ? À, cái đó ta tặng rồi. Nhẫn thì sao nhỉ… À, cũng vừa tặng gần đây rồi.”
“…”
“Ta muốn tặng thứ gì đó chưa từng tặng. Có gì mới mẻ không?”
Chưa chắc chắn có thai mà đã lo tặng quà mang thai rồi sao?
Viên phụ tá ngớ người, nhưng chẳng dám làm mất hứng vị cấp trên đang phấn khởi, sợ sẽ bị trả đũa không biết chừng.
“Thay vì tặng phu nhân, sao ngài không chọn quà cho em bé?”
“Ví dụ?”
“Như tôi thì mua một đôi giày bé xinh. Vợ tôi thích lắm.”
“Ừm. Nhưng Izi không thích được tặng giày cho lắm.”
Maxim đáp lại, giọng điệu nhạt nhẽo.
Chính xác thì, hắn từng bảo viên phụ tá viết thư ngắn, nhưng tự ý tặng giày cho vợ lại là ý tưởng của chính hắn.
Giày cho em bé thì có khác không nhỉ?
“Chắc không?”
“Chắc chứ ạ. Tôi nghe nói khi mang thai, phụ nữ tự nhiên bộc phát tình mẫu tử mạnh mẽ nhất.”
Nghe thế, Maxim mừng như vớ được vàng.
sắp ngang raw luôn rùi huhu team chăm quá yêu team nhiều
ui cô bé đó chắc là chị izi rùi