[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 14

Chương 14
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Nàng chẳng muốn làm một tiểu thư dũng cảm như nàng ta buồn lòng, nhưng tình cảnh chẳng thể nói thật của nàng cũng thật nực cười.
“Ta đã bảo rồi mà, khi cơ thể ấm lên, tâm trạng tiểu thư chắc chắn sẽ khá hơn.”
Nỗi tuyệt vọng đang sụp đổ cũng sẽ dễ chịu đựng hơn đôi chút.
Nhìn Seo Yeong hic hic cố nén khóc, Cheong Hee lại dịu dàng khuyên nhủ. Được đỡ đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe và má ửng hồng của Seo Yeong nhạt dần như trái đào mùa hạ, trông thật đáng yêu.
“…Ta đã làm xấu mặt mình rồi.”
Giọng nói đẫm nước cũng thật dễ thương.
Người ở Đại Quốc, từ hoàng tử đến vị hôn thê Seo Yeong của chàng, sao ai nấy đều xinh đẹp thế này?
“Không đâu. Ta chỉ nghĩ nếu em gái ta đến nơi lạ mà khóc thế này, lòng ta cũng sẽ xót xa.”
Nàng chợt nhớ đến Hae Joo, đứa em mà mỗi năm chỉ có thể xác nhận sống chết qua thư. Gặp Seo Yeong, hình ảnh đứa em nhút nhát, chắc hẳn ngày nào cũng khóc một mình, ùa về trong nỗi nhớ.
“Người ấy có em gái ạ?”
“Ừ. Dù khác mẹ, ta có hai đứa em rất xinh đẹp.”
Chỉ còn họ là sống sót.
Mẹ qua đời, phi tần Yeong Bi nhận nuôi nàng cũng sớm mất vì bệnh sau khi sinh Hae Joo và Joo Yeong. Từ đó, ba chị em trong cung quấn quýt bên nhau.
Dù là công chúa chẳng ai chăm sóc, họ vẫn nương tựa lẫn nhau mà sống qua ngày. Là con vua nhưng không có ngoại thích, lại thấp thứ, những đứa trẻ mồ côi mẹ cứ thế lặng lẽ lớn lên.
“Họ cũng… dịu dàng như cô sao?”
Seo Yeong định gọi ‘cô’ nhưng ngập ngừng nhìn ta, rồi cẩn thận đổi thành ‘công chúa điện hạ’, trông đáng yêu đến mức Cheong Hee bật cười thành tiếng. Ngực nàng rung lên, cơn ho sắp đến, anh phía sau vội đưa tay áo che miệng nàng.
Lúc này Seo Yeong mới ngước lên nhìn anh – người cao hơn họ cả hai cái đầu.
“Woa…”
Khi anh cúi xuống phía Cheong Hee, mái tóc đen buộc gọn trượt xuống vai. Ánh mắt anh chỉ hướng về nàng. Seo Yeong nhìn hai người, suýt chạm mắt với người đàn ông đường nét thanh tú, vội quay đi chỗ khác.
Nàng ta từng nghĩ hoàng tử là người đàn ông xuất sắc nhất, nhưng người bên công chúa cũng chẳng tầm thường.
“Giờ ổn rồi.”
Cheong Hee gạt tay áo anh ra, ngước lên cười với anh.
Seo Yeong thấy mối quan hệ giữa hai người thật kỳ lạ, muốn liếc nhìn thêm nhưng cố kìm lại, xoa đôi mắt đỏ hoe. Sau trận khóc, nàng ta ngượng ngùng vô cùng. Cơn nóng hạ xuống, cái lạnh càng thấm, khiến nàng ta run lên. Cheong Hee nghe tiếng thở dài khe khẽ của hộ vệ khi Seo Yeong kéo chặt áo lông chồn ta choàng.
“Nơi này gần chỗ ở của điện hạ nhất. Tiểu thư nghỉ ở đây nhé.”
Nơi Cheong Hee dẫn đến không xa chỗ ở của Beom Yoon. Lò sưởi vừa được mang vào tỏa hơi ấm, khiến cơ thể Seo Yeong thả lỏng ngay tức khắc.
“Công chúa điện hạ, cảm ơn người.”
“Ta mới phải cảm ơn tiểu thư đã đến đây. Nhờ vậy mà điện hạ cũng sẽ có thêm sức mạnh.”
Ở đất khách không phải quê nhà, họ có thể nương tựa lẫn nhau.
“Sao cô chẳng nói gì vậy?”
Seo Yeong hỏi Cheong Hee đang mỉm cười hiền hòa.
Chẳng phải phụ nữ nên ganh ghét, đố kỵ, hận thù sao? Trên đường đến đây, nàng ta đã quyết nếu công chúa nước mất khinh thường mình, nàng ta sẽ không để yên. Dù còn nhỏ, qua mẹ, nàng ta biết phụ nữ trong cung sống thế nào.
Mỗi lần có thiếp mới, mẹ nàng ta khóc lóc thảm thiết, nên Seo Yeong chẳng hiểu nổi Cheong Hee.
“Ta sao?”
Cheong Hee tái nhợt, ngơ ngác hỏi lại như không hiểu lý do.
“Có phải vì ta còn nhỏ nên cô không muốn ganh ghét không?”
“Ganh ghét… à…”
Bà vú ôm trán, không ngăn nổi Seo Yeong nghĩ gì nói nấy. Nhưng nàng ta vẫn phải hỏi cho rõ điều mình thắc mắc.
Cheong Hee lặp lại từ ‘ganh ghét’ với nét mặt bối rối. Như thể nàng chưa từng nghĩ đến câu hỏi này.
“Công chúa không làm thế đâu.”
Câu trả lời đến từ anh. Với ánh mắt lạnh lùng khác hẳn khi nhìn Cheong Hee, anh đáp dứt khoát.
“Có phụ nữ nào không ganh ghét không?”
Không phải phụ nữ mà dám khẳng định thế, Seo Yeong vẫn chẳng hiểu. Anh định trả lời thêm câu hỏi táo bạo thì Cheong Hee đặt tay lên mu bàn tay anh đang nắm tay ghế, khẽ lắc đầu.
Dù nàng lớn hơn, nếu đứng lên, thân hình chẳng khác Seo Yeong là bao, điều đó chợt hiện ra.
“Chỗ ở của ta xa chỗ điện hạ nhất. Dù thành thân, có người sống như người dưng vậy thôi.”
“À, vậy cô thích hộ vệ, nên ta thích điện hạ cũng được đúng không!”
Seo Yeong sáng mắt, nghĩ mối quan hệ thân thiết của họ là vì yêu nhau.
“Hư… hự…”
Cheong Hee bịt miệng, cố nén cười. Nàng chẳng muốn thấy Seo Yeong trong sáng này thất vọng.
Một tiểu thư dễ thương và thú vị.
“Không phải sao?”
Thấy phản ứng của Cheong Hee, Seo Yeong tiu nghỉu.
“Hự…”
“Không thì không, sao người cười thế?”
Anh càu nhàu hỏi Cheong Hee vẫn đang nén cười đến mức phát ra tiếng nấc. Dù vậy, giọng anh nhẹ nhàng, vì lâu rồi nàng mới rạng rỡ thế này. Lo cô tiểu thư ngây ngô từ Đại Quốc có thể làm tổn thương Cheong Hee, nhưng xem ra cũng không tệ.
Nàng cứ thấy trẻ con là hỏi tuổi, muốn cho thêm cái kẹo. Có lẽ vì thế mà vị khách nhỏ này, dù là vị hôn thê cũ của hoàng tử, trong mắt nàng chỉ như một đứa trẻ.
Đám hầu nữ mang thùng tắm và nước nóng đến, khiến Seo Yeong không nghe được câu trả lời.
“Cơm cũng sẽ chuẩn bị ngay, tiểu thư nghỉ ngơi cho đỡ mệt do đi đường xa nhé. Ta sẽ gửi vài bộ đồ của ta qua. May đồ mới mất thời gian lắm.”
“…Ta ở đây lâu cũng được sao?”
“Dĩ nhiên.”
Nụ cười dịu dàng làm Seo Yeong thả lỏng. Nàng ta biết nhiều người ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, nhưng nụ cười của Cheong Hee không che giấu gì. Khi bị Beom Yoon từ chối ngay cửa, nàng ta tưởng trời sụp. Nhưng sự tử tế của Cheong Hee – người nàng lo sợ nhất – như tia sáng giữa bóng tối.
Cheong Hee khẽ cúi chào Seo Yeong, rồi xoay ghế rời đi với gương mặt ấm áp. Bà vú tự tay hầu hạ, đuổi hết hầu nữ ra ngoài.
“Tiểu thư không tin chứ gì?”
“Cái gì?”
“Người cười thế mà trong lòng nghĩ khác là chuyện thường, tiểu thư ạ.”
“Nếu không có công chúa, chúng ta đã chết cóng ngoài kia rồi bà vú.”
“Công chúa gì chứ. Nước mất bao lâu rồi mà vẫn là công chúa?”
Ban đầu Seo Yeong cũng nghĩ vậy, nên gọi ‘người ấy’ trước khi gọi ‘công chúa’. Nàng ta tự cởi đồ, ngâm mình vào nước nóng trước khi bà vú kịp giúp. Nước ấm bao bọc, nơi này như cực lạc.
“Tốt bụng mà.”
“Tiểu thư còn nhỏ nên…”
“Ít nhất tốt hơn điện hạ để ta đứng trong tuyết rơi thế này?”
“Haa…”
Bà vú thở dài vì không phản bác nổi, nhặt mớ quần áo Seo Yeong vứt bừa. Để qua đông, nàng ta chỉ mang áo bông mỏng từ Đại Quốc, giờ chẳng đủ dùng.
“Cô ấy còn gửi đồ, biết ơn thế nào chứ? Ít nhất không để ta chết cóng.”
Seo Yeong vẩy nước, nhớ đến lòng tốt của Cheong Hee. Có lẽ nàng ta sẽ hợp với nàng. Một chính thất và hậu phi không ganh ghét nhau – giấc mơ ấy khiến Seo Yeong cười như trẻ nhỏ.
“Người vừa khỏe lại bao lâu đâu.”
Ra khỏi phòng, anh cởi áo ngoài khoác cho Cheong Hee, nói. Rõ ràng anh không thích việc nàng cho Seo Yeong áo lông chồn. Không muốn làm anh buồn, Cheong Hee viện cớ.
“Muốn đẹp trước mặt điện hạ nên tiểu thư ấy mặc áo mỏng như cánh bướm, nhưng chẳng lẽ ta lại để đứa trẻ ấy chết cóng sao?”
“Trẻ sao. Đại Quốc kết hôn sớm lắm.”
“Dù sao trẻ vẫn là trẻ.”
“Khác với người suýt chết rồi sống lại.”
“Không chết là được rồi.”
Nàng chẳng nhường một câu. Thấy nàng cười khỏe khoắn, anh biết mình nên dừng lại.