[Novel] Gửi Kẻ Xa Lạ Phản Bội Đạo Đức - Chương 100

※ Lưu ý: Phần ngoại truyện này diễn ra từ góc nhìn quá khứ của Park Chi Kyung, bao gồm một số yếu tố có thể gây khó chịu, chẳng hạn như mối quan hệ của hắn với phụ nữ khác ngoài nữ chính. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Ngoại truyện 5
Edit: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh không ngừng liếc nhìn biểu cảm của Park Chi Kyung.
Rõ ràng đôi môi hắn vẽ nên một đường cong dễ nhìn, nhưng đôi mắt trầm lại chẳng chút ý cười.
Chẳng có ý cười, vậy mà ánh mắt lấp lánh một tia thích thú kỳ lạ. Hình như còn thoáng chút sát khí.
Không tài nào đoán được hắn nghĩ gì, đồng nghiệp bất an đảo mắt qua lại, rồi nắm tay trưởng phòng đang giơ lên, kéo xuống, cười gượng.
“Trưởng phòng? Anh say quá rồi đấy. Giờ ai còn nói ‘lên đỉnh’ nữa, quê mùa quá. Thôi nghỉ đi, dọn dẹp về nào. Này, gọi tài xế thay đi. Công tố Park có hẹn trước rồi, gọi tài xế chưa? À đúng rồi, cậu chưa uống giọt nào nhỉ?”
“Gọi rồi.”
“Hả? Gì cơ. Tài xế á? Đã gọi rồi à? Nhưng cậu đâu có uống?”
Park Chi Kyung nới lỏng ánh mắt, siết chặt chiếc cà vạt đang thả lỏng nửa vời.
“Tôi đã chờ lâu rồi đấy.”
Hắn đẩy chiếc ghế tròn thô kệch không tựa ra sau, đứng dậy nở nụ cười khó hiểu. Dáng vẻ ôn hòa và giọng điệu lại toát lên cảm giác bất an không rõ nguồn cơn.
“Ra hút điếu thuốc đây. Có ai gọi thì nhận hộ tôi.”
Hắn cố ý đặt điện thoại lên bàn, mở cửa quán cũ kỹ bước ra.
Rồi đứng dưới cột đèn đường dán đầy tờ rơi. Trước đôi giày bóng loáng và bên cạnh hắn, tàn thuốc chất đống lăn lóc.
Như chờ ai đó, hắn xem đồng hồ trên cổ tay, lục túi quần lấy bao thuốc, ngậm điếu thuốc vào môi, bật lửa châm.
Hắn rít một hơi thuốc mạnh đến mức vang lên tiếng bốp trên má, rồi rút từ túi trong áo khoác ra một chiếc điện thoại khác, nhanh chóng kiểm tra màn hình.
[Tôi đã sắp xếp tài xế như anh yêu cầu, sắp đến nơi rồi. Nhớ trả gấp ba như đã hứa nhé?]
Tin nhắn từ Kim Tae Pyeong, ông chủ của công ty lái xe thuê nơi Kang Tae Ri đang làm việc.
Park Chi Kyung phả khói dài, đám đông ồn ào từ quán tràn ra vây quanh hắn. Trong đám hỗn loạn ấy, hắn rít thêm một hơi sâu.
“Anh gọi tài xế hộ đúng không?”
Chẳng bao lâu, giữa đám người hút thuốc, một giọng nói sáng như ánh đèn xuyên tới. Giọng trong trẻo từ đâu không xa vọng lại, làm đảo lộn dòng chảy bình thường, khiến ngày thường của Park Chi Kyung, thời gian của hắn, hoàn toàn lệch nhịp.
“…”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, qua làn khói dày nhìn ai đó, mắt cong mượt mà. Chào nhé, em yêu.
Mái tóc nâu nhạt ngang vai giờ dài hơn chút, lớp trang điểm nhẹ vẫn thế, làn da trắng không không tì vết. Hay là hơi xỉn đi vì cuộc sống khắc nghiệt? Đôi mắt từng đầy bướng bỉnh và cá tính giờ nhuốm vẻ thuần thục cần thiết cho xã hội, ánh nhìn tò mò ngày nào giờ đục ngầu vì mệt mỏi, nhưng đôi môi vẫn hồng hào không đổi.
Đôi môi khiến người ta thèm muốn ấy, liệu có sớm mòn đi vì mút lấy thứ của anh không?
“Đừng lo, anh ạ. Tôi lái tốt lắm.”
Nụ cười vẫn rạng rỡ như chồi non mùa xuân, đúng với lứa tuổi ấy.
Kang Tae Ri, 24 tuổi.
Anh đã bảo đừng cười thế mà.
“Tài xế bên kia nhầm người rồi.”
Park Chi Kyung búng tàn thuốc sang bên, giọng điềm đạm vang lên.
“Tài xế là tôi gọi.”
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực áp đảo đối phương chỉ trong một hơi thở. Cùng với đó, từng bước chân vững chãi của Park Chi Kyung vang lên, tách đám đông ra làm hai.
Cuối cùng, đôi chân chưa từng rời xa cô một khắc dừng lại, đối diện Kang Tae Ri, đứng sừng sững.
…Ông già, giọng cô thì thào như than thở khi ngước nhìn hắn khác xưa, trầm hơn, nghe càng cuốn.
Bên dưới em, vẫn giữ nguyên màu sắc đó chứ? Màu sắc khiến anh phát điên, muốn ngấu nghiến đến khi nó rã rời ấy?
Park Chi Kyung có cả tá câu muốn hỏi Kang Tae Ri.
Cảm giác bị bẻ gãy thảm hại thế nào? Đau lắm không? Thoát ra thấy sao? Dưới đáy xã hội em học được gì, tích lũy được gì? Nhiều không? Hai năm anh tặng em ra sao? Em đã tận hưởng tự do em khao khát chưa? Thoát khỏi ba em rồi, giờ thở có dễ hơn chút nào không?
Nhưng chẳng vội gì, để sau cũng được.
Thay vào đó, hắn nhẹ nhàng nắm cổ tay Kang Tae Ri, đang run lên như gặp sóng dữ.
“…!”
Cảm nhận cái giật mình trong tay, Park Chi Kyung dúi chìa khóa xe vào tay cô, khẽ cười mỉm.
“Đủ rồi, xuất phát thôi.”
Kang Tae Ri giật tay khỏi hắn như phát hoảng, nắm chìa khóa, vội vã quay đi.
Hắn đứng yên, không nhúc nhích, nhìn theo bóng lưng cô. Rồi bật cười, gọi với theo “Tài xế.”
“Biết là em lái xe giỏi rồi. Nhưng làm sao em biết xe của tôi ở đâu mà cứ thế đi thẳng vậy?”
“À, cái đó, ờ thì…”
Gặp lại bất ngờ khiến Kang Tae Ri hoảng loạn, đỏ bừng cả tai, lắp bắp không giống cô thường ngày.
Nhìn khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt run rẩy, bàn tay luống cuống vén tóc ra sau, hắn biết ngay.
- Giờ em ngoan hơn rồi, mèo hoang của anh. Đợi cũng đáng.
Hắn đưa tay to lớn che miệng, nhưng khóe môi nhếch lên không giấu nổi.
Park Chi Kyung thu tay khỏi miệng sau khi mân mê một lúc, nhìn Kang Tae Ri, hạ giọng nhẹ nhàng.
“Lâu rồi nhỉ.”
Tiếng cười lịch thiệp cuối câu như chuẩn bị đẩy Kang Tae Ri sâu hơn vào vực thẳm, làm rung chuyển cả thế giới cô.
Nếu Kang Tae Ri là con thuyền gặp bão tố, thì Park Chi Kyung chính là cơn sóng đen muốn lật nhào nó.
Câu chuyện giữa anh và em, từ giờ mới thực sự bắt đầu.
Tối nay, em sẽ lại tự nguyện lao vào lòng anh như hôm đó.
Hay là lừa em rằng anh đã đeo bao, rồi thoải mái trút hết vào trong em nhỉ? – giọng nói nghịch ngợm ấy vang vọng trong đầu hắn cả ngày.
Anh điên cuồng muốn sở hữu con mèo đó. Muốn tự tay thuần hóa nó.
Biết không? Chỉ với khát khao này, anh đã nhẫn nhịn vì em, rất lâu rồi.
Hôm nay, anh nhất định sẽ khiến em quỳ trước anh mà không còn cách nào khác. Nhưng ánh mắt kích thích, trừng trừng nhìn anh vẫn giữ nguyên như cũ.
Từ giờ, em là niềm vui duy nhất của anh.
Sau này chúng ta sẽ rất thú vị đấy. Phải không, em yêu?
– Quyển 1, [03. Hai mươi tư tuổi] tiếp tục.
#Bẫy.
Phòng giám đốc điều hành Aju Capital nằm ở tầng 7.
Kang Sang Beom rời phòng để vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại với Seo Jung Eun.
“Ừ, em yêu. Hôm nay chắc anh về muộn, biết làm sao được? Chẳng biết nữa. Đột nhiên có kiểm toán nội bộ. Bảo Tae Ri ăn tối với em trước đi. À em, anh không có nhà thì đừng để Tae Ri gặp bạn khuya nhé?”
Kang Sang Beom đẩy cửa toilet công cộng, thấy một người đàn ông mặc vest đen đang cúi người rửa tay.
Liếc hắn một cái, Kang Sang Beom đứng trước bồn tiểu, kẹp điện thoại lên vai, tháo thắt lưng, kéo khóa quần.
“Chiều nay anh đọc một bài báo, có cô sinh viên đi đường bị thằng lạ đâm chết. Đời giờ loạn thật. Làm cha mẹ có con gái mà ngày nào cũng lo. Ừ, đúng vậy. Anh xem tình hình rồi gọi lại, em cho Tae Ri ăn ngon chút. Em biết không, dạo này con bé sụt hẳn 2kg đấy?”
Kết thúc cuộc gọi, Kang Sang Beom nhét điện thoại vào túi, giải quyết nốt việc.
Xong xuôi, kéo quần tử tế, quay lại thì người đàn ông khí chất khác thường vẫn đứng đó rửa tay.
Tiếng nước xối xả không ngừng vang lên, Kang Sang Beom đứng cạnh hắn.
Tách. Ngay khi Kang Sang Beom đứng vào bên cạnh, mọi âm thanh liền im bặt.
Người đàn ông rút khăn giấy lau tay.
Kang Sang Beom lau tay qua loa, định quay đi thì bước chân vướng phải đối phương. Hắn cũng định đi hướng đó.
Kang Sang Beom đổi hướng, nhưng lại đụng lần nữa. Lần này cũng vậy, người kia đi đúng hướng ông định tới.
Kang Sang Beom không nhìn vào gương mặt của người đàn ông cao lớn trước mặt, mà chỉ dừng ánh mắt ở yết hầu của hắn, khẽ cười gượng.
“Haha, vụng về quá.”
“Xin lỗi. Ông đi trước đi.”
Hắn đáp bằng giọng trầm pha chút cười, rồi nhường đường. Kang Sang Beom gật đầu, bước qua.
Ra khỏi cửa toilet, Kang Sang Beom chợt thấy lạ, quay lại nhìn.
Hình như ông ta đã nghe thấy câu ‘Hẹn gặp lại’ ở cuối.
Cũng có vẻ như ông ta đã thoáng thấy một chiếc vòng cổ xanh đậm quấn quanh gáy người đàn ông ấy, với chữ ‘Công tố’ mờ mờ khắc trên đó.
Săn bắt không chỉ là tấn công đơn thuần. Nhất là khi con mồi cứ xù lông, giương móng mỗi lần đến gần – loại chưa thuần hóa.
Phải phân tích kỹ thói quen, điểm yếu, nỗi sợ của nó.
Quan sát cẩn thận cuộc sống hàng ngày, các mối quan hệ, những gì nó yêu thương và tin tưởng, nắm rõ nó dựa vào ai.
Đặt bẫy, giăng cạm nguy hiểm, rồi khéo léo gieo rắc rắc rối vào đời nó.
Khi nó rơi vào hỗn loạn. Khi nó nghĩ mình mất hết, cô đơn. Tiến đến vờ an ủi, nói lời dịu dàng, khiến nó tưởng bên ta là an toàn, yên tâm trong lãnh địa sung túc của ta. Đút cho nó món ngon ta chọn, yêu chiều hết mực.
Con mồi được thuần trong vòng an toàn chẳng nhận ra đời nó đang âm thầm sụp đổ.
Kẻ săn nhắm vào giấc mơ, hy vọng của nó, cắt bỏ từng thứ khiến nó dần bất lực.
Những hành động ác ý nhỏ tích tụ, len lỏi vào đời nó, cuối cùng ta kiểm soát hoàn toàn.
Trong vòng tay ấm áp của ta, nó chỉ biết đáp lại ta, ướt át, bám víu, rồi chỉ phản ứng với thứ của ta.
Cuộc đời nó giờ đi theo con đường hủy diệt ta vạch sẵn.
Dù mọi thứ tan nát, ta vẫn không thả nó ra hẳn.
Nó không thể thoát, cũng chẳng rời đi được. Ở bên ta thì thà chết còn hơn, nhưng tự chết cũng không xong.
Nếu nó chết, ta sẽ tìm cách cứu sống, giữ chặt mạng nó, kéo dài nỗi đau, xóa sạch hy vọng cuối cùng.
Nhưng có một điều ta không biết rằng cuộc săn tàn bạo này luôn có cái giá.
Sau này, như con mồi mang thai mơ về chạy trốn.
– Phần ngoại truyện: Tete-a-tete kết thúc.
Tiếp tục ở ngoại truyện sau: [Dành cho người tình đồi bại].
— End ngoại truyện —